Vợ con chỉ được ăn mỗi cơm trắng trong khi mâm cơm đãi bạn giá 2 triệu của chồng tôi thế này đây. Nhìn mâm cơm tôi ứa nước mắt bế con về ngoại, không quên để lại trên mâm 1 thứ, bạn bè anh ta vừa ngồi xuống đã ki::nh h:;ãi bỏ ch::ạy…

Vợ con chỉ được ăn mỗi cơm trắng trong khi mâm cơm đãi bạn giá 2 triệu của chồng tôi thế này đây. Nhìn mâm cơm tôi ứa nước mắt bế con về ngoại, không quên để lại trên mâm 1 thứ, bạn bè anh ta vừa ngồi xuống đã ki::nh h:;ãi bỏ ch::ạy…

Tôi lấy Hùng đã được 4 năm. Hùng không c::ờ b::ạc, không rư::ợu chè bê tha, nhưng anh mắc một căn bệ::nh n::an y còn đáng sợ hơn cả u:;ng th:::ư: B:;ệnh sĩ diện.

Lương Hùng ba cọc ba đồng, tháng đưa vợ được 3 triệu, tháng thì bảo “anh phải quan hệ ngoại giao” rồi cắt hẳn. Nhưng ra đường, Hùng luôn đóng vai đại gia hào phóng, anh em chiến hữu gọi đâu có đó, đi ăn uống bao giờ cũng tranh trả tiền. Ở nhà vợ con ăn rau muống luộc, nhưng khách đến nhà thì Hùng bắt tôi phải làm mâm cao cỗ đầy, không được thiếu thứ gì.

Đỉnh điểm là cuối tuần vừa rồi. Hùng báo tin s:;ét đ:;;ánh: “Chiều nay mấy thằ:;ng bạn đại học của anh qua chơi. Em chuẩn bị cơm nước cho tươm tất vào. Bọn nó toàn giám đốc, trưởng phòng cả đấy, đừng để anh mất mặt.”. Tôi nhìn ví, thở dài: “Anh ơi, tiền ăn tháng này hết rồi. Con Bống lại đang ố:;m, tiền thuốc hôm qua em vừa mua…”

Hùng trừng mắt, n:;;ém lên bàn tờ 500 ngàn xanh lét: “Cô lúc nào cũng tiền, tiền! Đàn bà không biết vun vén thì chỉ có ăn hại. Cầm lấy 500 này, đi chợ mua tôm hùm, gà đồi, mực trứng về mà hấp. Làm cho sang vào, hết khoảng 2 triệu thôi. Thiếu đâu cô tự xoay, đừng để tôi phải nói nhiều.”…

Tôi cầm tờ 500 ngàn trên bàn, tim nghẹn thắt lại. Nhìn đứa con gái nhỏ đang sốt hầm hập, nằm co quắp trên giường, rồi nhìn sang người chồng đang bận vuốt keo vuốt tóc, chuẩn bị đón “bạn quý”, lòng tôi nguội lạnh hoàn toàn.

Chiều hôm đó, tôi gom hết số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại, chạy đôn chạy đáo ra chợ mua đủ tôm hùm, gà đồi, mực trứng đúng ý anh ta. Suốt 4 tiếng đồng hồ trong gian bếp hầm hập nóng, tôi vừa một tay bế con, một tay nêm nếm, nấu nướng. Mồ hôi vã ra như tắm, nước mắt hòa lẫn nước mồ hôi rơi cả vào nồi súp.

Đến 6 giờ tối, mâm cơm “đại gia” trị giá hơn 2 triệu đồng được dọn ra hoàn tất. Tôm hùm hấp nước dừa đỏ rực đặt giữa mâm, xung quanh là gà đồi chăn thả thịt chắc nịch, mực trứng nhồi thịt sốt bơ tỏi thơm lừng. Hùng đi làm về, bước vào bếp ngó nghiêng, gật gù đắc ý: “Đấy, phải thế chứ! Tí nữa bọn nó đến, cô liệu mà đứng góc nhà rót rượu, đừng có làm bôi bác cái mặt tôi.”

Nói rồi, anh ta liếc nhìn nồi cơm điện, thấy tôi chỉ cắm đúng một nồi cơm trắng mà không có lấy một cọng rau sót lại. Hùng hứ một tiếng: “Vợ con ăn cơm trắng với nước mắm là được rồi, tiết kiệm chút đi, đàn bà con gái ăn lắm làm gì!”

