Vợ ngh::èo vay lãi 300 triệu cho chồng đi XKLĐ. 6 năm sau anh mang 6 tỷ về trở nên giàu có thì lại dắt theo vợ con mới quên luôn người vợ ngh::èo kh::ổ ở quê. Chỉ đến khi phát hiện mình mắc bệ:;nh hiể::m ngh:::èo, hết tiền bị bỏ rơi anh ta mới quay về quê hương nhưng vợ anh lúc này đã…

Vợ ngh::èo vay lãi 300 triệu cho chồng đi XKLĐ. 6 năm sau anh mang 6 tỷ về trở nên giàu có thì lại dắt theo vợ con mới quên luôn người vợ ngh::èo kh::ổ ở quê. Chỉ đến khi phát hiện mình mắc bệ:;nh hiể::m ngh:::èo, hết tiền bị bỏ rơi anh ta mới quay về quê hương nhưng vợ anh lúc này đã…

300 triệu đó không phải tiền tiết kiệm. Đó là tiền Mận cắm sổ đỏ mảnh đất hương hỏa của ông bà, cộng thêm vay nặng lãi của x::ã h::ội đ::en với lãi suất c::ắt c::ổ. Tất cả chỉ để lo lót cho Toàn một suất đi XKLĐ sang Nhật, với hy vọng đổi đời.

Toàn nắm chặt tay vợ, đôi mắt rực sáng tham vọng:
Em ở nhà chịu khó vài năm. Đợi anh về, anh có vốn, anh sẽ xây cho mẹ con em cái biệt thự to nhất làng. Mẹ con em sẽ sống như bà hoàng, không phải chân lấm tay bùn nữa.

Mận gạt nước mắt, gật đầu lia lịa. Cô tin chồng. Cô sẵn sàng ăn rau cháo, làm thuê cuốc mướn để trả lãi, miễn là chồng thành công. Suốt quãng thời gian Toàn đi anh chẳng gửi về 1 đồng nào cho vợ. Anh bảo tiền anh giữ lại để về xây biệt thự. Mận vẫn tin và 1 mình cõng khoản nợ 300 triệu thay chồng…

Sáu năm sau…
Toàn về nước thật. Nhưng anh không về làng.

Sáu năm bôn ba xứ người, nhờ lanh lợi và chút may mắn, Toàn tích cóp được một số vốn khổng lồ: gần 6 tỷ đồng. Về thành phố, với mác “Việt kiều”, lại có tiền, Toàn nhanh chóng hùn vốn mở một nhà hàng hải sản sang trọng ven biển.

Tiền vào như nước, Toàn thay đổi. Anh quen Linh – một cô g::ái trẻ đẹp, sành điệu, biết cách chi::ều chu:;ộng đàn ông. Nhìn Linh với đôi bàn tay trắng muốt, thơm phức mùi nước hoa, Toàn lại rùng mình khi nhớ đến Mận – người vợ quê mùa với bàn tay nứt nẻ như vỏ cây và mùi mồ hôi nồng nặc…

Dưới đây là phần tiếp theo và kết thúc cho câu chuyện, đẩy cao kịch tính và mang lại một cái kết thích đáng, đầy nhân văn:


Toàn nhanh chóng làm đám cưới giả với Linh, đón cô ta và đứa con riêng của cô ta về căn biệt thự lộng lẫy ở thành phố, sống một cuộc đời sang chảnh. Anh chặn số của Mận, cắt đứt hoàn toàn liên lạc, coi người vợ tào khang ở quê như một vết nhơ trong quá khứ cần phải xóa sạch. Anh tự huyễn hoặc bản thân rằng 6 tỷ kia là mồ hôi nước mắt của anh, còn khoản nợ 300 triệu ngày xưa chỉ là chuyện vặt vãnh.

Ở quê nhà, Mận một mình gánh chịu những trận đòi nợ kinh hoàng của xã hội đen. Mảnh đất hương hỏa bị xiết, cô phải dắt díu đứa con nhỏ ra bờ sông dựng căn chòi lá, ngày ngày đi nhặt ve chai, mò cua bắt ốc để nuôi con và trả nốt số nợ lãi mẹ đẻ lãi con. Suốt 6 năm, cô không một lời oán trách, vẫn ôm hy vọng chồng gặp trắc trở nơi xứ người chưa về được, cho đến khi người làng đi thành phố chụp được bức ảnh Toàn đang tay trong tay với vợ mới bế con đi trung tâm thương mại. Ngày nhìn thấy bức ảnh đó, tim Mận chết lặng. Cô không khóc, chỉ lẳng lặng đốt đi tấm ảnh cưới duy nhất của hai người.

Thấm thoát thêm 4 năm nữa trôi qua…

Quả báo đến với Toàn như một cái tát trời giáng. Do ăn chơi trác táng và nhậu nhẹt tiếp khách liên miên, Toàn ngã quỵ ngay tại nhà hàng. Kết quả xét nghiệm từ bệnh viện như bản án tử hình: Toàn bị ung thư gan giai đoạn cuối.

Nhận tin dữ, Linh không một chút xót thương. Cô ta lập tức cấu kết với nhân tình âm thầm rút sạch tiền trong tài khoản của Toàn, sang nhượng lại nhà hàng rồi dắt con bỏ trốn, để lại cho Toàn một xấp hóa đơn viện phí chất cao như núi và cơ thể gầy gộc, da vàng bủng vì bệnh tật.

