Chỉ một lần lỡ miệng nói thật thu nhập trăm triệu mỗi tháng. Từ đó, tôi bỗng trở thành người không còn quyền lên tiếng trong nhà chồng.
Chỉ một lần lỡ miệng nói thật thu nhập trăm triệu mỗi tháng. Từ đó, tôi bỗng trở thành người không còn quyền lên tiếng trong nhà chồng.
Bữa cơm tối tại nhà ông bà Huân vốn dĩ đã luôn ngột ngạt bởi những quy tắc gia phong cổ hủ, nhưng đêm nay, nó bỗng trở nên lạnh lẽo như thể có một luồng khí băng giá vừa tràn qua. Trên bàn ăn gỗ sồi bóng loáng, đĩa giò lụa được thái mỏng dính như tờ giấy và bát canh rau ngót lèo tèo vài miếng thịt băm dường như đang cố tình chế giễu sự giàu sang ngầm mà tôi đã nỗ lực gây dựng bấy lâu. Tôi ngồi đó, lặng lẽ và nhẫn nhịn, nhưng dường như sự tĩnh lặng của tôi lại chính là mồi lửa cho cơn bão đang chực chờ bùng phát.
“Thế ra, bấy lâu nay con giấu cả nhà là mỗi tháng con đút túi hơn trăm triệu à?” – Bà Huân, mẹ chồng tôi, đặt mạnh đôi đũa xuống bát sứ, âm thanh khô khốc vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch như một tiếng súng khơi mào chiến trận. Ánh mắt bà găm chặt vào mặt tôi, không phải sự tự hào hay tán thưởng, mà là một sự phán xét đến dựng tóc gáy, chứa đựng cả một bầu trời định kiến về vị thế của người phụ nữ trong gia đình.
Tôi hớp một ngụm nước, chưa kịp mở lời để giải thích về dự án kinh doanh mà tôi đã thức trắng bao đêm để vận hành, thì Thành – chồng tôi – đã cười khẩy một tiếng đầy khinh miệt. Anh ta nhấp một ngụm rượu, giọng mỉa mai cay độc đến từng chữ: “Mẹ hỏi làm gì cho mệt, vợ con giỏi giấu giếm lắm, có khi còn có vài ba cái thẻ đen giấu dưới gối cũng nên. Hóa ra tiền lương của chồng chỉ là tiền lẻ để cô ấy mua rau cho vui mắt, còn tiền của cô ấy thì để dành lập ‘đế chế riêng’ để sau này lật đổ cái nhà này.”
Thành xoay xoay chiếc ly trong tay, ánh mắt đầy vẻ hằn học nhìn tôi như nhìn một kẻ thù vừa lộ mặt nạ: “Thảo nào dạo này nói một câu là cãi một câu, phong thái cứ gọi là ngút ngàn như chủ tịch tập đoàn. Hóa ra là có trăm triệu chống lưng nên cái nhà này, cái thằng chồng này chẳng còn ra thể thống gì trong mắt cô nữa rồi đúng không? Kiếm được tiền thì giỏi đấy, nhưng cái nết thì hỏng rồi.”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy vì sự uất ức đang dâng trào…
“Con không giấu, chỉ là con thấy việc kinh doanh riêng của mình chưa đến lúc cần thiết phải khoe khoang rùm beng khi mọi thứ chưa ổn định.” Nhưng lời giải thích của tôi rơi vào thinh không khi bà Huân đã gạt phắt đi bằng một cái phẩy tay đầy uy quyền của kẻ nắm giữ gia quy.
“Khoe khoang? Cô nói thế là khinh cái nhà này không có nổi trăm triệu chắc? Cô giỏi quá rồi, giỏi đến mức biến cả nhà này thành lũ ngốc để cô dắt mũi!” – Bà Huân rít lên, những nếp nhăn trên khuôn mặt bà xô lại vì giận dữ. “Phụ nữ mà kiếm tiền nhiều hơn chồng thì chỉ có loại đàn bà lấn lướt, loại cưỡi lên đầu lên cổ nhà chồng mà ngồi. Thảo nào, bát canh hôm nay cô nấu tôi ăn thấy đắng ngắt, hóa ra là đắng cái mùi tiền hôi hám của cô, đắng cái sự khinh miệt mà cô dành cho mẹ chồng!”
