Vợ mới si//nh còn y//ếu chồng đưa bạn về bắt vợ nấu 3 mâm cỗ ăn uố//ng nh//ậ//u nh//ẹt xong đu///ổi vợ xuống bếp ăn một mình. Mẹ chồng đến chứng kiến cảnh con dâu mới si///nh phải phải thu dọn rửa hết 3 mâm bát đũa bà làm chuyện độ//ng tr//ơì…

Vợ mới si//nh còn y//ếu chồng đưa bạn về bắt vợ nấu 3 mâm cỗ ăn uố//ng nh//ậ//u nh//ẹt xong đu///ổi vợ xuống bếp ăn một mình. Mẹ chồng đến chứng kiến cảnh con dâu mới si///nh phải phải thu dọn rửa hết 3 mâm bát đũa bà làm chuyện độ//ng tr//ơì…

Tuấn né///m lại cho vợ ít tiền rồi chẳng cần biết vợ anh đi chợ bằng cách nào. Hoa bận con nên đành phải nhờ hàng xóm đi chợ giúp rồi cô nấu nướng. Ba mâm to đầy ắp. Hoa vừa nấu, vừa bế con, vừa dỗ đứa bé kh//óc ng//ằn ng//ặt. Mồ hôi chảy ướt cả vai áo.

Đến trưa, bạn bè anh kéo đến rôm rả, b//i///a khui lách tách, cười nói vang nhà. Hoa bày hết đồ ăn ra chưa kịp ngồi vào mâm thì Tuấn đã chỉ:

– Chỗ đông người mà th//ằng b//é cứ kh//óc thế này làm sao anh em tôi ăn uố///ng được. Thôi cô bế con vào bếp mà ăn.

Hoa lẳng lặng trở ra, bạn bè Tuấn bắt đầu z/ô z/ô… Hoa ngồi nép trong bếp, ôm con, lặng lẽ ăn bát cơm nguội với chút đồ ăn thưà. Thi thoảng cô nghe bạn bè Tuấn nói chuyện:

“Ơ, vợ Tuấn mới đ//ẻ mà vẫn kh//ỏe phết nhỉ. 1 mình quẩy 3 mâm cỗ đầy ngon ơ?”

Không ai biết từ sáng tới giờ, Hoa phải cắ/n ră/ng chịu cơn đ//au bu//ốt tận xư//ơng ch//ậu.

Đến tối, tiệc tàn, cả bàn bát đũa, lo//n b///ia, xương cá, vỏ hải sản bừa bộn khắp nơi. Hoa vừa dỗ con vừa thu dọn. Tuấn nằ///m vật ra ghế, ngáp một cái rồi nói tỉnh bơ:

“Xong thì rửa sạch đi, mai còn dùng. Ở nhà bế con thôi chứ có làm gì đâu mà than.”



Hoa cúi xuống, nước mắt lẫn vào chậu bát đầy bọt xà phòng.

Đúng lúc đó, mẹ chồng cô – bà Hạnh – bước vào…

…Bà Hạnh đứng sững ở cửa bếp.

Trước mắt bà là cảnh con dâu mới sinh còn xanh xao, tay run run bế đứa cháu đỏ hỏn, một tay rửa từng chiếc bát dính đầy mỡ. Sàn nhà ướt nhẹp, mùi bia rượu xộc lên cay mũi. Trên vai Hoa, vệt sữa loang ra ướt đẫm, gương mặt tái mét vì mệt và đau.

Bà Hạnh không nói gì ngay. Bà lặng lẽ đặt túi quà xuống bàn, bước lại gần, đưa tay bế lấy đứa bé. Đứa nhỏ ngừng khóc, áp mặt vào ngực bà, thở khò khè.

Bà quay sang nhìn Tuấn đang nằm vật trên ghế, giọng bà không to, nhưng lạnh đến rợn người:

– “Mày đứng dậy.”

Tuấn lười biếng trở mình:
– “Mẹ để con nghỉ tí, mệt…”

BỐP!

Cái tát của bà Hạnh nảy lửa giữa căn nhà còn mùi men rượu. Cả đám bạn Tuấn còn sót lại ngoài sân giật mình im bặt.

– “Mệt? Mày mệt hơn con vợ mới sinh của mày à?”
Giọng bà Hạnh run lên vì giận.
– “Mày có biết phụ nữ sau sinh đau đến mức nào không? Xương chậu còn chưa khép, người ta còn đang chảy máu trong người! Vậy mà mày kéo bạn về bắt nó nấu ba mâm cỗ rồi đuổi nó xuống bếp ăn cơm nguội?”

Tuấn lắp bắp:
– “Con… con chỉ nghĩ nó ở nhà bế con, cũng không làm gì nặng…”

Bà Hạnh cười khẩy, mắt đỏ hoe:
– “Không làm gì nặng? Ở nhà bế con là việc nhẹ à? Mày thử bế con cả ngày, thức đêm dỗ nó khóc, rồi đứng nấu ba mâm cỗ xem còn thở nổi không!”

Bà quay sang Hoa, giọng chùng xuống:
– “Con lên phòng nghỉ đi. Để mẹ lo.”

Hoa ôm con, nước mắt rơi lã chã:
– “Con không dám… sợ anh Tuấn lại mắng…”

Bà Hạnh siết chặt tay Hoa:
– “Từ hôm nay, nếu nó còn dám đối xử với con như thế, mẹ sẽ là người đuổi nó ra khỏi nhà này.”

Nói rồi, bà quay phắt lại phía Tuấn:

– “Mày vào đây, rửa hết đống bát này cho tao. Lau nhà. Dọn sạch từng lon bia, từng mảnh xương cá. Xong rồi quỳ xuống xin lỗi vợ mày.”

Tuấn chết lặng. Bạn bè anh lặng lẽ kéo nhau về, không ai dám nhìn thẳng.

Đêm hôm đó, lần đầu tiên Tuấn cúi đầu trước vợ.
Hoa nằm trên giường, ôm con, nghe tiếng nước chảy rào rào dưới bếp. Nước mắt cô lại rơi, nhưng lần này không phải vì tủi thân – mà vì lần đầu tiên, có người đứng về phía cô.

Sáng hôm sau, bà Hạnh đưa Hoa đi trạm y tế khám lại, mua thuốc bổ, nấu cháo nóng tận tay. Bà dọn sang ở cùng một thời gian, để “dạy lại thằng con trai làm chồng”.

Còn Tuấn, từ hôm ấy, mỗi lần nhìn đôi tay nứt nẻ vì xà phòng, anh mới hiểu:
Có những nỗi đau, chỉ khi tự mình cúi xuống mới thấy hết được.