Vợ vừa qua đời được 8 tháng, ông Hùng đã nhanh chóng rước 2 cô gái ở thành phố về để thỏ;a lấp nỗi buồn….không ngờ 3 tháng sau ông đã phải hối hậ..n!

Vợ vừa qua đời được 8 tháng, ông Hùng đã nhanh chóng rước 2 cô gái ở thành phố về để thỏ;a lấp nỗi buồn….không ngờ 3 tháng sau ông đã phải hối hậ..n!

Bà Hồng – vợ ông Hùng – mất vì b//ạo bệnh, để lại ông ngơ ngẩn trong căn nhà rộng thênh thang giữa vùng quê yên ả. Gần 40 năm chung sống, bà là người tằn tiện, chăm lo từng bữa ăn, từng luống rau. Cái chế/t của bà khiến xóm làng xót thương, còn ông Hùng thì… chỉ khóc đúng một ngày.

Chưa đầy 8 tháng sau, dân làng xôn xao khi thấy ông đưa về hai cô gái trẻ, ăn mặc thời thượng, son phấn lòe loẹ/t, nói giọng thành phố. Một cô tên Ngọc – giới thiệu làm spa, cô còn lại là Trân – bảo từng học thời trang nhưng “bỏ ngang vì buồn”.

“Họ lên chăm sóc tôi… cho đỡ buồn!” – ông Hùng nói với hàng xóm, giọng lơ lửng như mây khói.

Từ ngày hai cô về, căn nhà trở nên ồn ào. Nhạc sàn mở suốt sáng chiều, mùi nước hoa trộn lẫn với tiếng cười khanh khách. Ông Hùng như trẻ lại, đi đâu cũng áo sơ mi, tóc vuốt keo bóng lộn, tay cầm điện thoại đời mới, khoe “tôi cũng phải sống cho mình chứ!”.
Ba tháng sau, mọi thứ vỡ lở….khiến ông hối hận không kịp…

Ba tháng sau, mọi thứ vỡ lở theo cách ông Hùng không ngờ tới.

Sáng hôm ấy, ông thức dậy với cái đầu choáng váng. Căn nhà im ắng lạ thường. Không còn tiếng nhạc sàn, không còn mùi nước hoa nồng nặc. Ông gọi lớn:

– Ngọc ơi! Trân ơi!

Không ai trả lời.

Ông lò dò xuống bếp. Tủ lạnh trống trơn. Chiếc tivi mới mua biến mất. Bộ loa bạc triệu cũng không còn. Tim ông đập thình thịch. Ông chạy vội vào phòng ngủ, kéo ngăn tủ nơi cất sổ tiết kiệm – trống rỗng. Hai cuốn sổ đỏ ông để trong vali dưới gầm giường… cũng không còn.

Lúc ấy, chân ông khuỵu xuống nền nhà lạnh ngắt.

Điện thoại rung lên. Là tin nhắn ngắn ngủi từ số lạ:
“Tiền coi như công chăm sóc. Ông tự lo phần đời còn lại.”

Ông Hùng run rẩy gọi lại, nhưng chỉ nghe tiếng “thuê bao không liên lạc được”.

Hàng xóm nghe tiếng khóc mới chạy sang. Người thì lắc đầu, người thở dài. Có người buột miệng:
– Bà Hồng mà còn sống, chắc đau lòng lắm…

Chiều hôm đó, ông lên xã trình báo. Cán bộ chỉ thở dài: “Giấy tờ ông tự giao, tiền ông tự rút. Rất khó xử lý.”

Tối về, ông ngồi một mình giữa căn nhà trống hoác. Gió lùa qua cửa sổ, thổi tung tấm ảnh cưới treo trên tường. Trong ảnh, bà Hồng cười hiền, ánh mắt đầy nhẫn nại như suốt bốn mươi năm qua.

Ông òa khóc.

Lần này, ông khóc không phải một ngày.

Ông nhớ bát canh rau muống bà hay nấu. Nhớ cái áo bà vá đi vá lại vì “mặc còn được”. Nhớ cả những lần bà khuyên:
– Mình già rồi, đừng ham vui, con người hơn nhau ở chữ nghĩa tình…

Nhưng tất cả đã muộn.

Ba tháng đổi “niềm vui thành phố”, ông đánh mất cả gia sản lẫn sự bình yên cuối đời. Đêm nào ông cũng ngồi trước bàn thờ vợ, lẩm bẩm xin lỗi trong nước mắt.

Ngoài kia, làng quê vẫn yên ả như chưa từng có gì xảy ra. Chỉ có một người đàn ông già, sống tiếp quãng đời còn lại với nỗi hối hận không bao giờ kịp sửa.