Vợ đang bụ//ng bầ/u, tất bật chuẩn bị mâm cơm cúng giỗ bố chồng thì điện thoại bất ngờ hiện lên tin nhắn từ nhâ/n tình của chồng: “Chồng chị đang ở nhà ng/hỉ với em đây. Anh ấy còn bảo em biết chiều chuộng, chuyện ch//ăn g//ố/i cũng giỏi hơn chị nhiều…”

Vợ đang bụ//ng bầ/u, tất bật chuẩn bị mâm cơm cúng giỗ bố chồng thì điện thoại bất ngờ hiện lên tin nhắn từ nhâ/n tình của chồng: “Chồng chị đang ở nhà ng/hỉ với em đây. Anh ấy còn bảo em biết chiều chuộng, chuyện ch//ăn g//ố/i cũng giỏi hơn chị nhiều…”. Trớ trêu thay, người cầm điện thoại đọc được dòng tin nhắn ấy lại chính là mẹ chồng. Quá phẫ//n nộ trước sự phản bội và màn khiêu khích trắ/ng trợn, bà lập tức lao đi tìm con trai cùng ả nhân tìn//h. Những gì xảy ra sau đó khiến tất cả bà//ng hoàng, còn người phụ nữ chen chân ph/á h//oại hạnh phúc gia đình người khác thì phải trả một cái giá đắ/t đến mức cả đ//ời không thể quên…

Bên ngoài trời đang đổ mưa lất phất, không khí trong căn nhà cổ kính lại đặc quánh mùi trầm hương và thức ăn. Mâm cơm cúng giỗ cha chồng đã bày biện gần xong. Hương bưởi, hương gà luộc, và mùi xôi gấc ngọt ngào lẫn vào nhau, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng thật ấm áp.

Thanh, với cái bụng bầu đã nhô cao, nhẹ nhàng đặt đĩa nem rán cuối cùng lên bàn thờ. Cô lau vội những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, cố gắng giữ nụ cười. Cô biết, ngày giỗ cha là ngày quan trọng nhất trong năm đối với mẹ chồng cô, bà Hà.

“Nhanh tay lên cô nương, đồng hồ không chờ người đâu,” Giọng bà Hà vang lên từ phía sau, s:ắc lạnh như những nh:át d:ao g:ăm. “Cha chồng cô là người trọng giờ giấc. Lễ lạt mà chậm trễ là thất lễ với người khuất mặt.”

Thanh quay lại, cúi đầu: “Dạ, con xong rồi thưa mẹ. Con chỉ đợi anh Khang về thắp nhang nữa thôi ạ.”

Bà Hà, người phụ nữ với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi mắt s:ắc như chim ưng, nhếch mép. “Chồng cô à? Chồng cô thì còn đang bận rộn cái sự nghiệp tiền tỉ của cậu ta ngoài kia. Chắc chắn là đang bận đàm phán hợp đồng quan trọng. Đàn ông làm đại sự, không thể cứ luẩn quẩn trong xó bếp như đám đàn bà các cô được.”

Thanh cảm thấy cổ họng ngh:ẹ:n lại. Cô biết, sự “bận rộn” của Khang gần đây luôn là cái cớ hoàn hảo để anh tránh né mọi công việc nhà, đặc biệt là những dịp lễ lạt. Anh luôn đặt công việc, và những mối quan hệ “ngoài luồng” của mình, lên trên gia đình.

“Công việc của anh Khang quan trọng thật, nhưng con nghĩ…” Thanh ngập ngừng.

“Cô nghĩ cái gì?” Bà Hà cắt ngang, tiếng chén trà đặt xuống bàn cồm cộp. “Cô nghĩ cô mang cái th:a:i trong bụng này là có quyền yêu sách à? Hay là cô nghĩ cô nấu được mâm cơm này là có quyền đòi hỏi chồng cô phải có mặt? Đừng mơ mộng hão huyền, Thanh. Cô phải nhớ vị trí của mình.”

Lời nói của mẹ chồng không chỉ là sự mỉ:a m:ai, nó còn là một lời cảnh báo, một sự áp bức ngấm ngầm về vai trò của cô dâu trong gia đình quyền thế này.

“Con không dám yêu sách, thưa mẹ,” Thanh đáp, giọng cô r:un nhẹ. “Chỉ là con thấy, ngày giỗ cha, có mặt đông đủ thì người ở dưới suối vàng cũng vui hơn.”

