2 vợ chồng Cúc và Đăng chuyển về đây sống 2 năm, đêm nào cũng nghe thấy tiếng động lạ dưới đất…không chịu nổi nữa 2 vợ chồng đào nền nhà không ngờ phát hiện chiếc hòm bí mật, khi mở ra thì hết hồ-n!
Cúc và Đăng là một đôi vợ chồng trẻ rời phố thị xô bồ để về miền quê sinh sống. Họ mua lại một căn nhà nhỏ cũ kỹ nằm sâu trong con hẻm đất đỏ, bên cạnh một vạt rừng thấp. Căn nhà rêu phong nhưng yên tĩnh, rất hợp cho cuộc sống ẩn dật mà cả hai hằng mơ ước.
Thế nhưng, sự bình yên ấy không kéo dài được lâu.

Ngay từ những ngày đầu, Cúc đã nghe thấy những tiếng cộp… cộp… phát ra từ dưới sàn nhà mỗi đêm, như tiếng bước chân nặng nề từ lòng đất. Lúc đầu, Đăng cho rằng đó chỉ là chuột hoặc mạch nước ngầm chuyển động. Nhưng rồi tiếng động ngày một rõ ràng hơn, như có ai đó gõ từng hồi dưới lớp gạch.
Đêm nọ, cả hai đang ngủ thì âm thanh ấy trở nên gấp gáp – cộc! cộc! cộc! – như tiếng gọi. Cúc ngồi bật dậy, ánh mắt hoảng loạn:
– Em không chịu nổi nữa… nó ở ngay dưới mình!
Hôm sau, họ quyết định dỡ nền. Mỗi nhát cuốc đi xuống là một hồi lo lắng căng thẳng. Gạch được cạy ra, đất được xới lên. Chỉ sau vài chục phân, lưỡi cuốc chạm phải thứ gì đó rắn chắc… một vật hình chữ nhật, bằng gỗ lim đã mục, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
Đó là… một chiếc hòm.
Không ổ khóa, không hoa văn, chỉ đơn thuần là một chiếc hòm cũ kỹ phủ đầy đất đỏ. Tim Cúc đập thình thịch, còn Đăng cắn răng mở nắp ra.
Ngay giây phút chiếc hòm bật mở, một luồng khí lạnh buốt tràn lên. Bên trong… không phải vàng bạc hay xương cốt, mà là một bức ảnh đen trắng úa màu chụp chính căn nhà này, với một dòng chữ sau ảnh viết bằng mực nhòe:
“Đừng bao giờ ở lại quá ba đêm.”
Rồi đèn trong nhà chớp tắt liên hồi.
Đằng sau bức ảnh là một tờ giấy úa vàng, ghi nguệch ngoạc:
“Tôi là người đào hầm tránh bom năm 1972. Dưới nền nhà này là đường thông xuống căn hầm cũ – nơi từng là nơi trú ẩn, và cũng là nơi cuối cùng nhiều người nhìn thấy ánh sáng… nếu ai đọc được dòng này, xin hãy niệm cho họ một lời siêu thoát.”
Bất giác, cả hai cảm thấy gió lùa mạnh trong căn nhà kín bưng. Cúc khóc òa, còn Đăng đứng như trời trồng.
Đêm đó, họ thắp nhang, đọc kinh. Tiếng động dưới nền không còn nữa.
Nhiều năm sau, khi có người mới đến hỏi mua nhà, Cúc chỉ mỉm cười nói:
– Nhà tốt. Nhưng đừng bao giờ để đêm thứ ba trôi qua mà chưa chào những người dưới ấy.