Thành bồi thêm một nhát dao vào trái tim vốn đã đầy vết xước của tôi: “Từ mai, cô đi mà ăn sơn hào hải vị ngoài đường cho xứng tầm đẳng cấp. Nhà này nghèo hèn, cơm rau dưa cá lèo tèo, không dám chứa chấp bậc ‘đại gia’ như cô làm gì cho ô uế cái bàn ăn. Loại đàn bà mà thu nhập gấp năm lần chồng thì chỉ có làm hỏng phong thủy, làm tiêu tán vượng khí của cái nhà này thôi, thảo nào tôi làm gì cũng hỏng.”
Cơn thịnh nộ của anh ta khiến tôi không thể ngồi yên được nữa, tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào người đàn ông mà mười năm trước tôi từng thề non hẹn biển. “Anh thấy nhục vì vợ mình giỏi giang kiếm được tiền, hay anh thấy nhục vì cái tôi của anh quá thấp bé, quá hèn mọn so với ví tiền của tôi?” – Tôi hỏi, giọng đanh lại, không còn sự nhẫn nhịn thường ngày.
*
“Mười năm qua tôi cung phụng cái nhà này không thiếu một thứ gì, từ chiếc máy lọc nước đến cái ghế massage mẹ đang nằm ngủ mỗi trưa cho đỡ đau lưng. Lúc nhận quà, nhận tiền đóng học phí cho con, nhận tiền thuốc men cho bố mẹ, sao không thấy ai nói chuyện phong thủy hay gia phong? Giờ biết con số thật thì lại bảo tôi làm hỏng cái nhà này?” – Sự chất vấn của tôi khiến Thành đỏ mặt tía tai, anh ta định giơ tay lên nhưng rồi lại khựng lại vì sự cương quyết trong ánh mắt tôi.
Sau đêm kinh hoàng đó, cuộc sống của tôi tại gia đình họ Huân chính thức biến thành địa ngục trần gian dưới hình thức cô lập tàn nhẫn nhất. Tôi mất hẳn tiếng nói trong chính căn nhà mình đứng tên sở hữu một phần, mọi ý kiến của tôi từ việc lớn đến việc nhỏ đều bị gạt đi với cái mác: “Dùng tiền đè người”. Sự mỉa mai hằng ngày len lỏi vào từng bữa cơm, từng câu chào, khiến không khí lúc nào cũng đặc quánh sự đố kỵ và hằn học.
Mỗi khi tôi muốn cải thiện bữa ăn bằng cách mua những món đồ ngon, đắt tiền về cho cả nhà tẩm bổ, bà Huân lại bảo giúp việc mang đổ đi hoặc đem cho hàng xóm ngay trước mặt tôi. Bà ta thường lẩm bẩm đủ để tôi nghe thấy: “Nhà này không có phúc ăn đồ của người cao sang, ăn vào sợ nghẹn tận cổ vì cái sự khinh khi của kẻ có tiền, chúng tôi nghèo nhưng có lòng tự trọng.”
Thành thì bắt đầu chiến dịch áp bức tâm lý một cách công khai và đê tiện nhất, anh ta đi sớm về muộn, rượu chè be bét để thể hiện sự bất cần. Mỗi khi tôi hỏi han, anh ta lại rút trong túi ra sấp tiền lẻ nhăn nhúm, vứt thẳng vào mặt tôi giữa phòng khách: “Tôi đi kiếm tiền lẻ đây, tiền mồ hôi nước mắt đây, không có trăm triệu ngồi mát ăn bát vàng như cô nên phải bán mặt cho đời cho người ta sỉ nhục. Cô vừa lòng chưa, nhìn thằng chồng này thảm hại thế này cô thấy hả dạ lắm đúng không?”