Bà Hà khẽ cười một tiếng nghe thật khó chịu. “Cái loại đàn ông như Khang, cứ để cậu ta làm những việc cậu ta thích. Vợ chồng, là phải biết dung hòa. Chồng lo việc lớn, vợ lo việc nhỏ. Cô hiểu chưa? Chỉ cần cô giữ được cái thai này, sinh được một thằng cháu đích tôn, thì mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà này, cô không cần phải lo lắng.”

Thanh im lặng. Cô hiểu, giá trị của cô trong ngôi nhà này, hiện tại, chỉ nằm ở cái th:ai trong bụng. Một sự thật c:ay đ:ắng mà cô phải chấp nhận.

Đúng lúc đó, chiếc điện thoại di động của Khang, đặt trên tủ thờ gần đó vì anh đã vội vã quên trước khi ra khỏi nhà sáng nay, bỗng ru:ng lên bần bật. Một tin nhắn Zalo hiện lên màn hình khóa, rõ mồn một.

Cả Thanh và bà Hà đều thoáng nhìn thấy dòng chữ đầu tiên hiện trên thông báo.

Thanh nhanh chóng tiến lại, định cầm lấy điện thoại, không muốn bất cứ tin nhắn riêng tư nào của chồng bị mẹ chồng cô nhìn thấy. Dù là tin nhắn công việc hay gì đi nữa, cô cũng muốn tránh một rắc rối không cần thiết.

Nhưng bà Hà nhanh hơn.

Bằng một tốc độ bất ngờ, bà đã chộp lấy chiếc điện thoại. Khuôn mặt bà lúc này không còn vẻ kh:inh kh:ỉnh, mỉ:a m:ai nữa, thay vào đó là một sự lạnh lẽo, tĩnh lặng đến đáng sợ. Giống như một cơn bão trước khi đổ bộ.

“Mẹ…” Thanh hốt hoảng.

Bà Hà không trả lời. Bà trượt mở khóa màn hình. Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của bà.

Và rồi, tất cả mọi kịch tính được đẩy lên cao trào bởi một câu thoại không cần đến bất cứ sự hoa mỹ nào.

Tin nhắn đó, từ một tài khoản không tên, với ảnh đại diện là một cô gái trẻ măng, viết:

“Chồng chị và em đang vui vẻ trong nhà nghỉ đấy. Anh ấy còn khen em là:m t:ình giỏi hơn chị. Em chờ chị đến đón anh ấy về nhé, vợ yêu!”

Căn phòng cúng giỗ bỗng chìm vào một sự im lặng ch:ế:t ch:óc.

Thanh đứng s:ững lại, như có một tảng băng lớn đập mạnh vào ngực cô. M:á:u trong người cô như đông lại. Mắt cô hoa lên, cảm giác chóng mặt vì cú s:ố:c khiến cô phải đưa tay bấu chặt vào mép bàn thờ.

Không thể nào. Cô lẩm bẩm trong đầu. Không thể nào giữa ngày giỗ cha mà nó dám gửi cái tin này.

Nhưng phản ứng của Thanh không quan trọng bằng phản ứng của bà Hà.



Bà Hà không hề la hét, không hề ném chiếc điện thoại. Bà chỉ từ từ đọc lại dòng tin nhắn đó, một lần nữa, với đôi mắt hoàn toàn trống rỗng, nhưng hơi thở thì ngày càng gấp gáp.

Đôi tay bà Hà siết chặt chiếc điện thoại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Gương mặt bà từ lạnh lùng chuyển sang tím tái vì một cơn phẫn nộ tột độ. Là một người phụ nữ truyền thống, nghiêm cẩn và coi trọng danh gia vọng tộc, việc con trai bà đi ngoại tình ngay trong ngày giỗ bố chính là một sự sỉ nhục cay đắng vào vong linh người đã khuất, vào gia phong mà bà dày công gìn giữ, và vào chính lòng tự tôn của bà.

Bà quay sang nhìn Thanh. Đứa con dâu mà năm phút trước bà còn mở miệng chê bai, giờ đây đang ôm bụng bầu, gương mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy đứng không vững. Lòng kiêu hãnh của bà Hà bị tổn thương sâu sắc, không phải vì xót thương Thanh, mà vì bà kinh tởm sự khốn nạn của con trai mình và sự trơ trẽn của ả nhân tình.

