Vừa về hư:;u, bố chồng đã bỏ cả nhà cửa ở quê rồi đem 300 triệu lên thành phố sống cùng vợ chồng tôi, tôi cũng nhắm mắt chịu đựng ông vì nghĩ đến 300 triệu sau của mình hết, nào ng:ờ một hôm đi làm về sớm thấy ông gọi cho họ hàng ở quê thậ/.m thụt tiền nong, tôi gọi chồng bắt xe trả// ông về ngay lập tức, tối đ/ến thì nhận thông báo đ/ộng trời từ cô/ng a/n x/ã…

Vừa về hư:;u, bố chồng đã bỏ cả nhà cửa ở quê rồi đem 300 triệu lên thành phố sống cùng vợ chồng tôi, tôi cũng nhắm mắt chịu đựng ông vì nghĩ đến 300 triệu sau của mình hết, nào ng:ờ một hôm đi làm về sớm thấy ông gọi cho họ hàng ở quê thậ/.m thụt tiền nong, tôi gọi chồng bắt xe trả// ông về ngay lập tức, tối đ/ến thì nhận thông báo đ/ộng trời từ cô/ng a/n x/ã…

Vừa mới về hưu, bố chồng tôi đã bỏ cả nhà cửa, đất đai ở quê, ôm theo 300 triệu đem lên thành phố sống cùng vợ chồng tôi. Nghĩ bụng “dù gì cũng là bố, với lại sau này 300 triệu ấy cũng là của mình”, tôi nhắm mắt chịu đựng ông: từ chuyện cơm nước, tắm giặt, đến việc ông suốt ngày sai vặt.

Nhưng rồi một hôm, đi làm về sớm, tôi ch-ết lặng đứng ngoài cửa khi nghe ông thì thầm trong điện thoại với họ hàng ở quê, giọng đầy toan tính:

“Tiền tao đưa cho chúng mày giữ, không được để con nó biết… tao chỉ ở tạm nhà chúng nó thôi, chứ… tao tính rồi…”

Má;/u nó-ng dồn lên, tôi lao vào giật phăng điện thoại, không nói nhiều liền gọi chồng bắt xe đưa ông về quê ngay lập tức, không giữ thêm một ngày nào.

Tưởng như thế là xong. Nhưng tối hôm đó, cả hai vợ chồng nhận được thông báo động trời từ công an xã…

…rằng bố chồng tôi đã mất tích trên đường về quê.

Nghe đến đó, tôi choáng váng, hai vợ chồng vội bắt xe đi trong đêm. Đến sáng hôm sau, người ta tìm thấy chiếc túi vải ông mang theo bị bỏ lại ở bến xe, còn ông thì không ai thấy đâu. Cảnh sát nghi có khả năng ông bị cướp hoặc gặp tai nạn, tạm thời phong tỏa khu vực để điều tra.

Tôi vừa sợ vừa hối hận. Dù ông từng tính toán, giấu tiền, nhưng dẫu sao cũng là cha chồng – là người già. Cả đêm tôi không ngủ, nước mắt cứ chảy không dừng, trong đầu liên tục vang lên câu nói cuối cùng của ông trước khi rời đi:

“Tao về ít hôm rồi sẽ gọi cho chúng mày.”

Hai ngày sau, công an báo tin: một người đàn ông lớn tuổi được tìm thấy ở một trạm y tế cách đó gần 30km, người ướt sũng, mệt lả, nhưng vẫn còn sống. Họ nói ông bị choáng, ngất giữa đường, may được người dân phát hiện đưa đi kịp. Khi chúng tôi đến nơi, ông nhìn tôi rất lâu rồi chỉ khẽ nói:

“Tao không định lấy lại tiền đâu… tao chỉ muốn giữ chút riêng, phòng lúc đau yếu. Ở tuổi này, chẳng ai muốn làm gánh nặng cả.”

Tôi lặng người. Tất cả những giận hờn, nghi ngờ, toan tính phút chốc tan biến. Người đàn ông già ấy – người mà tôi từng coi là phiền phức – lại chỉ lo sợ một ngày mình bệnh nặng rồi bị con cái xem là gánh nặng.

Từ hôm đó, tôi dọn lại căn phòng nhỏ cho ông ở tầng trệt, mua thêm cái ấm siêu tốc và chiếc đài cũ. Mỗi chiều đi làm về, tôi đều nghe thấy tiếng ông bật đài nghe cải lương, thỉnh thoảng còn gọi tôi xuống ăn chè.

Và 300 triệu kia, sau này ông vẫn giữ. Nhưng có một lần ông cười bảo:

“Tao giữ hộ thôi, sau này nếu tao đi trước, mày nhớ lấy mà sửa nhà.”

Lúc ấy, tôi chỉ biết quay mặt đi, lau vội nước mắt.
Bởi vì tôi hiểu ra — có những thứ mất đi có thể tìm lại, nhưng tình thân mà đã đánh mất thì chẳng có tiền nào mua được.