Câu nói vô tình nhưng cạn nghĩa ấy như giọt nước tràn ly. Tôi không khóc nữa. Tôi lặng lẽ vào phòng, thu dọn quần áo của hai mẹ con vào chiếc vali nhỏ. Trước khi bế con bước ra khỏi nhà, tôi đi qua phòng khách, nhìn mâm cao cỗ đầy chuẩn bị đón khách đại gia, rồi rút từ trong túi áo ra một thứ, đặt ngay ngắn vào chính giữa đĩa tôm hùm đỏ rực.


Đúng 7 giờ tối, tiếng cười nói hô hố vang lên từ đầu ngõ. Hùng xênh xang dẫn 4, 5 người bạn com-lê là lượt bước vào nhà. Tôi lúc này đã bế con đứng nép bên kia đường, lặng lẽ quan sát qua ô cửa kính mở rộng.

“Vào đi các ông, nhà cửa tuềnh toàng nhưng nay tôi bảo vợ làm tí mồi ‘bình dân’ tiếp anh em. Toàn tôm hùm với gà đồi thôi, ăn tạm nhé!” – Giọng Hùng oang oang đầy tự hào.

Đám bạn của Hùng vừa ngồi xuống chiếu, mắt ai nấy sáng lên khi nhìn thấy mâm cỗ linh đình. Nhưng ngay khi người bạn đi đầu định cầm đũa, nụ cười trên môi anh ta bỗng sượng sùng, rồi mắt trợn trừng kinh hãi. Anh ta lắp bắp chỉ tay vào giữa đĩa tôm hùm: “Hùng… Hùng ơi… Cái gì… cái gì thế này?!”

Cả hội bạn nhìn theo ngón tay run rẩy ấy. Ngay trên lưng con tôm hùm đắt đỏ là một cuốn sổ khám bệnh kèm hóa đơn viện phí của con gái tôi, chồng lên trên là một tờ Đơn ly hôn đã có sẵn chữ ký của tôi bằng mực đỏ, kèm theo một tờ giấy nhắn viết chữ to tướng, rõ ràng:

“Mâm cơm 2 triệu này đổi bằng tiền thuốc của con gái đang sốt 39 độ, và 4 năm thanh xuân ăn cơm trắng nước mắm của mẹ con tôi. Mời các vị giám đốc, trưởng phòng ăn cho ngon miệng. Tiền nợ mua đồ cỗ chiều nay, ‘đại gia’ Hùng tự đi mà trả!”

Không dừng lại ở đó, bên cạnh tờ đơn ly hôn còn có 3 cuốn sổ ghi nợ dày cộp mà Hùng giấu dưới gối bấy lâu nay – những khoản nợ anh ta vay mượn khắp nơi để cung phụng cho cái danh hão “đại gia”. Khi tôi dọn phòng đã vô tình tìm thấy và quyết định phơi bày tất cả.

Đám bạn của Hùng toàn là những người có học thức, có địa vị. Nhìn thấy tờ hóa đơn thuốc của đứa trẻ, nhìn tờ đơn ly hôn đẫm máu và nước mắt, lại thấy đống sổ nợ ngập đầu của “chiến hữu”, họ lập tức hiểu ra mọi chuyện. Sắc mặt ai nấy từ ngỡ ngàng chuyển sang khinh bỉ, rồi kinh hãi vì sợ rước họa vào thân, sợ bị hỏi vay tiền.

Một người đứng phắt dậy, ném đôi đũa xuống bàn: “Hóa ra ông sĩ diện hão đến mức này cơ à? Con ốm không có tiền mua thuốc mà ông bày đặt tôm hùm đãi khách để lừa tụi tôi? Nhục nhã quá!”

“Thôi, tôi xin phép về trước, không tiêu hóa nổi bữa cơm này đâu!” – Một người khác vội vàng vớ lấy túi xách.

Chưa đầy hai phút, đám bạn “giám đốc, trưởng phòng” từng người một vội vã bỏ chạy thục mạng ra khỏi nhà như gặp phải tà ma, mặc cho Hùng ú ớ, mặt cắt không còn một giọt máu, chạy theo giữ lại nhưng bất thành.

Căn nhà ba tầng khang trang bỗng chốc vắng lặng như tờ. Hùng quay vào nhà, nhìn mâm cỗ 2 triệu đồng trơ trọi, nhìn tờ đơn ly hôn nằm chễm chệ giữa mâm. Anh ta quỵ xuống, ôm đầu nhục nhã.

Bên kia đường, tôi siết chặt con gái vào lòng, bắt một chiếc taxi hướng thẳng về nhà ngoại. Đêm nay, dù có phải ăn cơm trắng với muối mè ở nhà mẹ đẻ, lòng tôi cũng thấy nhẹ nhõm và thanh thản hơn bao giờ hết. Cuộc hôn nhân xây bằng sự sĩ diện hão huyền này, tôi xin phép hạ màn tại đây!