“Thanh! Con ngồi xuống đây!” Giọng bà Hà trầm xuống, nhưng uy lực như sấm sét trước cơn giông.

Bà cầm lấy chiếc điện thoại, bấm thẳng vào số của ả nhân tình đang thách thức. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng lả lơi, nũng nịu vang lên: “Ơi anh yêu, tắm xong rồi à? Con mụ vợ già ở nhà có gọi cháy máy cũng mặc kệ chị ta anh nhé…”

“Mày nhắn địa chỉ nhà nghỉ qua đây cho tao. Ngay lập tức!” Bà Hà gằn giọng, từng chữ sắc như dao cạo.

Ả nhân tình ở đầu dây bên kia khựng lại, nhận ra không phải giọng Khang, ả liền bật cười khúc khích, giọng điệu đầy khiêu khích: “Ơ, hóa ra là bà già chồng à? Tưởng thế nào. Địa chỉ ở nhà nghỉ X, phòng 302 đường Y nhé. Có giỏi thì đến mà bắt, xem anh Khang chọn ai!”

Cuộc đánh ghen chấn động của người mẹ chồng

Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt. Chiếc xe sang của gia đình lao đi trong màn đêm, nhưng người ngồi ở ghế sau không phải là người vợ đáng thương đi đánh ghen, mà là người mẹ chồng quyền lực với gương mặt đằng đằng sát khí. Đi cùng bà còn có hai người đàn ông lực lưỡng là tài xế và gia nhân thân tín trong nhà. Bà Hà không cho Thanh đi cùng vì sợ ảnh hưởng đến đứa cháu nội trong bụng.

Tại phòng 302 của nhà nghỉ X.

Khang và ả nhân tình tên Linh đang quấn quýt lấy nhau trên giường, đinh ninh rằng Thanh nhút nhát và đang bận bụng mang dạ chửa sẽ chỉ biết ôm mặt khóc lóc ở nhà. Đúng lúc hai kẻ phản bội đang cười cợt trên nỗi đau của người khác, tiếng “rầm” lớn vang lên.

Cánh cửa phòng nhà nghỉ bị hai người đàn ông lực lưỡng đạp tung. Khang giật bắn mình, vội vàng kéo chăn che thân, định bụng chửi bới kẻ phá đám thì chết lặng khi nhìn thấy bóng dáng người phụ nữ bước vào.

“Mẹ… Mẹ… Sao mẹ lại ở đây?!” Khang lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu.

Ả nhân tình nhìn thấy bà Hà liền tỏ vẻ sợ hãi giả tạo, nép vào sau lưng Khang: “Anh Khang ơi, mẹ anh kìa…”

Bà Hà bước vào phòng, không hề có một tiếng chửi bới chợ búa. Bà thong thả tiến lại gần chiếc bàn nhỏ, cầm cốc nước lọc lên, rồi bất ngờ hắt thẳng vào mặt Linh.

“Mày câm miệng! Cái loại mặt dày như mày không có tư cách gọi tao bằng mẹ!”

Quay sang đứa con trai độc nhất, bà Hà thẳng tay giáng một cái tát trời giáng khiến Khang lệch cả mặt. Tiếng chát chúa vang lên khô khốc trong căn phòng chật hẹp.

“Thằng nghịch tử! Hôm nay là ngày gì? Là ngày giỗ bố mày! Mày cúng bố mày bằng cái loại dơ bẩn này à? Mày có còn là con người không?!” Bà Hà thét lên, giọt nước mắt uất hận cuối cùng cũng trào ra.

Khang quỳ sụp xuống giường, lí nhí: “Mẹ, con sai rồi, tại cô ta quyến rũ con…”

Cái giá đắt cho kẻ thách thức gia phong

Thấy người tình đổ hết tội lỗi lên đầu mình, Linh luống cuống đứng dậy định cãi vã. Nhưng bà Hà đã không cho ả có cơ hội. Bà quay sang hai người gia nhân, lạnh lùng ra lệnh:

“Chụp ảnh, quay phim lại toàn bộ gương mặt và nhân dạng của nó cho tôi. Không sót một góc nào.”

Linh hốt hoảng lấy tay che mặt: “Bà định làm gì? Bà không có quyền xúc phạm danh dự của tôi! Tôi sẽ kiện!”