Chưa dừng lại ở đó, họ bắt đầu một cuộc giam lỏng kinh tế ngược đầy nực cười và độc đoán. Bà Huân yêu cầu tôi phải nộp toàn bộ bảng lương và sao kê tài khoản vào quỹ chung để bà “quản lý cho đúng đạo đức người vợ”, để đảm bảo tôi không dùng tiền đó đi làm chuyện khuất tất. Bà bảo: “Đàn bà có nhiều tiền trong tay dễ sinh hư, dễ có ý đồ tư lợi, phản bội chồng con, tôi phải giữ hộ cô để tích đức cho cháu nội tôi, cô không đưa tức là cô có lòng riêng.”
*
Tôi nhận ra rằng, trong cái gia đình này, sự giỏi giang và nỗ lực của người phụ nữ không phải là niềm hãnh diện để họ tự hào, mà là cái gai đâm vào lòng tự trọng hão huyền của những kẻ gia trưởng. Sự hy sinh thầm lặng của tôi suốt mười năm qua bị họ phủi sạch chỉ vì tôi đã vượt xa họ về mặt tài chính. Họ không cần một người con dâu đảm đang, họ cần một người nô lệ biết phục tùng và yếu thế hơn họ để họ có thể cảm thấy mình vẫn còn quyền lực.
Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra khi Thành, trong nỗi khát khao cháy bỏng muốn chứng minh mình không thua kém vợ, đã nghe theo lời xúi giục của mẹ và những người họ hàng bên nội. Anh ta bí mật rút sạch số tiền tiết kiệm chung mà chúng tôi dành dụm để mua thêm một căn nhà cho con, đem đi đầu tư vào một dự án đất nền “ma” qua lời môi giới của một người anh họ xa. Anh ta mơ mộng về việc kiếm được vài tỷ trong một đêm để có thể ném xấp tiền đó vào mặt tôi và lấy lại cái uy phong của người chồng.
Nhưng cuộc đời vốn không phải là một giấc mơ hồng cho những kẻ tham lam và thiếu hiểu biết, dự án sụp đổ, người anh họ biến mất, và toàn bộ số tiền tỷ đó tan thành mây khói. Khi nhận ra mình đã trắng tay, Thành không hề hối lỗi mà lại về nhà trong tình trạng say khướt, đập phá đồ đạc và chỉ trích tôi bằng những lời lẽ vô lý nhất: “Tại cô cả! Tại cô ám tôi, tại cô khinh thường tôi nên tôi mới đen đủi như vậy! Nếu cô không kiếm được trăm triệu thì tôi đã không phải liều mạng đi làm giàu!”
Nhìn người đàn ông đang gào thét như một kẻ điên trước mặt, tôi bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ tênh, một sự trống rỗng hoàn toàn thay thế cho nỗi đau. Tôi không còn khóc nữa, nước mắt đã cạn kiệt từ những đêm bị họ mỉa mai, chỉ còn lại sự tỉnh táo đến đáng sợ. Tôi bình thản bước vào phòng, cầm lấy tờ đơn ly hôn mà tôi đã ký sẵn và ép plastic cẩn thận từ một tháng trước – thời điểm tôi nhận ra mình không thể sống chung với loài quỷ dữ đội lốt người thân này.
Tôi ném tờ đơn lên bàn trà, nơi vẫn còn vương vãi những mảnh bát đĩa bị Thành đập vỡ ban nãy. “Đây là món quà cuối cùng tôi dành cho sự gia trưởng hèn kém của anh và sự ích kỷ cay độc của mẹ. Căn nhà này, vốn dĩ đứng tên bố tôi cho riêng tôi trước khi cưới và chúng ta chỉ đang ở nhờ, mời anh và mẹ dọn đồ đi ngay trong vòng 24 giờ tới.”
Bà Huân đang đứng ở cửa phòng, định bụng vào bênh con trai, bỗng cứng họng khi nghe thấy lời tôi nói. Khuôn mặt bà cắt không còn giọt máu, đôi môi lắp bắp: “Cô… cô nói cái gì? Cô dám đuổi mẹ chồng ra đường? Cô định làm loạn cái xã hội này à? Đồ đàn bà mất dạy, đồ nghịch tử!”
