Vừa về ra mắt, tôi bị bắt rửa cả núi bát cho 50 người ăn – tôi bình tĩnh rửa… rồi cố tình làm một việc khiến cả nhà im bặt

Đầu ngõ nhà anh Khoa có cây bàng chạm mùa, lá đỏ như những con tem dán lên bầu trời. Tôi ôm giỏ quà, trong đầu lặp đi lặp lại câu mẹ dặn: “Đi ra mắt là đi đặt tên mình trong nhà người ta. Con cứ hiền, nhưng đừng mờ.” Tôi “vâng” theo thói quen, nhưng lòng không ngờ được chữ mờ đó lại đến nhanh như hơi nước phủ lên gương nhà bếp.

Cổng mở. Sân nhà đông nghịt. Ghế nhựa xếp thành dãy, giữa sân là mười mâm bày dọc, mỗi mâm năm sáu chén nước mắm còn dính vành ớt, rau hành vương vãi như những cái lá chưa kịp về vườn. Gần năm chục người. Tiếng nói chuyện trộn vào nhau thành một thứ đen đen như mực tàu pha đặc. Chưa kịp chào, đã có người búng tay:
— Ố, người yêu thằng Khoa về kìa! Vào bếp nhé em. Chậu bát chờ từ sáng rồi.

Một bàn tay cứng như móc áo đặt lên vai tôi, ấn nhẹ. Cô Thắm — chị họ anh Khoa — cười, môi dày bóng mỡ:
— Nhà này nề nếp. Con dâu tương lai thử sức cái coi. Mười mâm xong là xong phép!

Tôi ngẩn người, quay tìm Khoa. Anh lúng túng cười gượng, phẩy tay với ai đó, rồi ghé tai tôi:
— Ráng đi Vy, đừng để mẹ anh khó xử…

Tôi nhìn bà Lan — mẹ anh — từ xa. Bà mặc áo gấm, mày kẻ sắc, mặt không vui không buồn. Cụ Tằm, bà nội, ngồi ghế mây, mắt lấp lánh như hạt cườm đen cũ.

Tôi xắn tay. Nước trong chậu ấm lúc đầu, rồi nguội rất nhanh. Bọt xà phòng bồng bềnh, vỡ tan, lại dềnh lên, như kiểu người ta khen cho xong câu chuyện trên mâm. Bát và đĩa: đĩa bầu, đĩa lòng, bát men xanh, bát men trắng. . Rất Viền men loang như vết khóiMặt men sáng kiểu bóng dầu — thứ bóng mà kỹ sư gốm nào cũng nổi da gà vì biết chì.

Tôi không phải kỹ sư gốm. Nhưng tôi làm nội dung cho một hãng gốm an toàn. Tôi đã đứng hàng trăm giờ trong xưởng, nhìn men chì lỳ như mỡ heo trên nồi nước canh để lâu, và men không chì trong như giọt kính. Tôi nhận ra mùiMùi rất khó tả — rát ở cổ mũingọt ở lưỡinặng ở thái dương.

Một bé gái chạy vào bếp, chộp cái bát trên rổ, liếm “chụt” một cái vì còn dính nước chấm. Tôi giật mình:
— Con ơi, bát bẩn, đừng liếm.

Cô Thắm ở cửa ha hả:
— Ở đây ai cũng liếm bát từ bé. Con dâu thành phố thanh cảnh quá ha!Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người

Tôi rửa. Bát đầy, rổ đầy, kệ đầy. Người đầy những ánh mắt xem trò hay. Mỗi lần tôi ngẩng lên, lại có tiếng khúc khích như muỗiMười mâm bát không phải nhiều nếu có máy và hai người. Nhưng ở đây, một người một chậu, một vòi nước rỉ, và một bầy mắt.

Tôi thấy tay mình run. Không phải vì mệt, mà vì điều gì đó đang chuyển tên trong đầu tôi. Từ hiền sang mờ. Rồi từ mờ sang mất. Tôi nhớ lại mẹ: “Hiền không phải là câmHiền là biết đặt chén. Nhưng nếu chén đó bẩnđập đi cũng là hiền.”

Tôi đưa tay, nhấc cái đĩa lòng lên ánh sángMặt men rít dưới mút ngón tayđáy in hàng chữ Bát Tràng méo méo — giảRạn chân chim dày. Tôi nhẹ nhàng đặt xuống mép chậuTrượt.
Choang!

Cả bếp đứng hình một nhịp. Tôi cuối đầu:
— Con lỡ tay, để con đền.

Có tiếng khịt mũi. Cô Thắm ghé sát tai tôi, thở mùi mắm nêm:
— Một cái thì lỡhai cái là .

Tôi gật. Tôi nhấc lên cái thứ haiChoang.

Rồi thứ baChoang.

Có tiếng thét  tan bọt xà phòng:
— Con kia! Mày điên hả?!

Tôi ngẩng lên. Cả sân đã quay vào cửa bếp. Khoa xám mặt. Bà Lan nhổm dậy. Cụ Tằm vẫn ngồi, tay sờ sờ chuỗi hạt, không chớp mắt.

