Vợ chẳng mặn mà với nhà nội là mấy, có việc lớn nhỏ gì cũng chỉ có mình tôi về quê. Nào ngờ đợt này về bố đẻ gọi tất cả ra ngân hàng, rút tiền cho mỗi anh em 2 tỷ đồng, vợ thơn thớt đòi lái xe về quê đón bố lên nhưng cô ta đâu có ngờ bố tôi đã tính toán cẩn thận tất cả…
Vợ chẳng mặn mà với nhà nội là mấy, có việc lớn nhỏ gì cũng chỉ có mình tôi về quê. Nào ngờ đợt này về bố đẻ gọi tất cả ra ngân hàng, rút tiền cho mỗi anh em 2 tỷ đồng, vợ thơn thớt đòi lái xe về quê đón bố lên nhưng cô ta đâu có ngờ bố tôi đã tính toán cẩn thận tất cả…
Tôi là Trung, quê ở làng An Phúc. Lấy vợ là Mai, người thành phố. Từ ngày cưới nhau, Mai chỉ ở trên ấy, với lý do “nhà nội xa, việc bận”, có giỗ lễ, họ hàng, Tết nhất… cũng chỉ mình tôi về. Lúc đầu còn áy náy, sau thì thành quen.
Nhiều lần mẹ tôi ốm, Mai vẫn thản nhiên:
“Anh về thì về, em còn công chuyện. Chẳng lẽ lúc nào cũng chạy theo nhà chồng?”
Tôi buồn nhưng không nói. Người làng sau lưng xì xào, tôi cũng nuốt vào trong.
Ba tháng trước, bố gọi điện:
“Thứ Sáu về quê họp gia đình. Việc lớn.”
Tôi về, vẫn chỉ mình tôi, vì Mai kêu bận ký hợp đồng. Về đến nhà, thấy cả ba anh em đều có mặt, bố chỉ nói gọn:
“Mai mốt bố yếu rồi, mấy đứa cũng lớn cả rồi, nên tính cho đầy đủ.”
Hôm sau, ông dẫn cả nhà ra ngân hàng, làm thủ tục rút sổ tiết kiệm tên ông, chia cho mỗi người 2 tỷ, vẫn còn để lại 1 tỷ dưỡng già.
Tôi bần thần. Không phải vì tiền, mà vì những năm bố mẹ tằn tiện, sáng uống chè xanh, tối ăn cá khô mà tích được từng ấy.
Cuối buổi, bố nhìn thẳng chúng tôi:
“Tiền này là của bố mẹ chắt bóp cả đời. Không muốn để anh em chành chọe. Mỗi thằng một phần, đừng tính hơn thua.”
Tôi ôm bố, mắt cay.
Về đến nhà, Mai nghe tin thì đổi giọng ngay
Tôi chỉ kể lại bâng quơ:
“Bố chia mỗi anh em ít tiền dưỡng thân.”
Chưa nói con số, Mai đã ngồi bật dậy:
“Bố tính được thế là đúng! Mình phải có trách nhiệm. Thứ Bảy tuần này anh dẫn em về quê, đón bố lên đây dưỡng. Nhà đông vui, em chăm bố cho.”
Tôi lặng người. Trước giờ dù cúng ông bà hay giỗ tổ, Mai còn chẳng buồn gọi điện hỏi thăm, giờ nghe mùi tiền thì thay đổi nhanh đến thế.
Chưa hết, tối đó Mai còn cười dịu dàng:
“Chồng yêu, mai anh chuyển tên sổ đỏ nhà mình sang hai vợ chồng đứng cùng nhé. Có bố lên ở dài, tụi mình phải tính nhà đất trước.”
Tôi nhìn cô ấy mà lạnh sống lưng.
Mai lái xe về quê như đi đón khách VIP
Về đến cổng, Mai tay xách nách mang nào bánh kẹo, bánh trung thu, giỏ trái cây… miệng cười tươi như mùa xuân:
“Bố ơi! Lần này con về đón bố lên ở với vợ chồng con!”
Họ hàng đứng trong sân nhìn nhau, còn bố tôi thì… cười hiền.
Ông bảo:
“Thôi, bố già rồi, dưới quê hợp không khí hơn. Với lại… mấy đứa lên họp với bố chút.”
Mai được mời ra nhà trên ngồi chơi.
Trong buổi họp riêng, bố tôi thở dài
Ông đặt một xấp giấy lên bàn:
Giấy chuyển giao toàn bộ 2 tỷ và rồi…
…bố tôi đẩy xấp giấy về phía ba anh em, giọng chậm rãi:
“Đây là giấy ủy quyền phong tỏa tài khoản. Số tiền mỗi đứa nhận được, bố đã yêu cầu ngân hàng khóa lại trong 12 tháng. Không rút, không chuyển, không thế chấp. Hết hạn, nếu gia đình yên ấm, vợ chồng thuận hòa, không vì tiền mà sinh chuyện, bố mới ký mở.”
Cả ba anh em nhìn nhau. Tôi lặng người.
Bố nói tiếp, giọng trầm xuống:
“Bố không nghèo. Nhưng bố cũng không ngu. Tiền này là mồ hôi nước mắt của mẹ con, bố con. Bố muốn nhìn cách mỗi đứa đối xử với gia đình mình khi chưa cầm được đồng nào trong tay.”

Ông quay sang tôi:
“Riêng phần của con, bố còn để điều kiện. Nếu vợ con thực lòng coi bố mẹ là người nhà, không vì tiền mà đổi giọng, thì coi như bố mừng. Còn nếu chỉ biết chạy theo lợi lộc… con tự hiểu.”
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Bao năm nay tôi im lặng trước sự hờ hững của Mai, bố tôi biết hết.
Khi ra ngoài, Mai hồ hởi hỏi ngay:
“Xong hết chưa anh? Bố đồng ý lên thành phố ở với mình chứ?”
Tôi nhìn vợ, chậm rãi:
“Bố không lên. Với lại… tiền vẫn để ở ngân hàng, chưa rút được.”
Nụ cười trên môi Mai khựng lại một nhịp. Rồi cô cười gượng:
“À… thế à. Không sao, từ từ cũng được.”
Nhưng ánh mắt cô đã khác.
Tối đó, Mai không còn nồng nhiệt chuyện đón bố lên ở, cũng chẳng nhắc tới việc đứng tên chung sổ đỏ nữa. Cô lặng lẽ thu mấy túi quà “VIP” vào cốp xe, giọng bỗng nhạt:
“Thôi về sớm đi anh, mai em còn việc.”
Trên đường về thành phố, tôi nhìn gương chiếu hậu. Làng An Phúc nhỏ dần sau lưng, nhưng trong lòng tôi thì có thứ vừa vỡ ra rất rõ.
Tôi hiểu, bố không chỉ chia tiền – bố đang chia lại cách làm người.
Và ông đã tính đúng: người ta có thể diễn khi nghĩ tiền sắp vào tay, nhưng rất khó giữ mặt nạ khi biết… tiền vẫn còn xa lắm.
Đêm đó, tôi nhắn cho bố đúng một câu:
“Con cảm ơn bố. Nhờ bố, con mới nhìn rõ được nhà mình… và người ở trong đó.”