Vợ nấu nướng xong còn bận cho 2 con nhỏ ăn, lúc quay vào mâm cơm cả nhà chồng đã ăn xong chừa lại đúng bộ xư//ơng cá. Người chồng đi làm xa lâu ngày mới về chứng kiến cảnh đó có h/ành độ/ng khiến tất cả s//ốc ó//c…

Vợ nấu nướng xong còn bận cho 2 con nhỏ ăn, lúc quay vào mâm cơm cả nhà chồng đã ăn xong chừa lại đúng bộ xư//ơng cá. Người chồng đi làm xa lâu ngày mới về chứng kiến cảnh đó có h/ành độ/ng khiến tất cả s//ốc ó//c…

Buổi trưa hôm ấy, mâm cơm trong căn nhà ba thế hệ vẫn thơm phức mùi cá kho, canh chua, rau luộc. Lan – người con dâu út – tất bật trong bếp, vừa bón cơm cho hai đứa con nhỏ, vừa đảo tay lau mồ hôi. Cô đã quen với cảnh cả nhà ăn trước, mình ăn sau, bởi “phải lo cho con cho cháu, người lớn ăn xong còn dọn dẹp”.

Chồng cô – Tuấn – làm việc ở xa, cuối tuần mới về. Hôm nay anh vừa về tới nhà, thấy vợ tất bật, còn mọi người đã ngồi vào bàn ăn. Mẹ anh hối:

– Kìa, Tuấn, con ăn đi, vợ mày lo con nít thì ăn sau!

Anh gật đầu, nghĩ cũng bình thường như mọi lần. Một lát sau, khi cho hai con nhỏ ăn xong, Lan quay lại bàn, nhìn mâm cơm trống trơn chỉ còn đúng một bộ xư//ơng cá nằm chỏng chơ giữa đĩa. Lúc này nhà chồng mọi người cũng ăn xong hết và đứng dậy cả rồi. Nước mắt cô ứa ra, không nói nổi lời nào.

Cô lặng lẽ ngồi xuống, gắp xư//ơng bỏ sang một bên, chan nước canh nguội còn sót lại, cúi đầu ăn.

Chứng kiến cảnh đó Tuấn chồng Lan bất ngờ đứng bật dậy…

Tuấn đứng bật dậy, tiếng ghế va vào nền nhà vang lên khô khốc. Cả nhà giật mình quay lại. Ánh mắt anh đỏ ngầu, hai bàn tay siết chặt đến run lên.

Anh nhìn mâm cơm — chỉ còn bộ xương cá trơ trọi, vài cọng rau héo rũ, và vợ anh đang cúi đầu ăn lặng lẽ như thể sợ ai bắt gặp. Hai đứa con nhỏ bên cạnh vẫn hồn nhiên nghịch muỗng, chẳng hiểu chuyện gì.

Tuấn nghẹn giọng:

– Mẹ… mọi người ăn hết rồi à?

Mẹ anh nhíu mày:

– Thì ăn hết chứ sao, con dâu thì lo cho con cái, ăn sau cũng vậy thôi. Nó quen rồi mà.

Tuấn cười gằn, giọng trầm xuống:

– “Quen rồi”… là quen bị đối xử như người ở à, mẹ?

Không ai nói gì. Ông bố khẽ ho, chị dâu liếc nhau ngượng ngập.

Tuấn tiến lại gần, kéo ghế ngồi xuống cạnh vợ. Anh gắp lấy bộ xương cá, chan canh nguội, rồi ngồi ăn cùng cô, từng muỗng nhỏ.

– Cơm này ngon mà, – anh nói, giọng nghèn nghẹn. – Vợ anh nấu, sao mà không ngon được.

Lan ngẩng lên, nước mắt chảy dài. Anh đặt đũa xuống, quay sang cả nhà:

– Từ hôm nay, khi còn tôi trong cái nhà này, vợ tôi ăn cùng mâm. Không có chuyện người ta nấu, dọn, bưng bê cho cả nhà rồi chỉ được ăn đồ thừa. Nếu ai thấy không vừa mắt, thì chính tôi sẽ dọn ra ngoài ăn riêng!

Không khí nặng nề đến nghẹt thở. Mẹ anh định lên tiếng, nhưng ánh mắt Tuấn cương quyết, chứa đầy tổn thương. Cuối cùng bà chỉ lẩm bẩm:

– Thôi… thì lần sau để con Lan ăn cùng cho vui nhà vậy.

Tuấn thở dài, lấy muỗng bón miếng cơm cuối cùng cho vợ. Hai đứa nhỏ nhìn ba mẹ, cười khúc khích.

Chiều hôm đó, Tuấn xuống chợ mua thêm cá, tự tay vào bếp nấu lại một nồi cá kho mới. Anh bảo:

– Nấu cho đủ cả nhà ăn, nhưng phần của vợ để riêng. Phần này… là để nhắc mọi người nhớ, ai là người làm ra bữa cơm này.

Kể từ hôm ấy, trong căn nhà ba thế hệ ấy, người ta bắt đầu có thêm một chỗ trống bên mâm – chỗ của Lan, người con dâu bao năm lặng lẽ.