Cha m;;ẹ không may m//ất sớm, Dì Lan ở vậy nuôi 3 người cháu Hùng, Lân, Vy thành tài…
Cha mẹ của Hùng, Lân và Vy gặp tai nạn giao thông khi ba đứa trẻ còn rất nhỏ – Hùng 10 tuổi, Lân 8 tuổi và bé Vy chỉ mới tròn 3. Sự mất mát quá đột ngột khiến cả gia đình rơi vào khủng hoảng. Trong tang lễ, nhiều người lo lắng cho tương lai của ba đứa trẻ mồ côi. Thế nhưng, giữa lúc đau thương ấy, một người phụ nữ âm thầm đứng ra gánh vác tất cả – đó là Dì Lan, em gái ruột của mẹ chúng.
Dì Lan khi ấy mới 35 tuổi, đang làm kế toán trong một công ty nhỏ. Vốn chưa lập gia đình, bao nhiêu năm sống một mình với ước mơ mở tiệm sách nhỏ, bà sẵn sàng hy sinh mọi dự định cá nhân để ở lại quê nuôi các cháu. Bà dọn về căn nhà cũ của anh chị, trở thành mẹ, thành cha, thành người thầy đầu tiên của ba đứa trẻ.

Cuộc sống không hề dễ dàng. Dì Lan phải dậy từ 4 giờ sáng để nấu cơm, lo cho lũ nhỏ đến trường, sau đó vội vàng đi làm. Buổi tối, bà lại kèm học, dạy dỗ từng đứa một. Không ít lần bà phải bán những món đồ quý giá để đóng học phí, mua sách vở, thậm chí đi vay mượn khi các cháu thi đại học.
Hùng lớn nhất, học giỏi nhưng tính nóng. Dì Lan không ít lần phải thức trắng đêm chỉ để khuyên răn, động viên cháu. Lân lại hiền lành, nhưng yếu sức, thường xuyên đau ốm. Dì bế Lân chạy trong đêm đến trạm xá không biết bao lần. Vy thì sớm thiếu vắng tình mẹ, hay khóc, hay sợ. Dì Lan học cách buộc tóc, may váy búp bê, tập hát ru… chỉ để Vy cười.
Thấm thoắt hơn hai mươi năm trôi qua.
Hùng giờ đã là kỹ sư xây dựng, đang công tác tại một tập đoàn lớn. Lân trở thành bác sĩ chuyên khoa tim mạch, còn Vy – cô bé hay khóc ngày nào – nay là giáo viên dạy văn, luôn nhắc đến dì trong từng bài giảng về lòng biết ơn.
Ngày cả ba về quê tổ chức sinh nhật tuổi 60 cho dì Lan, họ ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ kỹ, cùng cắt bánh kem và hát mừng sinh nhật. Hùng cầm tay Dì Lan, mắt rưng rưng:
– Dì ơi, nếu không có dì, chắc tụi con không còn được là tụi con hôm nay.
Dì Lan cười, đôi mắt mờ đục ánh lên hạnh phúc:
– Dì không sinh tụi con ra… nhưng tình thương thì chẳng khác gì mẹ ruột. Thấy tụi con trưởng thành, dì không mong gì hơn nữa.
Căn nhà nhỏ hôm ấy rộn tiếng cười, ấm áp hơn bất cứ mùa xuân nào.