2 con đứa con giàu có bỏ mặc mẹ già 80 ở khu nghĩ::a địa khi công an tìm thấy thì phát hiện điều rùng r::ợn!
Bà Lành – vợ ông Quân – gần tám mươi tuổi, sống lay lắt trong căn chòi nhỏ dựng tạm cạnh mộ chồng suốt gần ba tháng nay.
Không ai biết chính xác bà cụ từ đâu đến. Người thì nói là dân lang thang, người khác lại kể rằng bà từng sống trên phố, nhưng bị con cái đuổi về quê. Chỉ đến khi công an xã phát hiện ra bà cụ nằm mê man bên mộ trong một đêm mưa lớn, chuyện mới được đưa ra ánh sáng.

Bốn mươi năm trước, ông Quân mất trong một tai nạn lao động khi đang phụ hồ ở Hà Nội. Bà Lành góa bụa, một mình nuôi hai đứa con trai: Hưng và Hào.
Không ruộng, không nghề, bà bươn chải khắp nơi – ai thuê gì làm nấy. Ngày cấy lúa thuê, tối về đan lát, gói bánh bán chợ phiên. Có đêm đông giá rét, bà phải thức trắng để nấu xôi giao sáng. Những đồng bạc lẻ nhàu nát được bà gói cẩn thận, cất trong góc hòm gỗ – dành cho tiền học của hai con.
Bà không cho phép mình ốm, cũng không dám mơ gì ngoài một điều: “Miễn là các con thành người, mẹ khổ mấy cũng chịu.”
Nỗ lực ấy không hoài phí. Hưng và Hào đều học giỏi, đỗ đại học, rồi ở lại thành phố lập nghiệp. Chẳng mấy chốc, cả hai trở thành doanh nhân thành đạt, người làm trong lĩnh vực bất động sản, người làm công nghệ. Báo chí từng viết: “Hai anh em tỷ phú khởi nghiệp từ gốc nghèo”, nhưng không ai nhắc đến người mẹ năm xưa từng nhịn đói để mua cho con cây bút.
Ban đầu, bà Lành còn được đưa lên thành phố. Nhưng cuộc sống hiện đại khiến bà lạc lõng. Con dâu than phiền bà quê mùa, làm phiền người giúp việc. Hai con trai, bận rộn đến mức mỗi tháng chỉ ghé về thăm vài giờ, hoặc chuyển khoản vài triệu với lời nhắn cụt lủn: “Mẹ cần gì thì bảo người mua giúp.”
Một ngày, Hưng bảo:
– Mẹ về quê đi, ở đó thoải mái hơn. Tụi con bận suốt, không chăm được mẹ chu đáo.
Bà chỉ im lặng. Không hỏi, không trách.
Họ thuê người lái xe đưa bà về quê. Nhà cũ đã bán. Không ai chờ đón. Bà xin tá túc nhà họ hàng, nhưng ngại phiền. Cuối cùng, bà dọn ra nghĩa địa – nơi chôn cất chồng bà – và dựng tạm cái chòi bằng tre, phủ bạt ni lông. Ngày ngày bà quét lá khô, trò chuyện với mộ chồng:
– Ông ạ, tôi đưa được hai đứa đến đỉnh cao rồi. Chỉ là… nó quên mất đường về với mẹ.
Hôm ấy trời mưa lớn, người dân đi tảo mộ thấy căn chòi sập xuống. Công an được gọi tới. Họ đào được bà cụ từ đống đổ nát. May mắn bà còn sống, nhưng thân thể lạnh cóng, đói khát.
Khi được đưa lên trạm y tế xã, bà tỉnh lại, run rẩy hỏi nhỏ:
– Mấy ông có gặp thằng Hưng, thằng Hào không? Bảo chúng nó đừng lo… Tôi không trách…
Tin tức lan truyền nhanh chóng. Mạng xã hội chia sẻ rầm rộ: “Mẹ của hai tỷ phú sống lang thang ngoài nghĩa địa”. Người ta tìm được số điện thoại Hưng. Anh trả lời lạnh nhạt:
– Chúng tôi đang bận họp ở nước ngoài, sẽ sắp xếp về sau.
Hai ngày sau, bà Lành trút hơi thở cuối cùng. Không kịp gặp con.
Đám tang vội vàng. Người dân làng gom góp giúp chôn cất. Trên tấm bia mới bên cạnh chồng bà, có khắc dòng chữ do một cô y tá trẻ viết:
“Người mẹ – đã sống cả đời vì con, và chết trong cô đơn.”
Hai chiếc xe sang về đến quê đúng ngày thứ ba. Hưng và Hào bước xuống trong vest đắt tiền, cúi đầu trước ngôi mộ, im lặng.
Một cụ già trong làng nhìn họ, rồi thở dài:
– Một người mẹ có thể nuôi hai đứa con thành tỷ phú, nhưng hai tỷ phú ấy không thể lo cho một người mẹ già.