Vừa xách vali sang nhà bồ, tôi đã nhận được thiệp mời đám cưới của vợ. Cho rằng cô ấy đang diễn trò để ép mình quay về, tôi còn hả hê đưa nhân tình đến “xem cho biết”. Nào ngờ khoảnh khắc cánh cửa lễ đường mở ra, tôi mới hiểu mình đã mất cô ấy thật rồi.

Vừa xách vali sang nhà bồ, tôi đã nhận được thiệp mời đám cưới của vợ. Cho rằng cô ấy đang diễn trò để ép mình quay về, tôi còn hả hê đưa nhân tình đến “xem cho biết”. Nào ngờ khoảnh khắc cánh cửa lễ đường mở ra, tôi mới hiểu mình đã mất cô ấy thật rồi.
Tôi là Tuấn, 35 tuổi, từng là một người chồng có tất cả: vợ giỏi, nhà êm, công việc ổn định. Nhưng cái tính h/am v/ui, m/ê cái mới lạ lại khiến tôi đá//nh mấ//t điều quý giá nhất đời mình.

Vợ tôi – Lan – không xinh lắm theo chuẩn “h///ot g//irl”, nhưng càng sống lâu tôi mới càng nhận ra cô ấy là kiểu người phụ nữ càng nhìn càng thấy đẹp. Cô tỉ mỉ, nhẹ nhàng và luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Vậy mà tôi – một g/ã đ/àn ô/ng tầ/m thư/ờng, lại không biết trân trọng.

Chuyện bắt đầu khi tôi quen Vy – cô nhân viên thực tập ở công ty. Vy trẻ trung, ăn nói ngọt như mía lùi, lúc nào cũng bám lấy tôi kêu “anh ơi em m/ệt”, “anh ơi em buồ/n”, khiến tôi thấy mình như anh hùng. Lúc đầu chỉ là cà phê, rồi đi ăn tối, rồi dần dần, tôi sa chân lúc nào chẳng hay.

Lan không nói gì nhiều khi phát hiện ra mối qu//an h//ệ m//ờ á///m của tôi. Cô chỉ lạn/h lùng/ đặt đơn l/y h/ôn lên bàn. Tôi ngỡ cô dọ//a, nên vẫn l////én qua lại với Vy. Nhưng một ngày, tôi đi làm về thì thấy Lan đã dọn sạch đồ, chỉ để lại chiếc nhẫn cưới trên bàn cùng tờ giấy có vài chữ:

“Chúc anh hạnh phúc với người anh chọn. Em đi trước.”

Tôi sữ/ng s/ờ. Mấy ngày đầu cũng có chút b/ứt r/ứt, nhưng rồi Vy kéo tôi đi kh///ách s//ạn nghỉ “2 ngày cho thảnh thơi”, tôi cũng thấy vui. Tự nhủ: “Mình còn trẻ, đời còn dài, lo gì!”

Nhưng chỉ đúng 2 ngày sau, khi tôi đang ngồi trong phòng khách sạn, thì điện thoại nhận được tin nhắn từ số Lan. Là một bức ảnh thiệp cưới – thiệp cưới của chính cô ấy.

“Anh nhớ giữ sức khoẻ. Em sắp kết hôn.” – Tin nhắn kèm theo là một lời mời, lịch cưới rõ ràng. Còn có tên chú rể: Phạm Minh Huy.

Tôi ch//ết điế//ng. Gì cơ? Mới 2 ngày trước còn là vợ tôi, sao giờ đã cưới người khác? Tôi lập tức gọi điện, cô không bắt máy. Tôi nhắn hàng chục tin, cũng chỉ nhận lại một icon cười mỉm.

Vy thấy tôi đứng hình thì tò mò hỏi:

– Ai thế anh?

Tôi chẳng gi//ấu, đưa điện thoại ra cho cô ta xem. Vy ch/e miệ/ng:

– Trời đất, vợ anh cưới người khác thật hả? Mà sao nhanh vậy?

Tôi nghi/ến ră/ng:

– Cô ấy chắc đang di/ễn tr/ò thôi. Muốn ch/ọc tứ/c mình. Chứ làm gì có ai cưới ngay trong vài ngày như vậy?

Nghĩ thế, tôi c//ay c//ú đến mức… dắt luôn Vy đi theo ngày hôm đó, định bụng đến tận nơi “vạ//ch m//ặt” vợ cũ xem tr/ò đ/ùa đến đâu. Trong lòng vẫn nghĩ: “Chắc cô ấy mượn người chụp ảnh gi//ả, chứ ai đi cưới gấp thế bao giờ?”

Tiệc cưới tổ chức ở một nhà hàng khá sang trọng, chỗ Lan từng bảo rất thích nhưng lúc trước tôi ch///ê “p/hí tiề/n”. Tôi và Vy bước vào, vừa định nói câu m//ỉa m///ai thì…

Tôi ch/ết lặ/ng.