Không còn một đồng dính túi, bị đuổi khỏi bệnh viện, trong cơn tuyệt vọng và cận kề cái chết, Toàn mới nhớ về người vợ quê nghèo. Anh ta nhớ lại lời hứa năm xưa, nhớ về sự dịu dàng, hy sinh vô điều kiện của Mận. Toàn lê lết thân xác tàn tạ, bắt chuyến xe buýt cuối cùng về lại làng quê cũ, quỳ lạy van xin sự tha thứ, hy vọng Mận sẽ dang tay đón đứa con trai tội lỗi này trở về…

Trời chập choạng tối, Toàn đi qua lối mòn dẫn vào ngôi nhà cũ, nhưng nơi đó giờ là một công trình đang xây dựng. Hỏi thăm người làng, họ chỉ anh ra nghĩa trang bờ sông với ánh mắt đầy khinh bỉ và lạnh lùng.

Toàn hốt hoảng chạy ra nghĩa trang. Từ xa, anh thấy một nấm mộ mới, khói hương còn nghi ngút. Nghĩ rằng Mận đã chết vì lao lực, Toàn quỳ sụp xuống, ôm lấy tấm bia mộ mà khóc lóc thảm thiết, đập đầu bành bạch tự trách:

  • Toàn: “Mận ơi! Anh sai rồi! Anh là thằng khốn nạn, là con thú hoang quên nghĩa tào khang! Anh bị quả báo rồi Mận ơi, xin em linh thiêng tha thứ cho anh…”

  • Một giọng nói quen thuộc vang lên đầy điềm tĩnh phía sau: “Anh khóc ai ở đây đấy?”

Toàn giật bắn mình, quay đầu lại. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, một người phụ nữ sang trọng, mặc bộ đồ công sở thanh lịch, đi đôi giày cao gót đang đứng nhìn anh. Đó chính là Mận. Đi bên cạnh cô là một cậu thiếu niên cao ráo, khôi ngô – đứa con trai của anh.

Toàn ngơ ngác nhìn tấm bia mộ, rồi lại nhìn Mận:

  • Toàn: “Mận… Em… Em chưa chết sao? Thế đây là mộ của ai?”

  • Mận: “Đây là mộ của bố mẹ tôi. Năm ngoái tôi đã gom đủ tiền chuộc lại mảnh đất hương hỏa, bốc mộ ông bà về đây an táng đàng hoàng.”

Toàn nghe vậy, như vớ được cọc chèo, vội bò đến định ôm lấy chân Mận khóc lóc:

  • Toàn: “Mận ơi, cứu anh! Anh bị ung thư rồi, anh bị con khốn kia lừa sạch tiền rồi. Giờ anh trắng tay, chỉ còn em và con thôi. Hãy cho anh một cơ hội quay về, anh hứa…”

Mận lạnh lùng lùi lại một bước, né tránh cái chạm tay dơ bẩn của Toàn. Đứa con trai lập tức đứng chắn trước mặt mẹ, nhìn Toàn bằng ánh mắt của người xa lạ.

  • Mận: “Anh Toàn ạ, người vợ nghèo khổ, ngu muội chịu thương chịu khó chờ anh suốt 6 năm ngày xưa… đã chết từ cái ngày anh dắt vợ mới về nước rồi. Mười năm qua, tôi từ một kẻ hai bàn tay trắng, nợ nần ngập đầu, đã tự tay nuôi con, tự mở trang trại nông nghiệp sạch, giờ tôi đã là chủ của một doanh nghiệp lớn trong vùng.”

Mận nhìn người đàn ông đang run rẩy dưới đất, ánh mắt không còn oán hận, chỉ còn sự khinh thường:

  • Mận: “Căn nhà biệt thự to nhất làng anh hứa năm xưa, tôi đã tự xây được bằng chính tiền của mình rồi, không cần đến 6 tỷ của anh. Ngày anh giàu sang, anh quên mẹ con tôi. Ngày anh bệnh tật, hết tiền, anh lại mò về bắt tôi làm tấm bia đỡ đạn sao? Trên đời này làm gì có chuyện nực cười thế.”

Con trai cô tiến lên, đặt xuống trước mặt Toàn một xấp tiền 300 triệu đồng rồi nói:

  • Con trai: “Đây là số tiền ngày xưa mẹ tôi đã vay nặng lãi cho ông đi Tây. Mẹ tôi đã trả cả gốc lẫn lãi từ lâu rồi, nhưng hôm nay chúng tôi trả lại cho ông tiền gốc, xem như trả đứt cái nghĩa sinh thành rách nát. Từ nay về sau, ông và mẹ con tôi không còn bất cứ quan hệ gì.”

Nói rồi, Mận quay lưng bước đi, dắt tay con trai hướng về phía chiếc xe ô tô đang chờ sẵn ở lộ lớn.

Toàn nhìn theo bóng lưng thẳng tắp, đầy kiêu hãnh của người vợ mà mình từng ruồng bỏ, rồi nhìn xấp tiền 300 triệu trên nền đất lạnh lẽo. Lúc này, anh ta mới cay đắng nhận ra: Thứ anh đánh mất không phải là tiền tài, mà là một kho báu vô giá cả đời này anh không bao giờ tìm lại được. Tiếng ho khạc ra máu của Toàn hòa cùng tiếng gió lộng lạnh ngắt nơi nghĩa trang, khép lại cuộc đời của một kẻ bội bạc trắng tay, chờ đợi cái chết trong cô độc và tủi nhục.