Vợ chồng Mai và Tuấn lấy nhau được 6 năm, sống ở một căn hộ thuê nhỏ ở Hà Đông (Hà Nội).U

Vợ chồng Mai và Tuấn lấy nhau được 6 năm, sống ở một căn hộ thuê nhỏ ở Hà Đông (Hà Nội).

Hai người chắt chiu từng đồng, gom góp suốt bao năm mới để dành được hơn 1 tỷ — dự tính cuối năm mua căn chung cư nho nhỏ để ổn định cuộc sống.
Vậy mà một buổi tối, Tuấn đột nhiên thông báo:

“Anh rút tiền rồi, mẹ bảo nhà ở quê xuống cấp, anh phải về xây lại cho bà.”
Mai chết lặng.
Cô cố giữ bình tĩnh hỏi:
“Anh rút hết à? Không giữ lại đồng nào à?”
Tuấn gãi đầu:

“Ừ, mẹ nói nhà nứt tường, dột mái… Anh con trai duy nhất, không giúp thì ai giúp?”
Cơn tức nghẹn trong cổ.

Hôm sau, Mai bắt xe thẳng về quê chồng ở Nam Định, xông thẳng vào nhà.

Bà Hường – mẹ Tuấn – đang ngồi tỉa rau, ngẩng lên nhìn con dâu rồi nói tỉnh queo:

“Tiền con trai tao thì cũng là tiền của tao, mày có quyền gì mà sang đây om sòm?”
Cả xóm kéo ra xem, Mai vừa khóc vừa nói:

“Bọn con dành dụm mấy năm, giờ nhà tan cửa nát hết rồi!”

Nhưng bà Hường chỉ phẩy tay, thản nhiên:
“Nhà này là do nó hiếu thảo. Mày không thích thì thôi.”

Mai quay về, lòng nguội lạnh.

Ngay hôm sau, cô lặng lẽ làm thủ tục sang tên toàn bộ mảnh đất bố mẹ cho hồi cưới về tên mẹ đẻ, rồi âm thầm nộp đơn ly hôn.
Cô không muốn dính dáng gì đến người đàn ông đặt mẹ lên trên vợ nữa.

Đến ngày ra tòa, Tuấn vẫn ăn mặc chỉnh tề, gương mặt mệt mỏi.

Khi phiên tòa kết thúc, thẩm phán đưa cho Mai một phong bì niêm phong — nói là giấy tờ liên quan đến tài sản của chồng.

Mai mở ra, bên trong là giấy tờ khiến cô chet lặng…

…bên trong phong bì là bộ hồ sơ thế chấp ngân hàng.

Căn nhà ở quê mà Tuấn nói “xây cho mẹ” thực ra đã bị cắm sổ đỏ từ trước. Toàn bộ 1 tỷ Tuấn rút không phải để sửa mái dột, mà để trả nợ cho khoản vay mẹ chồng đứng tên nhưng anh là người bảo lãnh.

Mai run tay lật từng tờ.

Ngày vay tiền ghi rõ: bà Hường vay để đầu tư làm ăn cho cậu con út – em trai Tuấn.

Dòng người bảo lãnh: Tuấn ký tên.

Mai quay sang nhìn chồng cũ. Tuấn cúi gằm, giọng khàn đặc:

– Anh xin lỗi… mẹ anh thua lỗ, bị ngân hàng dọa siết nhà. Anh không dám nói với em…

Mai bật cười – một tiếng cười khô khốc:

– Thế còn câu “tiền con trai cũng là tiền của mẹ”?

Tuấn không trả lời.

Đúng lúc đó, bà Hường từ ngoài cửa bước vào, dáng vẻ hùng hổ:

– Nó là con tao, tiền của nó thì giúp mẹ là đúng!

Thẩm phán khẽ gõ búa, nhắc nhở giữ trật tự.

Mai nhìn bà Hường rất lâu, rồi bình thản nói:

– Con không tiếc tiền. Con chỉ tiếc 6 năm thanh xuân đặt nhầm chỗ.

Cô quay sang Tuấn, giọng nhẹ tênh nhưng dứt khoát:

– Anh bảo vệ mẹ anh, em bảo vệ mẹ em. Vậy là công bằng.

Tuấn nghẹn lời.

Phiên tòa kết thúc.

Mai bước ra khỏi cổng, hít một hơi dài. Trời Hà Nội nắng gắt, nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Ba tháng sau, Mai nhận được tin:

Nhà mẹ chồng vẫn bị ngân hàng siết vì khoản nợ mới phát sinh.

Còn Tuấn… quay về sống cùng mẹ trong căn nhà chắp vá, tiếp tục trả nợ thay cho “hiếu thảo”.

Còn Mai?

Cô dọn về ở với mẹ đẻ, mở một cửa hàng nhỏ, bắt đầu lại từ đầu.

Tiền có thể làm lại.

Nhưng tự trọng – mất rồi thì không bao giờ nhặt lại được.