Vợ bỏ đi khi hai con gái sinh đôi mới tròn 3 tuổi, một mình ông T. gồng gánh nuôi con khôn lớn… Hai mươi năm sau, khi các con đều thành đạt, người vợ bất ngờ quay về đòi 1 tỷ đồng tiền “cấp dưỡng tuổi già”… Nhưng câu trả lời của hai cô con gái khiến bà ch///ết lặng.
Vợ bỏ đi khi hai con gái sinh đôi mới tròn 3 tuổi, một mình ông T. gồng gánh nuôi con khôn lớn… Hai mươi năm sau, khi các con đều thành đạt, người vợ bất ngờ quay về đòi 1 tỷ đồng tiền “cấp dưỡng tuổi già”… Nhưng câu trả lời của hai cô con gái khiến bà ch///ết lặng.
Năm ấy, ông Tiến vừa bước sang tuổi ba mươi.
Hai cô con gái sinh đôi mới tròn ba tuổi, còn chưa nói sõi, vẫn ngày ngày quấn quýt bên cha. Gia đình nghèo đến mức căn nhà cấp bốn dột nát, bữa cơm nhiều hôm chỉ có rau luộc với nước mắm.
Rồi một buổi sáng, vợ ông lặng lẽ thu dọn quần áo.
Bà đặt lá đơn l/y hôn xuống bàn, lạnh lùng nói:
“Em không thể sống mãi trong cảnh nghèo này. Mình ly// hôn đi.”
Ít lâu sau, bà theo người mai mối sang TQ lấy chồng.
Ngày ký vào đơn l/y hôn, bà không rơi lấy một giọt nước mắt. Trước khi bước ra khỏi tòa, bà còn quay lại nhìn ông Tiến bằng ánh mắt đầy khinh thường:
“Anh bất tài quá… nên em mới phải bỏ đi.”
Câu nói ấy như một nhát dao cứa vào lòng người đàn ông hiền lành.
Kể từ ngày đó, trong căn nhà nhỏ chỉ còn lại ba cha con nương tựa vào nhau.
Ban ngày, ông T. đi phụ hồ, bốc vác ở bến xe, ai thuê gì làm nấy. Chiều tối, ông chạy xe chở hàng thuê, đêm lại ôm xấp vé số đi bán để kiếm thêm vài chục nghìn.
Có những ngày hai đứa con sốt cao cùng lúc, ông cõng từng đứa chạy bộ mấy cây số đến trạm y tế vì không đủ tiền thuê xe.
Có hôm trong nhà chỉ còn đúng một bát gạo.
Ông nấu thành nồi cháo loãng, nhường hết cho hai con. Đợi các con ngủ say, ông lặng lẽ uống nước lã cầm hơi rồi quay mặt đi lau nước mắt.
Hàng xóm không ít người thương cảm.

Nhưng cũng có người buông lời cay nghiệt:
“Đàn ông gì mà để vợ bỏ.”
“Làm cha đơn thân, nuôi nổi hai đứa con gái mới lạ.”
Ông Tiến nghe tất cả.
Ông không cãi.
Ông chỉ âm thầm làm việc nhiều hơn.
Tối đến, dù mệt rã rời, ông vẫn ngồi kèm con học từng con chữ, dạy các con cách chào hỏi, biết kính trên nhường dưới.
Ông thường nói:
“Nhà mình có thể nghèo tiền bạc, nhưng tuyệt đối không được nghèo nhân cách.”
Hai mươi năm lặng lẽ trôi qua.
Nhờ sự hy sinh của cha, hai cô con gái đều trưởng thành.
Người chị trở thành giáo viên, đem sự tử tế mà cha dạy truyền lại cho biết bao học trò.
Người em trở thành tiếp viên hàng không, bay khắp mọi miền đất nước nhưng chưa bao giờ quên gọi điện hỏi cha mỗi ngày:
“Ba ăn cơm chưa?”
Đó luôn là câu hỏi đầu tiên.
Ngày hai chị em chuẩn bị lên xe hoa, ông Tiến dậy từ rất sớm.
Ông cẩn thận lau lại bàn thờ tổ tiên, thắp nén hương rồi khẽ nói:
“Cha mẹ phù hộ cho hai đứa nhỏ được hạnh phúc.”
Ông không có của hồi môn đáng giá.
Tài sản lớn nhất của ông chỉ là căn nhà cũ kỹ và hai cô con gái sống tử tế.
Thế nhưng đúng lúc cả gia đình đang tất bật chuẩn bị cho lễ cưới, một chiếc ô tô sang trọng dừng trước cổng.
Một người phụ nữ bước xuống.
Quần áo hàng hiệu, túi xách đắt tiền, gương mặt được trang điểm kỹ lưỡng.
Đó chính là người mẹ đã bỏ đi hơn hai mươi năm trước.
Bà nhìn hai cô con gái từ đầu đến chân với ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa tính toán.
Sau vài câu hỏi xã giao hời hợt như thể chưa từng có hai mươi năm xa cách, bà bất ngờ nói:
“Dù sao tôi cũng là mẹ ruột của các con.”
“Giờ tôi lớn tuổi rồi, các con có trách nhiệm phụng dưỡng.”
Bà dừng lại một chút rồi nói tiếp, giọng đầy vẻ đương nhiên:
“Nếu không tiện chăm sóc, mỗi đứa đưa tôi một tỷ đồng, coi như tiền dưỡng già. Tôi sinh các con ra, số tiền đó cũng chẳng đáng là bao.”