Tôi mỉm cười, một nụ cười đầy sự châm biếm và lạnh lùng nhất mà tôi từng có trong đời: “Mẹ quên rồi sao? Con chính là loại đàn bà ‘lấn lướt’ mà mẹ vẫn hằng rủa sả mỗi ngày đấy thôi. Đã lấn lướt thì con phải lấn cho tới, lấn cho đúng tầm đẳng cấp của kẻ có trăm triệu trong tay. Tiền của con có thể mua được sự tiện nghi, mua được sự nể trọng của thiên hạ, nhưng rõ ràng không thể mua được sự tử tế hay tình thương từ những kẻ có trái tim thối rữa như các người.”
Tôi quay sang nhìn Thành, kẻ giờ đây đang lờ đờ vì rượu nhưng cũng đã bắt đầu cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề. “Anh tưởng tôi không biết anh rút tiền sao? Tôi để cho anh rút, để anh nếm trải cái giá của sự ngu ngốc và lòng đố kỵ. Coi như đó là số tiền tôi trả cho mười năm thanh xuân tôi lỡ dại trao cho anh. Từ giờ, chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.”
Sáng hôm sau, tôi thuê một đội bảo vệ đến để giám sát việc dọn dẹp của họ, đảm bảo họ không mang theo bất cứ thứ gì không thuộc về mình. Bà Huân gào thét khóc lóc kêu trời kêu đất, cho rằng tôi là con dâu bất hiếu, nhưng hàng xóm chung quanh vốn đã quá quen với việc bà đối xử tệ bạc với tôi nên không một ai mảy may thương xót. Thành lầm lũi xách vali bước đi, bóng lưng anh ta đổ dài trên sân, trông nhỏ bé và thảm hại đến mức tôi không buồn liếc nhìn thêm lần thứ hai.
Khi cánh cổng sắt khép lại, trả lại cho căn nhà sự yên tĩnh vốn có, tôi ngồi xuống giữa phòng khách lộng lẫy và hít một hơi thật sâu. Không khí không còn mùi trầm hương giả tạo mà bà Huân hay đốt, không còn mùi rượu nồng nặc của Thành, chỉ còn lại mùi của tự do. Tôi nhận ra rằng căn nhà này thực sự đẹp hơn khi không có những con người luôn tìm cách dìm người khác xuống để nâng tầm bản thân.
Tôi bước ra ban công, ánh nắng ngày mới rạng rỡ trên những con phố nhộn nhịp của Sài Gòn, tiếng còi xe rộn rã như một bản nhạc chào mừng tôi trở lại với thế giới thực. Tôi nhận ra một sự thật giản đơn nhưng đắt giá: Thu nhập trăm triệu hay tiền tỷ không làm tôi mất đi tiếng nói hay giá trị của mình. Chính việc đặt trái tim nhầm chỗ, trao niềm tin cho những kẻ không xứng đáng mới là thứ làm tôi câm lặng và héo mòn suốt mười năm qua.
Giờ đây, khi gánh nặng tâm lý đã được trút bỏ, tôi thấy mình mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hào quang thực sự của một người phụ nữ không nằm ở số dư tài khoản, mà nằm ở bản lĩnh dám dứt bỏ những thứ độc hại để bảo vệ phẩm giá của chính mình. Tôi lấy điện thoại ra, gọi điện cho đối tác để bắt đầu một dự án mới, giọng nói của tôi vang lên đầy tự tin và kiên định, không còn một chút do dự nào của quá khứ. Cuộc đời này còn quá nhiều điều tươi đẹp đang chờ đón, và tôi sẽ sống một cuộc đời rực rỡ nhất, để những kẻ đã từng coi thường tôi phải nhìn thấy tôi rạng ngời từ phía xa mà không bao giờ có thể chạm tới một lần nữa.
LƯU Ý: Tất cả nội dung câu chuyện trên chỉ mang tính chất giải trí, hư cấu. Không khuyến khích và cổ xúy bất cứ hành vi nào. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên và không mang tính chất xúc phạm cá nhân, hay tập thể nào.