“Vợ vừa được đẩy vào phòng sinh thì tiểu ta;;m nhắn đúng một câu khiến ai đọc cũng lạnh người: ‘Chồng chị với em vừa xong 5 h//iệp rồi đấy… Nếu rảnh thì ghé nhà nghỉ mà học cách giữ chồng nhé!’
“Vợ vừa được đẩy vào phòng sinh thì tiểu ta;;m nhắn đúng một câu khiến ai đọc cũng lạnh người: ‘Chồng chị với em vừa xong 5 h//iệp rồi đấy… Nếu rảnh thì ghé nhà nghỉ mà học cách giữ chồng nhé!’
Nhưng cô ta không ngờ… người cầm điện thoại lúc ấy lại là mẹ chồng.
30 phút sau, tại căn nhà nghỉ ấy, tất cả những kẻ có mặt đều phải chết lặng…”
Mùi th//uốc s/át tr//ùng nồng nặc trong hành lang bệ/nh vi/ện ph/ụ sả/n. Tiếng k/êu đa/u đớ//n của Linh vọng ra từ phòng chờ si//nh khiến bà Lan, mẹ chồng cô, ru//ột g/an nón//g như l/ửa đ/ốt. Bà nắm chặt tay con dâu, mồ hôi trán vã ra như thể chính bà đang chịu đựng cơ/n đa/u chu/yển d/ạ.
“Huy đâu rồi? Vợ sắp đ//ẻ mà nó đi đâu không biết!” Bà Lan gắt gỏng, mắt liên tục nhìn ra cửa. Linh th/ều thào giữa cơn c/o th/ắt: “Anh ấy… bảo đi mua cháo cho con… lúc nãy con đ/ói…”
Bà Lan hừ một tiếng, trong lòng dâng lên linh cảm chẳng lành. Huy, con trai bà, dạo này rất lạ. Nó chải chuốt hơn, hay về muộn và điện thoại lúc nào cũng úp xuống mặt bàn. Bà là người lăn lộn thương trường cả đời người để gây dựng cơ đồ này, chút mánh khóe ấy sao qua mắt được bà. Nhưng bà vẫn mong mình sai, vì Linh là đứa con dâu quá tốt.
“Mẹ… điện thoại con… có tin nhắn…” Linh nhăn mặt chỉ vào chiếc túi xách bà Lan đang cầm hộ. Bà Lan vội lấy điện thoại ra. Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn mới từ số lạ không lưu tên, nhưng ảnh đại diện là một cô gái trẻ măng, ăn mặc thiếu vải. Dòng tin nhắn ngắn gọn nhưng đủ sức cô/ng ph/á hơn cả một quả b/o/m ngu/yên t/ử:
“Chồng chị với em nãy giờ 5 hiệp rồi đấy… Chị ra nhanh mà học hỏi, bọn em đang ở phòng 502 khách sạn X này. Kỹ năng của chị chán quá nên anh ấy mới tìm đến em thôi.” Kèm theo đó là một bức ả/nh mờ mờ, nhưng bà Lan nhận ra ngay bờ vai có nốt ruồi son của con trai mình.
Bà Lan ch//ết điếng. M//áu nó//ng dồn lên nã/o khiến bà lảo đảo…
Nhưng bà Lan không phải người phụ nữ bình thường để mà suy sụp hay khóc lóc ăn vạ. Sự cay nghiệt bộc phát từ thương trường năm xưa lập tức trỗi dậy, biến ánh mắt bà thành những tia dao sắc lẹm.
Bà liếc nhìn Linh, thấy con dâu đang oằn mình đau đớn vì cơn co, hoàn toàn không chú ý đến chiếc điện thoại. Vừa lúc đó, bác sĩ mở cửa phòng sinh quát lớn: “Người nhà đâu? Đẩy sản phụ vào phòng sinh gấp! Tử cung mở 8 phân rồi!”
Bà Lan nhanh tay nhét điện thoại vào túi mình, nắm chặt tay Linh, cố giữ giọng bình tĩnh để trấn an con dâu: “Ngoan, vào phòng sinh đi con. Có mẹ ở đây rồi. Mẹ đi lo cho con bát cháo nóng, tí đẻ xong là có cái ăn ngay.”
Cửa phòng sinh khép lại. Gương mặt hiền từ của bà Lan biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Bà rút điện thoại của mình ra, bấm một số máy gọi cho tay trợ lý thân cận: “Dẫn theo 4 đứa bảo vệ to cao nhất, mang theo máy quay, đến ngay khách sạn X phòng 502 cho tôi. Trong vòng 15 phút, nếu chưa có mặt, tất cả cuốn gói khỏi công ty!”
30 Phút Sau… Tại Căn Phòng 502
Trong không gian ngập tràn mùi nước hoa rẻ tiền của căn phòng khách sạn, ả tiểu tam tên Vy đang nằm uốn éo trên giường, vừa dũa móng tay vừa cười khúc khích chờ đợi một màn kịch hay. Ả hí hửng nghĩ đến cảnh cô vợ bầu bí tức tốc phi đến đây, khóc lóc thảm hại rồi sảy thai thì càng tốt. Khi đó, chiếc ghế chính thất của Tập đoàn nhà họ Nguyễn sẽ thuộc về ả.
Huy vừa bước ra từ phòng tắm, chỉ quấn độc một chiếc khăn ngang hông. Gã vuốt tóc, cười hỏi bồ nhí: “Em nhắn tin gì mà cười tủm tỉm thế?”
“Em chỉ gửi lời chào hỏi đến vợ anh thôi mà…” – Vy nũng nịu.
RẦM!!!