Bà Hà cười khẩy, nụ cười sặc mùi quyền lực và tiền bạc:

“Danh dự? Loại bán rẻ nhân phẩm như mày mà cũng biết hai chữ danh dự sao? Tao nói cho mày biết, cái công ty truyền thông mày đang làm thuê do bạn thân tao làm chủ tịch. Sáng mai, toàn bộ clip, hình ảnh giật chồng, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác của mày sẽ được gửi thẳng đến ban giám đốc và dán khắp bảng tin công ty. Để xem cái ngành truyền thông của mày có dung túng cho một con quỷ trơ trẽn như mày không!”

Linh nghe đến đây thì rụng rời chân tay, quỳ sụp xuống sàn nhà nhem nhuốc, ôm lấy chân bà Hà khóc lóc thảm thiết: “Bà ơi, con lạy bà, con biết lỗi rồi… Xin bà đừng triệt đường sống của con… Con không dám nữa đâu!”

Bà Hà tàn nhẫn đá văng tay Linh ra, nhìn ả bằng ánh mắt ghê tởm:

“Chưa hết đâu. Mảnh đất và căn hộ chung cư mày đang ở, tao biết là do thằng con ngu xuẩn của tao dùng tiền công ty gia đình để mua cho mày. Tiền của nhà họ Trần này không dễ nuốt thế đâu con ạ. Tao sẽ cho luật sư khởi kiện, đòi lại toàn bộ tài sản bất chính mà mày đã đào mỏ. Mày chuẩn bị ra đường mà ở đi!”

Lời tuyên bố của bà Hà như bản án tử đóng đinh vào cuộc đời Linh. Kẻ chen chân vào gia đình người khác bằng sự xảo quyệt, nay mất sạch cả công việc, tiền tài, lẫn danh dự, phải ôm nhục nhã đi trốn chui trốn lủi suốt quãng đời còn lại.

Sự hối hận muộn màng dưới chân bàn thờ

Đêm muộn, Khang bị áp giải về nhà trong tình trạng nhục nhã ê chề.

Mâm cơm cúng trên bàn thờ lúc này đã nguội ngắt, làn khói hương trầm tỏa ra cay xè mắt. Thanh vẫn ngồi đó, lặng lẽ và kiên định bên cạnh vali quần áo đã thu dọn xong từ bao giờ.

Khang vừa vào cửa đã lao đến quỳ dưới chân Thanh, khóc lóc cầu xin: “Thanh ơi, anh bị quỷ ám, anh thề anh chỉ chơi bời thôi, người anh yêu là em và con… Xin em tha thứ cho anh một lần này thôi!”

Thanh nhìn chồng, ánh mắt cô không còn giận dữ, cũng không còn nước mắt, chỉ có một sự trống rỗng đến đáng sợ:

“Anh Khang ạ, chuyện chăn gối tôi có thể không bằng cô ta, nhưng lòng thủy chung và sự tôn trọng dành cho gia đình này thì cô ta cả đời không có được. Đáng tiếc, anh lại chọn thứ rẻ rúng đó. Chúng ta ly hôn đi.”

Khang cuống cuồng nhìn sang mẹ để tìm kiếm sự cứu giúp: “Mẹ! Mẹ nói với Thanh một tiếng đi mẹ! Con không thể ly hôn, con của con còn chưa chào đời mà mẹ!”

Bà Hà đứng trước bàn thờ chồng, thắp một nén nhang mới. Bà quay lại nhìn con trai, ánh mắt lạnh lùng nhưng kiên quyết:

“Khang, mày tự làm thì tự chịu. Nhà họ Trần này thà chịu tiếng có một đứa con dâu ly hôn, còn hơn là có một đứa con trai vô liêm sỉ. Từ ngày mai, tao sẽ tước toàn bộ quyền điều hành công ty của mày, chuyển giao toàn bộ cổ phần sang tên đứa cháu nội trong bụng Thanh. Mày ra ngoài mà làm lại từ hai bàn tay trắng đi.”

Khang bàng hoàng nhìn mẹ, rồi nhìn tờ đơn ly hôn đặt sẵn trên bàn. Anh ta hiểu rằng, sự ngu xuẩn và ham muốn nhất thời của mình đã khiến anh ta mất đi tất cả: người vợ hiền thục, đứa con chưa chào đời, và cả gia sản khổng lồ mà anh ta từng tự phụ. Tiếng mưa bên ngoài vẫn rơi, hòa lẫn tiếng khóc nghẹn ngào, bất lực của kẻ phản bội trong đêm giỗ cha cay đắng.