Cả xóm không bao giờ dám đến gần nhà ông già ở cuối hẻm, vì không thấy ông đi ngủ, đèn lúc nào cũng sáng xuyên đêm… cho đến khi chính quyền đến tận nhà kiểm tra thì bà con b/ẽ bà/ng bật khóc xó;t x;a khi phát hiện…
14/05/2025
Cả xóm không bao giờ dám đến gần nhà ông già ở cuối hẻm, vì không thấy ông đi ngủ, đèn lúc nào cũng sáng xuyên đêm… cho đến khi chính quyền đến tận nhà kiểm tra thì bà con b/ẽ bà/ng bật khóc xó;t x;a khi phát hiện…
Cuối con hẻm nhỏ, có một căn nhà cấp bốn cũ kỹ, tường bong tróc, cửa lúc nào cũng khép hờ, và đèn phòng thì chưa từng tắt.

Chủ nhà là ông Hai Lâm, gần 80 tu;/ổi, sống một mình, không thân thích, không bạn bè. Cả xóm gọi là “ông già điện sáng”.
Ban đầu người ta còn hỏi han. Nhưng sau vài lần ông Hai im lặng, chỉ gật gật rồi lùi vào nhà, mọi người bắt đầu s/ợ.
Có đêm, mưa to, sấm chớp, cửa sổ nhà ông mở toang, đèn sáng trưng, nhưng tuyệt nhiên không có bóng người.
Bà Tư đầu hẻm bảo:
– “Ổng ngủ ngày chăng? Sao đêm nào cũng thấy bóng đèn sáng mà im phăng phắc.”
Anh Tâm xe ôm thì lắc đầu:
– “Tui chạy sớm 4 giờ sáng, vẫn thấy đèn ổng sáng. Ghê lắm.”
Dần dần, ai cũng tránh đi ngang buổi tối. Người mang thư thì thả đại vào khe cửa. Người bán rau chẳng bao giờ gọi. Căn nhà cuối hẻm thành góc tối b;/í ẩ//n giữa xóm lao động tấp nập.
Cho đến một ngày đầu tháng, chính quyền phường xuống kiểm tra, vì có phản ánh “người già sống một mình lâu không ra khỏi nhà”. Gõ cửa mãi không ai mở, cuối cùng công an phải ph;/á khóa.
Và khi cánh cửa mở ra, tất cả như chế;;t lặng. Trời ơi ông Hai Lâm…