Cánh cửa gỗ dày của phòng 502 bị đạp tung, bắn bản lề ra sàn nhà. Huy và Vy giật bắn mình, chưa kịp định thần thì bốn gã bảo vệ lực lưỡng đã lao vào như vũ bão, khống chế hai người họ áp sát vào tường. Một người trong số đó giơ máy quay, bật đèn flash sáng loáng, ghi lại toàn bộ cảnh tượng nhơ nhớp.
Và từ ngoài cửa, bà Lan thong thả bước vào. Gương mặt bà không một chút gợn sóng, nhưng khí chất vương giả và sự căm phẫn tột cùng tỏa ra khiến cả căn phòng như hạ xuống độ âm.
“M… Mẹ?!” – Huy lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu, gã luống cuống quỳ sụp xuống đất. “Sao mẹ lại ở đây? Linh… Linh đâu?”
Vy ở góc giường thấy người đến là một bà già thì định lên tiếng lu loa: “Bà là ai? Sao dám xông vào đây phá hoại…”
BỐP!
Một cú tát nổ đom đóm mắt từ cánh tay bà Lan khiến ả tiểu tam ngã nhào xuống sàn, khóe miệng rướm máu. Bà Lan rút chiếc khăn lụa ra lau tay, nhìn Vy bằng ánh mắt như nhìn một đống rác rưởi:
“Mày nhắn tin bảo con dâu tao đến đây học hỏi ‘kỹ năng’ đúng không? Tiếc cho mày, người cầm máy lại là tao. Loại rẻ tiền như mày, một cái tát của tao còn là làm bẩn tay tao đấy!”
Màn “Lột Sạch” Của Người Mẹ Chồng Quyền Lực
Huy bò đến ôm lấy chân mẹ, khóc lóc van xin: “Mẹ ơi con sai rồi! Con bị con khốn này bỏ bùa mê thuốc lú thôi! Con vẫn yêu Linh, con sắp làm bố rồi, mẹ cứu con với, đừng để Linh biết!”
Bà Lan cúi xuống, nhấc cằm đứa con trai duy nhất của mình lên, ánh mắt đầy sự thất vọng và khinh bỉ:
“Yêu Linh? Vợ mày đang quằn quại trong phòng đẻ, rạch da xẻ thịt để sinh con cho dòng họ này, còn mày ở đây ‘5 hiệp’ với loại cặn bã này à? Tao nuôi dạy mày thành người, chứ không phải nuôi một con súc vật quên đi đạo lý làm người!”
Bà đứng thẳng dậy, quay sang bảo trợ lý:
“Cắt toàn bộ chức vụ Phó Giám đốc của nó tại tập đoàn. Đóng băng tất cả tài khoản ngân hàng, tịch thu thẻ tín dụng, thu hồi chiếc Mercedes và căn biệt thự ở Phú Mỹ Hưng. Toàn bộ tài sản đó, tao đã lập di chúc chuyển hết sang tên con dâu và cháu nội tao rồi. Kể từ giờ phút này, thằng Huy bước ra khỏi nhà họ Nguyễn với hai bàn tay trắng!”

Huy nghe đến đây thì sụp đổ hoàn toàn. Gã hiểu mẹ mình là người nói được làm được. Mất đi tiền bạc, địa vị, gã chẳng khác nào một kẻ vô gia cư. Gã quay sang nhìn Vy, nhưng ả tiểu tam khi nghe thấy Huy đã bị tước hết tài sản thì ánh mắt lẳng lơ lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng, ghẻ lạnh. Ả vội vơ lấy quần áo che thân, không thèm nhìn gã lấy một lần.
Bà Lan ném chiếc điện thoại của Linh xuống trước mặt Vy:
“Còn mày, đoạn video clip ‘5 hiệp’ này cùng với bằng chứng ngoại tình, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác của mày sẽ được gửi thẳng đến ban giám đốc trường đại học của mày, và gửi về tận quê cho bố mẹ mày đẹp mặt. Để xem loại bán thân cầu vinh như mày còn ngẩng mặt lên nhìn ai được nữa không!”
Vy nghe đến đây thì chết lặng, mặt xám ngoét như người chết trôi. Ả quỳ sụp xuống ôm lấy chân bà Lan khóc lóc thảm thiết, nhưng đáp lại chỉ là sự quay lưng đầy dứt khoát của người đàn bà thép.
Cái Kết Thỏa Lòng
Bà Lan bước ra khỏi khách sạn, lập tức quay trở lại bệnh viện. Vừa vặn lúc đó, cửa phòng sinh mở ra, nữ hộ sinh bế một đứa trẻ đỏ hớn cười tươi: “Chúc mừng gia đình, là một bé trai nặng 3,4kg, mẹ tròn con vuông nhé!”
Nhìn đứa cháu nội kháu khỉnh, rồi nhìn con dâu mệt lả nhưng ánh mắt rạng rỡ hạnh phúc trên giường bệnh, nước mắt bà Lan mới lăn dài. Bà nắm chặt tay Linh, thì thầm:
“Con dâu ngoan, con đã vất vả rồi. Từ nay về sau, mẹ và cháu nội sẽ là chỗ dựa lớn nhất của con. Kẻ phản bội không xứng đáng có mặt trong cuộc đời của mẹ con mình nữa.”
Linh mỉm cười, dù chưa hiểu hết chuyện gì đã xảy ra, nhưng cô biết, có người mẹ chồng quyền lực và yêu thương cô hơn cả con đẻ này, cuộc đời cô và con từ nay sẽ chỉ có bình yên và hạnh phúc. Còn Huy và ả tiểu tam kia, cái giá phải trả cho sự phản bội đê hèn chính là sự nhục nhã và cái nghèo đói đeo bám suốt phần đời còn lại!