“Vừa dứt lời khin///h b/ỉ để hủ/y hôn, nhà trai đã phải ‘ngã ngửa’ khi thấy anh trai cô xuất hiện cùng sổ đỏ căn hộ và mớ vàng 10 cây làm quà an ủi. Những kẻ vừa mới ca//o ng//ạo giờ chỉ biết lí nhí: ‘Phải chi biết sớm hơn…'”
“Vừa dứt lời khin///h b/ỉ để hủ/y hôn, nhà trai đã phải ‘ngã ngửa’ khi thấy anh trai cô xuất hiện cùng sổ đỏ căn hộ và mớ vàng 10 cây làm quà an ủi. Những kẻ vừa mới ca//o ng//ạo giờ chỉ biết lí nhí: ‘Phải chi biết sớm hơn…'”
Cô dâu đứng lặng trong chiếc áo dài đỏ, nước mắt lặng lẽ rơi xuống gấu áo thêu hoa. Đám cưới đáng lẽ là ngày hạnh phúc nhất đời người, vậy mà với Lan, nó lại trở thành ký ức ca/y đ/ắng không bao giờ quên.
Lan mồ cô/i cha mẹ từ năm mười tuổi. Cả tuổi thơ của cô chỉ có một chỗ dựa duy nhất là anh tra/i – người vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa là cả thế giới của cô. Anh nghỉ học sớm, đi làm đủ nghề để nuôi em ăn học đàng hoàng, dạy em sống t/ử t/ế, không thua kém ai.
Lan lớn lên ngoan ngoãn, học h/ành chăm chỉ, ra trường có công việc ổn định. Khi yêu và chuẩn bị lấy chồng, cô tin rằng chỉ cần mình sống tốt thì sẽ được tôn trọng.
Nhưng cô đã nhầm.
Ngay từ ngày dạm ngõ, nhà trai đã tỏ rõ vẻ k/hinh kh/ỉnh khi biết Lan m/ồ cô/ i, không có của hồi môn, không có cha mẹ đứng ra lo liệu. Mẹ chồng tương lai buông lời lạnh nhạt:
– “Nhà không có gốc gác, sau này cưới về cũng chẳng được lợi lộc gì…”
Anh trai Lan nghe mà nghẹn đắng, nhưng vì em, anh nhịn.
Đến ngày cưới, mọi chuyện vượt quá sức chịu đựng.
Giữa lúc nghi thức trao vàng, mẹ chồng cầm khay vàng rồi… đặt xuống, lạnh lùng nói trước mặt quan khách:
– “Thôi, vàng thì khỏi trao. Con dâu kiểu này trao cũng lỗ. Với lại nhà gái nghèo thì… đi cửa sau cho đỡ ngại.”
Cả hội trường sững sờ.
Lan c/h/ế/t lặng, nước mắt rơi không thành tiếng. Cô chưa từng x/ấ/u hổ đến vậy trong đời.
Và lúc đó, anh trai Lan bước lên.
Gương mặt anh bình tĩnh đến lạn/h người, nhưng đôi mắt đỏ ngầu.
– “Xin lỗi,” anh nói chậm rãi, giọng run nhưng dứt khoát, “nhà tôi nghèo thật. Nhưng em gái tôi không r//ẻ.”
Cả nhà tr/ai tái mặt.
Anh quay sang Lan, nhẹ nhàng nắm tay em:
– “Em ngoan ngoãn, học h/ành t/ử t/ế, sống đàng hoàng. Em không có lỗi khi mồ côi. Và càng không có lỗi khi không sinh ra trong gia đình giàu có.”
Rồi anh quay thẳng về phía nhà trai:
– “Một gia đình coi thường con dâu ngay trong ngày cưới thì không xứng làm thông gia.”
Anh tuyên bố hủy hôn tại chỗ và em gái cũng đồng ý vì cô không muốn sống chung với một mái nhà với những người c//oi thường gia đình mình.
Cả hội trường náo loạn.
Chưa dừng lại, anh lấy ra một tập giấy tờ, đặt vào tay Lan trước mặt mọi người:
– “Đây là căn chung cư đứng tên em. Anh mua cho em từ lâu.