Không gian bỗng im lặng đến nghẹt thở.
Ông Tiến cúi đầu, hai bàn tay siết chặt.
Còn hai cô con gái chỉ lặng lẽ nhìn người phụ nữ trước mặt.
Vài giây sau…
Người chị chậm rãi bước lên phía trước, mỉm cười bình tĩnh rồi cất tiếng nói.
Và chỉ một câu nói của cô cũng đủ khiến người mẹ đứng ch//ết lặng, không còn thốt nên lời…
Người chị chậm rãi bước lên phía trước, mỉm cười bình tĩnh rồi cất tiếng nói:
“Chào bà. Chúng tôi sẽ trả cho bà hai tỷ đồng, không thiếu một xu. Nhưng với một điều kiện: Bà hãy tính luôn cả chi phí sòng phẳng của hai mươi năm qua.”
Người phụ nữ hơi khựng lại, ánh mắt lóe lên tia hy vọng đầy tham lam: “Điều kiện gì? Các cô cứ nói.”
Lúc này, người em gái bước lên đứng cạnh chị, lấy từ trong túi xách ra một cuốn sổ tiết kiệm và một chiếc máy tính nhỏ, đặt lên bàn. Giọng người chị đanh thép nhưng vô cùng điềm tĩnh vang lên:
“Năm chúng tôi 3 tuổi, bà bỏ đi. Theo Luật Hôn nhân và Gia đình, bà có nghĩa vụ cấp dưỡng cho hai con đến khi trưởng thành. Hai mươi năm qua, bà chưa từng gửi một đồng, chưa từng mua một tấm áo, cũng chưa từng hỏi thăm một câu khi chúng tôi suýt chết vì sốt xuất huyết.
Bây giờ, chúng ta cùng tính toán: Chi phí nuôi dưỡng hai đứa trẻ suốt 15 năm (từ năm 3 tuổi đến năm 18 tuổi), bao gồm tiền ăn uống, học phí, chữa bệnh, và cả tiền tổn thất tinh thần vì thiếu vắng sự chăm sóc của mẹ. Mỗi tháng chúng tôi chỉ tính rẻ 5 triệu đồng cho một đứa. Hai đứa là 10 triệu. Một năm là 120 triệu. 15 năm tổng cộng là 1,8 tỷ đồng. Cộng thêm lãi suất ngân hàng theo thời giá suốt hai mươi năm qua, con số chắc chắn vượt quá 3 tỷ đồng.”
Người phụ nữ nghe đến đây thì mặt mũi bắt đầu tái mét, lắp bắp: “Các… các cô tính toán với mẹ ruột như thế à?”
Người em gái lúc này mới nhìn thẳng vào mắt bà ta, mỉm cười chua chát nhưng đầy kiêu hãnh:
“Bà vào nhà này bằng tư cách của một người đi đòi nợ, thì chúng tôi dùng phương thức của những người làm kinh doanh để đối đãi với bà. Nếu bà muốn nhận 2 tỷ tiền dưỡng già, xin vui lòng thanh toán trước 3 tỷ tiền nợ cấp dưỡng nuôi con cho cha tôi. Khấu trừ sòng phẳng, bà còn nợ cha tôi hơn 1 tỷ đồng đấy ạ!”
Bà ta đứng trân trân tại chỗ, miệng há hốc nhưng không thể thốt nên lời. Gương mặt trang điểm cầu kỳ bỗng chốc trở nên vặn vẹo, thảm hại trước sự cứng rắn của hai cô con gái.
Người chị quay sang nhìn ông Tiến, ánh mắt trở nên vô cùng dịu dàng, rồi cô quay lại nhìn người phụ nữ trước mặt, dứt khoát kết thúc câu chuyện:
“Hai mươi năm trước, bà chê cha tôi bất tài vì nghèo. Nhưng đối với chúng tôi, cha là người đàn ông vĩ đại nhất thế giới. Cha không có của hồi môn bằng vàng bạc, nhưng cha đã cho chúng tôi một nhân cách vẹn toàn – thứ mà một người bỏ con để chạy theo vinh hoa phú quý như bà, có dùng bao nhiêu tiền cũng không mua nổi.
Hôm nay là ngày vui của chúng tôi, không tiện tiếp khách lạ. Mời bà về cho, xe của bà đang chắn lối xe hoa của tụi tôi rồi.”
Người phụ nữ lảo đảo lùi lại một bước, nhìn chiếc ô tô sang trọng ngoài cổng, rồi lại nhìn căn nhà cấp bốn nay đã ngập tràn hoa cưới và những nụ cười hạnh phúc. Bà ta hiểu rằng, số tiền 2 tỷ kia bà ta mãi mãi không bao giờ chạm tới được, và thứ bà ta thực sự đánh mất không chỉ là hai đứa con thành đạt, mà là một gia đình thiêng liêng – nơi bà ta sẽ không bao giờ còn tư cách để bước vào nữa.
Bà ta lầm lũi quay lưng, bước lên xe trong sự tủi nhục và im lặng tuyệt đối.
Cánh cổng khép lại, hai cô con gái quay lại ôm chầm lấy ông Tiến. Ông Tiến rơi nước mắt, nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt của sự mãn nguyện và hạnh phúc ngập tràn.