Vừa sang ở với bồ được 2 ngày, tôi nhận được thiệp cưới của vợ. Nghĩ cô ấy chỉ “diễn” để trả đũa, tôi còn ngang nhiên dắt nhân tình đến xem cho hả dạ. Nhưng đúng lúc cánh cửa hội trường bật mở, nhìn người đàn ông đang nắm tay cô dâu tiến vào lễ đường, tôi chết lặng… vì cuối cùng tôi mới là người bị thay thế.
Vừa sang ở với bồ được 2 ngày, tôi nhận được thiệp cưới của vợ. Nghĩ cô ấy chỉ “diễn” để trả đũa, tôi còn ngang nhiên dắt nhân tình đến xem cho hả dạ. Nhưng đúng lúc cánh cửa hội trường bật mở, nhìn người đàn ông đang nắm tay cô dâu tiến vào lễ đường, tôi chết lặng… vì cuối cùng tôi mới là người bị thay thế.
Tôi là Tuấn, 35 tuổi, từng là một người chồng có tất cả: vợ giỏi, nhà êm, công việc ổn định. Nhưng cái tính h/am v/ui, m/ê cái mới lạ lại khiến tôi đá//nh mấ//t điều quý giá nhất đời mình.
Vợ tôi – Lan – không xinh lắm theo chuẩn “h///ot g//irl”, nhưng càng sống lâu tôi mới càng nhận ra cô ấy là kiểu người phụ nữ càng nhìn càng thấy đẹp. Cô tỉ mỉ, nhẹ nhàng và luôn đặt gia đình lên hàng đầu. Vậy mà tôi – một g/ã đ/àn ô/ng tầ/m thư/ờng, lại không biết trân trọng.
Chuyện bắt đầu khi tôi quen Vy – cô nhân viên thực tập ở công ty. Vy trẻ trung, ăn nói ngọt như mía lùi, lúc nào cũng bám lấy tôi kêu “anh ơi em m/ệt”, “anh ơi em buồ/n”, khiến tôi thấy mình như anh hùng. Lúc đầu chỉ là cà phê, rồi đi ăn tối, rồi dần dần, tôi sa chân lúc nào chẳng hay.
Lan không nói gì nhiều khi phát hiện ra mối qu//an h//ệ m//ờ á///m của tôi. Cô chỉ lạn/h lùng/ đặt đơn l/y h/ôn lên bàn. Tôi ngỡ cô dọ//a, nên vẫn l////én qua lại với Vy. Nhưng một ngày, tôi đi làm về thì thấy Lan đã dọn sạch đồ, chỉ để lại chiếc nhẫn cưới trên bàn cùng tờ giấy có vài chữ:
“Chúc anh hạnh phúc với người anh chọn. Em đi trước.”
Tôi sữ/ng s/ờ. Mấy ngày đầu cũng có chút b/ứt r/ứt, nhưng rồi Vy kéo tôi đi kh///ách s//ạn nghỉ “2 ngày cho thảnh thơi”, tôi cũng thấy vui. Tự nhủ: “Mình còn trẻ, đời còn dài, lo gì!”
Nhưng chỉ đúng 2 ngày sau, khi tôi đang ngồi trong phòng khách sạn, thì điện thoại nhận được tin nhắn từ số Lan. Là một bức ảnh thiệp cưới – thiệp cưới của chính cô ấy.
“Anh nhớ giữ sức khoẻ. Em sắp kết hôn.” – Tin nhắn kèm theo là một lời mời, lịch cưới rõ ràng. Còn có tên chú rể: Phạm Minh Huy.
Tôi ch//ết điế//ng. Gì cơ? Mới 2 ngày trước còn là vợ tôi, sao giờ đã cưới người khác? Tôi lập tức gọi điện, cô không bắt máy. Tôi nhắn hàng chục tin, cũng chỉ nhận lại một icon cười mỉm.
Vy thấy tôi đứng hình thì tò mò hỏi:
– Ai thế anh?
Tôi chẳng gi//ấu, đưa điện thoại ra cho cô ta xem. Vy ch/e miệ/ng:
– Trời đất, vợ anh cưới người khác thật hả? Mà sao nhanh vậy?
Tôi nghi/ến ră/ng:
– Cô ấy chắc đang di/ễn tr/ò thôi. Muốn ch/ọc tứ/c mình. Chứ làm gì có ai cưới ngay trong vài ngày như vậy?
Nghĩ thế, tôi c//ay c//ú đến mức… dắt luôn Vy đi theo ngày hôm đó, định bụng đến tận nơi “vạ//ch m//ặt” vợ cũ xem tr/ò đ/ùa đến đâu. Trong lòng vẫn nghĩ: “Chắc cô ấy mượn người chụp ảnh gi//ả, chứ ai đi cưới gấp thế bao giờ?”