Tôi đứng thẳnglau tay, nhìn thẳng vào mắt bà Lan rồi mở to vòi nước cho tiếng của tôi khỏi run:
— Con xin phép nói một lời. Con đã rửa nửa đống bát. Nửa còn lại, con đập. Không phải để , mà để khỏi hại.

Cả nhà nhao nhao. Tôi lấy trong giỏ ra một lọ giấm và miếng giấy thử mà tôi luôn mang — thói quen từ lúc làm cho hãng gốm (giấy thử axit và một bộ que test kim loại nặng loại bán lẻ). Tôi lấy một bát , nhỏ một giọt hỗn dịch trên men. Vệt màu chuyển. Tôi không làm khoa học trình diễn ở đây; tôi chỉ nói đủ để những người không tin tôi cũng chột dạ:
— Men chì ngày xưa rẻ. Bát này rạnnước chấm thấm vào. Trẻ con liếm, người lớn ănchì lên máuCon không thể rửa để mọi người tiếp tục ăn trên cái bát đó.

Cô Thắm cười gằn:
— Làm màu. Tao ăn cả đời có chết đâu!

Tôi nhìn ra sân. Hai đứa trẻ vừa chạy vào nấp sau lưng KhoaMột đứa homặt xanh xao. Tôi thấy Cụ Tằm khẽ nghiêng đầu. Ánh mắt cụ như  vào vai ai đó.

Bà Lan bước vào bếp. Bà đứng cách tôi một thước, nhìn chậu bát vỡ và nửa chậu đã rửa sáng đến mức tự soi được khuôn mặt.
—  có biết đồ này bao đời nhà tôi giữ không? — Bà hỏi, giọng lạnh như miếng kính phơi mưa.

— Con biết giữ — tôi nói chậm — nhưng giữ không phải là ôm hếtGiữ cũng là biết bỏNửa bát con đã rửaNửa con đập là nửa con không muốn đặt miếng ăn của nhà mình lên.

Khoa bước tới:
— Vy

Tôi giơ tay:
— Em làm phần của em. Việc còn lại, anh để em nói.

Tôi quay ra sân, nói đủ lớn:
— Cô chú, anh chị ạ. Hôm nay là ngày ra mắtCon biết vai của con là cúi và chàoCon đã cúiCon chàoCon cũng rửa. Nhưng ra mắt còn là ra chữ — đặt tênTên con không phải là OsinTên con là VyCon đủ sức rửa mười mâm nếu mọi người cùng rửa với conCòn nếu gọi đó là phép để xem con có biết nhịn không, thì phép đó hết rồi.

Sân im. Người ta nuốt cháo bằng mắt.

Tôi cúi lấy giỏ, rút ra hóa đơn:
— Đây là biên nhận con đã đặt một bộ bát đĩa mới — sứ trắng không chìmười mâm, đủ cho cả họTối nay xe sẽ giaoTiền con trả — con đã làm thêm một năm để dành cho ngày nàyCòn số bát vỡ, con chịu cả. Nhưng xin cho con chịu vì lý do đúng.

Một giọng già đục vang lên, chậm rãi như đếm tràng hạt:
— Cho mợ nó chịu.

Tất cả quay lại. Cụ Tằm chống tay lên ghế mâyđứng dậy.

—  nói cho. — Cụ nhìn khắp sân. — Bộ bát này là bộ bát của chị Hai cái Lan — chị chết năm ba mươi lăm vì sốtNhà nhớ, nên giữGiữ hóa ra trói vào mấy cái mồm. Mấy đứa nhỏ nhà mình dạo này đau bụngđi khám bác sĩ nói ngộ độc kim loại nghe mà đau… nhưng đồ cũ đặt đối diện bàn thờcon Lan cứ ngại bỏHôm nay có đứa con gái ngôn không chaođập thay.  cảm ơn.

Bà Lan giật mình:
— Mẹ

Cụ khoát tay:
— Cái gọi là nề nếp đến lúc phải đặt tên lạiAi đặt tên được thì là ngườiCon Vy đặt được.

Cổ tôi nóng lên. Mặt bà Lan đổi sắc như gốm trong  đang lên nhiệtCô Thắm xỉa xói:
—  bênh người ngoàiNhà mình bao đời

Cụ Tằm  gậy một cái:
— Nhà mình bao đời cũng có bao giờ bắt dâu mới rửa mười mâm một mình đâu. Cái phép này ai bày?

Vài ánh mắt quăng sang cô Thắm cụp mắt, ngậm lại.

Khoa lúc đó bước đến, đứng cạnh tôi:
— Con xin lỗi mẹ. Con nhút nhátCon để Vy một mình.

Bà Lan thở ra, như thả một hòn đá. Bà đi vào bếp, xắn tay áo:
— Tôi cũng rửaCòn ai thì vào đâyNhà này từ nayđàn ông rửa trướcđàn bà rửa sauMỗi người mười phútPhép mới.

Tiếng cười bật ra đâu đó. Căng thẳng rút như chỉMấy cậu trai rúm người giã hành giờ cởi áo vào bếp,  bọt như chơiBọt bay, mùi xà phòng lành như mùi mưa.


