Vừa mới bán được mảnh đất lấy tiền lo cho tương lai, tôi đã thấy mẹ chồng xách vali sang “định cư” ngay tại phòng khách. Suốt một tuần ròng rã, bà dùng đủ chiêu trò, từ khóc lóc đến tuyệt thực để ép vợ chồng tôi phải “nhả” ra 1 tỷ đồng cho chú út mua nhà.

Vừa mới bán được mảnh đất lấy tiền lo cho tương lai, tôi đã thấy mẹ chồng xách vali sang “định cư” ngay tại phòng khách. Suốt một tuần ròng rã, bà dùng đủ chiêu trò, từ khóc lóc đến tuyệt thực để ép vợ chồng tôi phải “nhả” ra 1 tỷ đồng cho chú út mua nhà.

Cực chẳng đã, để đổi lấy sự bình yên, tôi đành cắn răng mang bọc tiền sang nhà em chồng. Thế nhưng, vừa đặt chân đến đầu làng, tôi bàng hoàng chết lặng khi thấy “ngôi nhà nghèo khó” mà mẹ chồng mô tả lại là một căn biệt phủ bề thế nhất vùng.

Vợ chồng tôi vừa bán được mảnh đất tổ, cầm về được chút vốn định để làm ăn và tích góp cho con sau này. Nào ngờ chưa kịp ấm chỗ thì mẹ chồng đã lặn lội từ quê lên, ở lì cả tuần, ngày nào cũng thở dài than vãn:

– “Em mày sắp lấy vợ rồi, tụi nó cần nhà cửa đàng hoàng. Bán đất được bao nhiêu, cho nó 1 tỷ coi như nghĩa vụ làm anh chị.”

Lúc đầu tôi còn khéo léo từ chối, nhưng bà hết nói ngon ngọt lại quay sang dằn mặt. Chồng tôi thì kẹt giữa, chỉ biết im lặng. Tôi nhìn cảnh mẹ nằm lì trên ghế sô-pha cả ngày, lòng bức bối đến nghẹt thở. Cuối cùng, để yên cửa yên nhà, tôi đành cắn răng gom đủ tiền mang sang đưa cho mẹ.

Nhưng khi vừa đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững sờ. Không hề có cảnh khốn khó như bà vẫn kể. Em chồng và vợ nó đang sống trong một biệt phủ to nhất xóm, cổng sắt hoa văn chạm trổ, gara đầy xe xịn. Tôi cho-áng v-áng, tay run bần bật, nhận ra mình vừa bị dắt mũi.

Đêm đó, tôi tức giận đến mất ngủ. Nghĩ tới 1 tỷ vừa mất oan, nghĩ tới cảnh mẹ chồng cả đời chỉ coi vợ chồng tôi như cây rút tiền, trong lòng dấy lên một ý nghĩ điên rồ. Sáng sớm, tôi cắn răng mua đúng một con vịt sống, lặng lẽ mang đến đặt trước cửa căn biệt phủ.

Hàng xóm xung quanh nhìn thấy bắt đầu bàn tán xôn xao. Người thì thì thầm “vịt để cửa là điềm chẳng lành”, kẻ thì bảo “nhà này sắp có biế-n lớn rồi”.



Và đúng như tôi dự tính, sáng hôm sau, khi tôi vừa chuẩn bị đi chợ thì nghe tin cả xóm nhao nhao về nhà em dm chồng, hóa ra…

Hóa ra, con vịt ấy chỉ là cái cớ để tôi thực hiện một kế hoạch “gậy ông đập lưng ông” hoàn hảo hơn thế nhiều.

Sáng hôm đó, cả xóm xôn xao không chỉ vì con vịt lạ lùng nằm trước cổng, mà vì những tờ giấy được dán kín kẽ ngay dưới chân tường căn biệt phủ. Đó là bản photo những dòng tin nhắn mẹ chồng gửi cho tôi suốt một tuần qua: “Thằng út đang đói ăn, không có chỗ che nắng che mưa, con nỡ lòng nào ôm tiền để nó chết bờ chết bụi”.

Sự tương phản giữa những lời lẽ rách rưới đó với sự bề thế của căn biệt phủ khiến hàng xóm quanh đó – vốn đã tò mò về sự giàu lên bất thường của chú út – bắt đầu chỉ trỏ.

Sự thật ngã ngũ

Tôi không vào nhà, chỉ đứng ngay ngoài cổng, lớn tiếng để cả thiên hạ cùng nghe:

  • Lật tẩy sự dối trá: Tôi công khai việc mẹ chồng dùng cái chết và sự tuyệt thực để ép chúng tôi “cứu đói” cho một gia đình đang ở biệt phủ.

  • Cái kết bất ngờ: Chồng tôi, người mà mẹ chồng tưởng là “nhu nhược”, thực ra đã đi cùng tôi. Anh bước ra, trên tay cầm chiếc máy ghi âm ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại tối qua khi mẹ chồng gọi điện khoe với chú út: “Mẹ lừa được chị dâu mày rồi, 1 tỷ này đủ cho tụi bây sắm thêm chiếc ô tô mới”.

Sắc mặt chú út và mẹ chồng lúc đó chuyển từ đỏ sang tái mét. Họ sợ nhất là “mất mặt” với xóm giềng, nhất là khi chú út đang định chạy vạy một suất chức vụ ở xã.

Quyết định dứt khoát

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, giọng lạnh lùng:

“Con vịt này con mang đến để ‘cúng’ cho cái nghĩa tình anh em đã chết từ hôm nay. Một tỷ kia, coi như tiền con trả hiếu một lần cho dứt điểm. Từ nay về sau, đất ai nấy ở, lộc ai nấy hưởng. Đừng bao giờ vác vali sang nhà con diễn kịch nữa, vì sân khấu đó đóng cửa rồi!”

Mẹ chồng tôi cứng họng, không thốt nên lời trước sự chứng kiến của hàng trăm ánh mắt mỉa mai từ hàng xóm. Chú út vì sợ ảnh hưởng đến danh tiếng và công việc, ngay chiều hôm đó đã phải hớt hải mang trả lại 1 tỷ đồng vì “không muốn mang tiếng lừa đảo anh chị”.

Vợ chồng tôi cầm tiền ra về, lòng nhẹ nhõm đến lạ. Trên đường về, tôi nhìn chồng, anh nắm chặt tay tôi: “Sau này, mình chỉ sống cho gia đình nhỏ của mình thôi”. Một tỷ đồng vẫn còn đó, tương lai của các con tôi vẫn được bảo toàn, và quan trọng nhất, tôi đã tống khứ được “gánh nặng” mang tên lòng tốt mù quáng ra khỏi cuộc đời mình.