Tiệc cưới tổ chức ở một nhà hàng khá sang trọng, chỗ Lan từng bảo rất thích nhưng lúc trước tôi ch///ê “p/hí tiề/n”. Tôi và Vy bước vào, vừa định nói câu m//ỉa m///ai thì…

Tôi ch/ết lặ/ng.
Lan – vợ cũ của tôi – đang khoác váy cưới trắng tinh, tay trong tay một người đàn ông cao ráo, chững chạc, và lạ thay… chú rể chính là..
…chính là Sếp Tổng của tập đoàn tôi đang làm việc.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân như có một luồng điện chạy qua, tê dại đến mức không thở nổi. Người đàn ông quyền lực mà tôi vẫn hằng ngày cúi đầu chào, người mà cả công ty đều nể sợ và kính trọng – Phạm Minh Huy – lúc này đang dịu dàng cúi xuống sửa lại chiếc khăn voan cho Lan. Ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập sự trân trọng và yêu thương, điều mà suốt 7 năm qua tôi chưa từng làm cho vợ mình.
Vy đứng bên cạnh cũng nhận ra người đứng trên sân khấu, cô ta hốt hoảng buông thõng tay tôi, lắp bắp:
– Sếp… Sếp Tổng… Sao lại là anh ấy? Vợ anh… rốt cuộc là ai vậy?
Đúng lúc đó, MC dõng dạc tuyên bố buổi lễ bắt đầu. Cánh cửa hội trường khép lại phía sau như cắt đứt hoàn toàn con đường lui của tôi. Tiếng nhạc du dương vang lên, chú rể cầm micro, giọng trầm ấm vang vọng khắp lễ đường:
“Cảm ơn mọi người đã đến chung vui trong ngày đặc biệt này. Có thể mọi người sẽ bất ngờ vì đám cưới diễn ra quá nhanh, nhưng với tôi, đây là kết quả của một sự chờ đợi rất dài. Tôi đã đơn phương Lan từ những năm tháng đại học, nhưng ngày đó cô ấy chọn người khác, tôi tôn trọng và lùi lại phía sau. Tôi đã tự hứa sẽ chỉ chúc phúc nếu cô ấy hạnh phúc. Nhưng khi biết người đàn ông đó không biết trân trọng viên ngọc quý này, tôi biết cơ hội của mình đã đến. Cảm ơn Lan vì đã đồng ý cho anh cơ hội được bảo vệ em suốt cuộc đời còn lại.”
Dưới khán đài, những tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Tôi nghe rõ tiếng các đồng nghiệp cùng công ty rầm rộ bàn tán: “Hóa ra đây là phu nhân chủ tịch giấu mặt bấy lâu nay sao?”, “Nghe nói anh Huy vì cô ấy mà độc thân bao năm qua đấy…”
Hóa ra, chẳng có màn “diễn kịch” nào cả. Lan không hề trả đũa, cô ấy chỉ đơn giản là bước đi khi đã chịu đủ tổn thương, và ngay lập tức được một người đàn ông hoàn hảo hơn tôi gấp trăm lần dang tay đón lấy. Sự biến mất của tôi trong cuộc đời cô ấy không phải là một khoảng trống, mà là một sự giải thoát để cô ấy gặp được đúng người.
Lan khẽ ngước lên, ánh mắt vô tình lướt qua phía cửa và dừng lại nơi tôi đang đứng. Không có một chút oán hận, không có sự né tránh, ánh mắt cô ấy bình thản, dửng dưng như thể tôi chỉ là một vị khách lạ qua đường không đáng bận tâm. Sự lạnh lùng ấy mới là đòn chí mạng đập tan chút lòng tự trọng hèn mọn cuối cùng của tôi.
– Anh Tuấn… hay là mình về đi anh… – Vy run rẩy kéo áo tôi, sợ hãi vì sợ bị Sếp Tổng nhìn thấy sẽ mất việc.
Tôi nhìn Vy – cô gái trẻ trung, nũng nịu mà tôi từng nghĩ là “báu vật”, giờ đây trông thật tầm thường và nhỏ bé trước hào quang của vợ cũ. Tôi gạt tay Vy ra, lầm lũi quay lưng bước đi trong tiếng nhạc cưới rộn rã.
Bước ra khỏi nhà hàng, cơn mưa đầu mùa đổ xuống xối xả. Tôi đứng dưới mưa, cười cay đắng cho sự ngu ngốc của chính mình. Tôi đã từng có một gia đình bình yên, một người vợ tuyệt vời, nhưng lại đánh đổi tất cả chỉ vì những ham vui nhất thời. Giờ đây, tiền tài, sự nghiệp của tôi đều nằm trong tay người đàn ông vừa dắt tay vợ tôi vào lễ đường.
Tôi không chỉ mất vợ, mà đã chính thức mất đi tất cả. Cuối cùng, kẻ bị thay thế và kẻ đáng thương nhất trong trò chơi này, lại chính là tôi.