Lan – vợ cũ của tôi – đang khoác váy cưới trắng tinh, tay trong tay một người đàn ông cao ráo, chững chạc, và lạ thay… chú rể chính là…

…chính là Phạm Minh Huy, sếp tổng của tập đoàn đối tác lớn mà công ty tôi đã theo đuổi ký hợp đồng suốt hai năm qua.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Khung cảnh lộng lẫy, ngập tràn hoa hồng trắng – loài hoa Lan yêu thích nhất – bỗng chốc nhòe đi trước mắt tôi. Lan đứng đó, rạng rỡ và xinh đẹp đến ngỡ ngàng trong chiếc váy cưới thêu tay tinh xảo. Nụ cười của cô ấy không còn nét mệt mỏi, cam chịu như những ngày ở bên tôi, mà là nụ cười hạnh phúc viên mãn, tựa như một đóa hoa vừa được tưới tắm sau những ngày khô cằn.

Huy đứng bên cạnh Lan, ánh mắt anh nhìn cô ấy tràn ngập sự trân trọng và yêu thương nhu mì. Anh khẽ cúi người sửa lại gấu váy cho cô, một cử chỉ nhỏ thôi nhưng đủ nói lên tất cả. Tôi nhớ lại những lần mình cằn nhằn khi Lan nhờ xách hộ túi đồ, nhớ những buổi tối bắt cô đợi cơm đến cạn kiệt hy vọng… Hóa ra, người phụ nữ tôi từng coi là tẻ nhạt, lại là báu vật mà người đàn ông quyền lực kia phải nâng niu trên lòng bàn tay.

Vy đứng bên cạnh tôi, nhìn thấy chú rể thì mặt cắt không còn một giọt máu. Cô ta vốn làm trong ngành nên thừa biết Huy là ai. Chiếc túi hiệu cô ta đang đeo, chiếc xe tôi đang đi, thậm chí cả cái ghế trưởng phòng tôi đang ngồi, chỉ cần một cái phẩy tay của người đàn ông đứng trên sân khấu kia là có thể tan thành mây khói. Vy run rẩy, níu chặt lấy tay tôi: “Anh… anh Tuấn… Mình về đi anh. Vợ cũ của anh… sao lại là vợ của chủ tịch Huy được?”

Tôi không nghe thấy Vy nói gì nữa. Tai tôi ù đi khi tiếng nhạc lễ đường du dương vang lên. Trên màn hình lớn của khán phòng, đoạn video hành trình tình yêu của họ được trình chiếu. Và đến lúc này, tôi mới cay đắng nhận ra sự thật. Họ không hề cưới chạy, càng không phải trò diễn kịch để chọc tức tôi.

Huy và Lan vốn là bạn học cũ từ thời đại học, anh đã thầm yêu cô ấy suốt nhiều năm nhưng đành rút lui khi cô chọn cưới tôi. Suốt 7 năm qua, Lan một lòng một dạ vì gia đình, cắt đứt mọi mối quan hệ riêng để làm tròn bổn phận người vợ. Nhưng Huy vẫn luôn dõi theo cô từ xa với tư cách một người bạn lịch thiệp. Cho đến ngày tôi phản bội, chính tay tôi đã đẩy người vợ tào khang của mình ra ngoài, và Huy đã không bỏ lỡ cơ hội để che chở cho người con gái anh yêu ngay khi cô ấy ký vào đơn ly hôn. Thủ tục ly hôn đồng thuận của chúng tôi đã được tòa giải quyết nhanh chóng trước đó cả tuần nhờ sự hỗ trợ pháp lý từ phía anh, chỉ có tôi là quá chìm đắm trong những cuộc vui với nhân tình mà không mảy may sực tỉnh.

Giữa đám đông quan khách, Lan vô tình lướt ánh mắt qua chỗ tôi. Không có sự oán hận, không có vẻ đắc thắng, ánh mắt cô ấy nhìn tôi phẳng lặng như mặt hồ mùa thu, rồi lướt qua như nhìn một người hoàn toàn xa lạ. Sự phớt lờ ấy còn đau đớn hơn cả một cái tát.

Tôi đứng chôn chân giữa sảnh tiệc, tay vẫn nắm chặt chiếc phong bì mừng cưới mà lòng trào lên một sự nhục nhã ê chề. Tôi tưởng mình là kẻ chiến thắng khi có nhân tình trẻ đẹp bên cạnh, tưởng mình là “anh hùng” trong mắt một cô gái thực tập sinh. Nhưng hóa ra, trong mắt tất cả mọi người ở đây, tôi chỉ là một gã hề, một kẻ ngu xuẩn đã tự tay ném đi viên ngọc quý để nhặt về một mảnh thủy tinh lấp lánh rẻ tiền.

Vy nhìn thấy ánh mắt của vài người quen trong giới làm ăn bắt đầu đổ dồn về phía chúng tôi, cô ta xấu hổ buông tay tôi ra rồi lầm lũi quay người chạy thẳng ra cửa nhà hàng. Tôi cũng không còn sức để đuổi theo cô ta nữa.

Bước ra khỏi nhà hàng, cơn gió đêm lạnh buốt tạt thẳng vào mặt khiến tôi bừng tỉnh. Tôi nhìn chiếc vali xách theo lúc chiều, nhìn vào khoảng không vô định. Đêm nay, tôi sẽ về căn nhà trống hoác, nơi không còn mùi cơm nóng, không còn ánh đèn chờ đợi, không còn Lan. Tôi đã có được sự “tự do” và “mới lạ” mà mình từng khao khát, nhưng cái giá phải trả chính là sự cô độc và hối hận suốt phần đời còn lại.