Xe gốm đến lúc bảy giờ tối. Tài xế bưng vào những thùng sứ trắng, đặt xuống sânCụ Tằm lấy bút,  biên bản nhận giúp — tay cụ đều như người trẻBà Lan cởi bỏ cặp khuyên nặng, đeo lại cặp tròn mỏngCô Thắm tự đi vứt đống bát vỡ — im lặng.

Tôi đứng trong bếp, lau cái đĩa mớiKhoa đứng cạnh, chưa dám cầm tay tôi, nhưng ánh mắt anh đã thôi cúi.
— Em ổn không? — Anh hỏi.
— Ổn. Chỉ là mệt.
— Anh xin lỗi.
— Tha cho anh… lần này.

Anh cườinhẹ như ai đổi radio sang kênh ít nhiễu.

Bà Lan đứng ở cửa, nhìn tôi, nhìn cái đĩa, rồi bảo:
— Cảm ơn con. Tối nay ở lại ăn. Mai con dẫn mẹ đến đâymẹ con giúp mẹ chọn mấy món vừa mắtCòn chuyện cô Thắm, để tôi nóiPhép mới là phép cả nhà làm cùng.

Tôi gậtkhông kịp nói gì, vì cụ Tằm đã gọi:
— Con Vy vào đây chơi với  chút.

Căn phòng cụ thơm mùi gối bông cũ và lá ổi phơi nắng. Cụ mở ngăn tủ, lấy ra một hộp gỗ nhỏ, đưa tôi:
—  giữ một đôi chén xưaKhông phải để ăn, để nhìnHồi còn trẻ,  cũng có cái bát đập trong đám giỗ vì người ta nói bừaÔng mày cười: “Đập đúng thì thành giảm nợ.”
Hôm naycon đập đúngCầm đôi chén này vềđể nhớ đến cái ngày con đặt tên cho mình.

Tôi nhậntay ấm lên như ôm một đèn dầu.


Sau buổi ấy, nhà anh Khoa ít “phép” đinhiều nếp hơnBữa sau, năm người vào rửamười người lauhai người trần rau. Bọn trẻ không còn liếm bát. Cô Thắm giảm bớt giọng nhọnBà Lan bớt đeo gươm ở mắtKhoa biết đặt vai vào việc nặng trước khi đặt lời vào việc nhẹ.

Câu chuyện tưởng vậy là xong. Nhưng một tháng sau,  một cú twist cuối cùng — êm như tiếng giấy kéo qua kính.

Chiều đó, tôi đưa mẹ sang nhà anh Khoa ăn chèCả nhà đang bận rộn cúng rằmChè đường phèn nấu hạt senCụ Tằm ngồi ở gian giữađèn vàng rưới lên vai cụ. Bà Lan bưng khay bát sứ trắng mớiđặt lên bàn thờTự nhiên bà quay sang tôi:
— Con lên đọc đi.

— Đọc gì ạ? — Tôi ngơ.

 đưa tờ giấy. Trên đó là vài dòng viết taychữ  đềuít móc:

Từ naybộ bát  của chị Hai được đem chôn phía sau vườntránh hại ngườiNhà dùng bộ mới — trong sạch ăn sạchPhép mớiviệc nặng chiaviệc nhẹ giúplời nào nói thì nói thẳng với người đóCon Vy đặt tên giúp nhà một bữanhà đặt tên lại cho concon gái.”

Cụ Tằm gậtBà Lan cũng gật. Tôi đọcgiọng mình đầu rungcuối vững.

Đọc xongcụ Tằm vỗ tay hai cái:
— ĐượcVăn tế nhà mình từ nay bớt thơthêm .

Mọi người cườiTôi quay sang mẹmẹ nắm tay tôi, nhẹ như chạm vào một con chim đậu trên cànhKhoa đứng cạnh, không cần giấu ánh mắt nữa.

Tối đó, Khoa đi với tôi ra sau vườnĐất ẩm, bộ bát cũ được chôn gọn, trên đỉnh gài một cành bàngĐom đóm bay như chữ nhỏ trên một trang sách đen.

— Hôm ấy em có sợ không? — Khoa hỏi.
— . Nhưng nhiều hơn là giận.
— Giận anh?
— Giận em suýt để mờ.
— Còn giờ?
— Giờ đỡĐỡ vì anh đứng đúng chỗĐỡ vì nhà đặt tên đúng việc.

Chúng tôi đứng im, nghe tiếng chén mới lấp lánh đâu đó trong nhà khi ai đó xếp lên sàoTiếng ấy trong như nước và cứng như lời.

Nếu ai hỏi tôi:

Ngày ra mắt bị bắt rửa mười mâmsao lại vừa rửa vừa đập vỡ một nửa?”

Tôi sẽ nói: vì bát cũng như thói quenCái nào sạch thì giữcái nào rạn vào miệng người thì đậpNửa chậu nước để rửanửa chậu gương để nhìn. Và điều bất ngờ nhất không phải là tôi dám đập, mà là cả nhà đã dám đặt tên lại cho mình, bắt đầu từ một tiếng choang.