Cha mất chưa được 49 ngày, 2 cô con g::ái bathieu đã nhanh chóng yêu cầu mẹ giao tiền phúng điếu, và 15 chỉ vàng mà cha để lại….nếu ko đưa sẽ đ::uổi bà ra khỏi nhà.

Cha mất chưa được 49 ngày.

Trong căn nhà vốn từng tràn tiếng cười, giờ chỉ còn những âm thanh nặng nề, nứt gãy. Bà Dung, người đàn bà ngoài sáu mươi, vẫn chưa hết bàng hoàng sau cái chết đột ngột của chồng. Ông Hải ra đi trong một buổi sáng tháng Ba, sau cơn đau tim, không kịp trăn trối điều gì ngoài ánh mắt dặn dò cuối cùng dành cho vợ.

Ngày hôm đó, tang lễ tổ chức gọn ghẽ. Họ hàng lối xóm đến chia buồn, người ít người nhiều, để lại phong bì gọi là chút lòng. Có người thầm thì: “Không biết ông để lại bao nhiêu vàng?”. Bà Dung nghe, chỉ biết cúi mặt. Những lời đó không làm bà giận, chỉ khiến lòng thêm trống vắng.

Chỉ có hai người khiến bà không ngờ được: hai đứa con gái ruột của mình.

Chưa tới 49 ngày, Hạnh – con gái lớn – đã thẳng thừng nói trong bữa cơm trưa:

– Mẹ, tiền phúng điếu với mười lăm chỉ vàng ba để đâu? Ba nói để phòng thân, giờ ba mất rồi thì mẹ giao lại cho tụi con giữ.

Bà Dung nghẹn ngào:

– Vàng đó là ba tụi con để dành, nói là để phòng khi mẹ đau ốm…

Lan – cô em gái vốn hiền lành hơn – nhưng hôm nay cũng lạnh giọng:

– Mẹ già rồi, giữ làm gì? Mẹ không đưa, sau này có chuyện tụi con cũng bị mang tiếng tham tiền. Chi bằng mẹ giao lại, sạch sẽ.

Bà gượng dậy, giọng run:

– Mấy con à, ba mới mất, chưa mãn tang, sao tụi con nỡ…

Hạnh đứng phắt dậy:

– Nếu mẹ không đưa, tụi con sẽ làm đơn, đuổi mẹ ra khỏi nhà. Đây là nhà tụi con đứng tên rồi, mẹ nhớ chứ?

Bà Dung chết lặng. Căn nhà này, ông Hải đứng tên mua, sau đó chuyển sang cho hai con “cho tiện giấy tờ ngân hàng”. Bà tin chồng, tin con. Giờ thì…

Chiều đó, bà ngồi lặng bên bàn thờ ông, tay lần từng que nhang, nước mắt rơi xuống tro tàn.

Trong bức ảnh thờ, ông vẫn nhìn bà bằng ánh mắt hiền lành, như thể đang nói: “Mình ráng lên.”