Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho: Đến khi tôi mắ:;ng mỏ mãi thì mới thấy cô ấy NÉM ra giữa nhà 1 thứ khiến tôi đi-ếng người…

Vợ tôi có 50 triệu tiền tha:i sả:;n không dùng đến, bảo tặng em chồng đi đ;ẻ cô ấy lại ích kỷ nhất quyết không cho: Đến khi tôi mắ:;ng mỏ mãi thì mới thấy cô ấy NÉM ra giữa nhà 1 thứ khiến tôi đi-ếng người…

Tôi có một em gái ruột, lấy chồng cách đây hơn một năm, giờ sắp sinh con đầu lòng. Kinh tế bên chồng nó không khá giả gì, còn nợ nần đám cưới chưa trả hết, vậy nên khi nghe tin em tôi chuẩn bị sinh, tôi lập tức nghĩ đến chuyện giúp đỡ ít nhiều.

Nhưng bản thân tôi thì làm công ăn lương, lo đủ ăn đủ mặc đã là cố gắng. Trong đầu chỉ hiện lên một khoản: 50 triệu của vợ tôi.

Số tiền đó là tiền thừa kế mẹ vợ cho riêng, đứng tên vợ, cô ấy giữ làm “quỹ phòng thân”. Mỗi lần tôi nhắc đến, cô ấy đều gạt đi:

“Tiền đó để dành cho con sau này, đừng có đụng vào!”

Nhưng giờ là chuyện máu mủ ruột thịt, em gái tôi sinh nở đâu phải chuyện nhỏ, tôi nói khéo, rồi năn nỉ, thậm chí nổi cáu:

“Em đừng ích kỷ thế được không? Nó là em ruột anh! Một mình nó bầu bì, không có nổi cái máy hút sữa đàng hoàng, chẳng nhẽ em thấy không thương à?”

Vợ tôi lạnh lùng đáp:

“Anh nói như thể em là người dưng nước lã. Nhưng anh nhớ lại xem — từ ngày cưới nhau đến giờ, anh đã từng hỏi xem em cần gì chưa?”

Tôi gắt:

“Đây là lúc nói mấy chuyện nhỏ nhặt đấy à? Đưa 50 triệu, có phải là mất tất đâu. Em gái anh cũng là em chồng em!”

Cô ấy không nói nữa, đứng dậy đi vào phòng. Tôi ngồi ngoài lầm bầm, tức điên, nghĩ không ngờ lấy vợ mà đụng chuyện lại thấy rõ cái lòng dạ đàn bà.

Một lúc sau, vợ tôi bước ra. Không nói một lời. Tay cầm một chiếc hộp nhỏ, rồi ném mạnh xuống sàn trước mặt tôi.

“Anh muốn 50 triệu đúng không?”

Tôi giật mình, ngó xuống — rồi tá hoả, tay run rẩy khi thấy bên trong không phải tiền, mà là…

…không phải tiền, mà là một tập hồ sơ bệnh án.

Những tờ giấy nhàu nát bung ra, trượt dài trên nền gạch. Tôi cúi xuống nhặt lên theo phản xạ — và chết sững khi nhìn thấy dòng chữ in đậm ở trang đầu:

“Hồ sơ điều trị vô sinh – Kết luận: Khả năng mang thai tự nhiên rất thấp.”

Tay tôi run đến mức không cầm nổi tờ giấy.

Vợ tôi đứng đó, mặt trắng bệch nhưng ánh mắt bình thản đến lạ. Cô cúi xuống, nhặt từng tờ giấy lên, chậm rãi xếp lại, giọng đều đều:

– 50 triệu đó… là tiền em để dành cho lần thụ tinh ống nghiệm đầu tiên.

Tôi ngẩng phắt lên.

– Em… nói gì?

Cô cười nhạt.

– Anh nghĩ vì sao cưới nhau ba năm rồi mà em chưa có bầu? Vì sao mỗi tháng em đều phải đi khám một mình? Vì sao mẹ anh cứ bóng gió chuyện “con dâu không biết đẻ”, còn anh thì im lặng?

Mỗi câu nói của cô như một cú tát.

– Em không dám nói với anh – cô tiếp – vì em sợ anh thương hại. Em chỉ nghĩ… ít nhất, nếu sau này cần chữa trị, em không phải ngửa tay xin ai.

Cô chỉ vào chiếc hộp.

– 50 triệu đó không phải tiền nhàn rỗi. Đó là hy vọng duy nhất của em để có con với anh.

Cổ họng tôi nghẹn cứng.

Tôi chợt nhớ lại những lần cô từ chối đi du lịch, những bộ quần áo mặc mãi không thay, những buổi tối cô lặng lẽ khóc quay mặt vào tường mà tôi nghĩ là “vợ dở hơi”.

Cô nhìn tôi, giọng khàn đi:

– Em không ích kỷ. Em chỉ đang cố giữ lại thứ cuối cùng thuộc về mình… trong khi anh thì sẵn sàng lấy nó cho người khác, mà chưa từng hỏi em có đau không.

Tôi đứng chết trân giữa nhà.

Bỗng nhiên, 50 triệu ấy không còn là tiền nữa — mà là lòng tự trọng, nỗi tủi thân và cả giấc mơ làm mẹ mà tôi đã vô tình chà đạp.

Vợ tôi quay người vào phòng, trước khi đóng cửa, cô nói khẽ — câu nói khiến tôi không bao giờ quên:

– Nếu anh thấy tiền đó nên dành cho em gái anh… thì em cũng không giữ anh lại đâu. Vì người chồng như anh… chưa từng coi em là gia đình.

Cánh cửa khép lại.

Tôi ngồi sụp xuống nền nhà, lần đầu tiên trong đời hiểu ra một điều đau đớn:

👉 Không phải người phụ nữ ích kỷ… mà là tôi đã quá quen với việc hy sinh của cô ấy, đến mức coi nó là nghĩa vụ.