Còn đây…”
Anh mở chiếc hộp, bên trong là 10 cây vàng sáng lấp lánh.
– “Là của hồi môn của anh trai dành cho em gái. Em xứng đáng với một người trân trọng em hơn.”
Lan òa khóc, gục vào vai anh.
Mẹ chồng tương lai tức đến r..un người, hét lên.
Bà mẹ chồng cũ lắp bắp, ngón tay run rẩy chỉ vào xấp sổ đỏ và mớ vàng lấp lánh trên tay anh trai Lan. Sự tham lam hiện rõ trong đôi mắt vốn vừa mới đầy vẻ khinh khi:
— “Cái… cái này… Anh nói thật sao? Anh làm nghề gì mà có nhiều tiền thế này?”

Anh trai Lan cười nhạt, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào người đàn bà vừa sỉ nhục em gái mình: — “Tôi làm gì không quan trọng. Quan trọng là tôi đã dành 15 năm qua, từ lúc làm thuê đến khi mở xưởng cơ khí, chỉ để tích góp cho ngày em tôi đi lấy chồng không phải cúi đầu trước bất kỳ ai. Nhưng tôi đã nhầm, vàng bạc có thể mua được sự nể sợ của hạng người như bà, chứ không mua được nhân cách cho con trai bà.”
Lúc này, gã chú rể vốn nãy giờ im lặng đứng sau lưng mẹ cũng cuống cuồng bước tới, định nắm lấy tay Lan: — “Lan ơi, anh… anh không biết anh trai em chu đáo thế. Mẹ anh chỉ là lỡ lời thôi, chúng mình tiếp tục hôn lễ đi em. 10 cây vàng và căn nhà đó… chúng mình sẽ cùng nhau lo cho tương lai…”
Lan gạt phắt tay anh ta ra, ánh mắt không còn một chút luyến lưu. Cô tháo chiếc nhẫn cưới trên ngón tay, đặt nhẹ lên khay trầu cau đang dở dang: — “Phải chi anh biết sớm hơn thì anh đã không để mẹ anh sỉ nhục em đúng không? Hóa ra tình yêu 3 năm qua của anh cũng chỉ cân đo đong đếm bằng mớ vàng này thôi sao? Anh không xứng đáng để tôi gọi là chồng.”
Cả hội trường nhà trai xầm xì, những lời mỉa mai lúc trước giờ quay ngược lại phía bà mẹ chồng. Những người bạn của bà ta bắt đầu bàn tán: “Nhìn kìa, tưởng nhà người ta nghèo nên định ‘bắt nạt’ con mồ côi, ai dè vớ phải hũ vàng mà tự tay đập nát. Tiếc thật đấy!”
Bà mẹ chồng mặt cắt không còn giọt máu, đổi giọng nỉ non: — “Kìa con, mẹ nóng nảy tí thôi. Thôi thì… coi như người trong nhà, bỏ qua đi con. Anh trai con giàu có thế này, sau này hai nhà mình nương tựa vào nhau…”
Anh trai Lan không để bà ta nói hết câu, anh khoác chiếc áo khoác lên vai em gái, dõng dạc tuyên bố: — “Xe đón dâu của tôi đang đợi ngoài cổng. Nhưng không phải đón em tôi về nhà chồng, mà là đón em tôi về nhà CỦA NÓ. Toàn bộ tiệc cưới hôm nay tôi sẽ thanh toán sòng phẳng để em tôi không nợ nhà bà một hạt cơm nào. Từ nay về sau, xin đừng bao giờ xuất hiện trước mặt em tôi nữa.”
Nói rồi, anh dẫn Lan bước đi giữa những ánh mắt ngỡ ngàng và hối hận muộn màng của nhà trai. Chiếc xe sang trọng đỗ ngay cổng chính đón hai anh em lao vút đi, để lại bà mẹ chồng đứng thẫn thờ giữa đống lễ vật tan tác.
Bà ta ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm trong sự ê chề: — “Phải chi… phải chi mình biết sớm hơn…”
Nhưng đời người làm gì có “phải chi”. Sự tử tế vốn không nằm ở giá trị của hồi môn, mà nằm ở cách người ta đối xử với nhau khi tưởng rằng đối phương không có gì cả.