Vợ bị TNGT g-ãy chân, chồng lập tức đẩy vợ về quê cho bố mẹ vợ chăm sóc còn hắn ta rảnh rang một mình đi gặp nh-ân t-ình là cô thư ký trẻ đẹp. Một tháng anh ta về thăm vợ thì nhận tin ch-ấn đ-ộng…
Vợ bị TNGT g-ãy chân, chồng lập tức đẩy vợ về quê cho bố mẹ vợ chăm sóc còn hắn ta rảnh rang một mình đi gặp nh-ân t-ình là cô thư ký trẻ đẹp. Một tháng anh ta về thăm vợ thì nhận tin ch-ấn đ-ộng…
Cơn mưa tầm tã cuối hạ khiến con phố nhỏ trước nhà Lan trở nên trơn trượt. Vừa ra khỏi cổng công ty, Minh, chồng cô, vội vàng bước xuống đường, mắt dõi theo xe hơi của mình đang đỗ sát vỉa hè. Anh hối hả, vội vàng, nhưng không kịp. Một tiếng rít mạnh của phanh vang lên, và tiếng la thất thanh của cô vợ từ phía sau khiến Minh gi-ật mình.
Lan đã trượt ngã. Chân cô uốn cong kỳ quái dưới cơn mưa lạnh. Minh lao tới, t-im như ng-ừng đ-ập một nhịp, nhìn chiếc chân bị g-ãy rõ ràng qua lớp quần ướt sũng. Anh gọi xe cấp cứu, miệng r-un r-un:
“Lan… em có sao không? Giữ bình tĩnh… anh ở đây rồi…”
Lan chỉ kịp nắm tay anh, môi mím lại, cố gắng không rên lên. Chuyến xe cứu thương tới trong mưa tầm tã, chở cô vào bệnh viện. Minh theo sát, nhưng mắt anh không thể rời khỏi chiếc điện thoại đang rung liên tục trên bàn: tin nhắn của cô thư ký trẻ đẹp – Huyền – nhảy lên liên tục.
“Anh rảnh không? Chúng ta gặp nhau chút nhé.”
Tim Minh đ-ập nhanh, lòng vừa lo vợ vừa xao động. Trong giây phút nhìn Lan đang được các bác sĩ chăm sóc, một phần anh đã nghĩ tới việc nhắn lại Huyền: “Tôi đến ngay.” Nhưng rồi anh gi-ật mình, lùi tay, nhắm mắt lại. Chỉ là một phần thôi… nhưng đủ để anh cảm nhận vị đ-ắng nơi c-ổ h-ọng.
Ngày hôm sau, khi Lan tỉnh lại, chân b-ó b-ột khiến cô phải nằm yên trên giường. Minh đứng bên cạnh, nụ cười lạnh lùng và cứng nhắc.
“Em… về quê đi. Bố mẹ em chăm sóc cho tiện. Anh còn bận mấy việc ở công ty, không thể ở đây suốt được.”…

Lan nhìn chồng, ánh mắt ngỡ ngàng, chưa kịp tin vào những gì vừa nghe.
– “Anh… nói gì cơ?”
Minh tránh ánh mắt cô, lơ đãng chỉnh lại tay áo sơ mi:
– “Anh đã sắp xếp xong rồi. Chiều nay anh đưa em về quê. Ở đó có bố mẹ em, có người chăm. Anh còn công việc, không thể nghỉ mãi được.”
Lan cười nhạt, nước mắt hòa cùng nỗi đau nơi chân. Cô hiểu, “công việc” anh nói đến chính là cô thư ký có đôi mắt biết cười và giọng nói ngọt như mật.
Chiều hôm đó, Minh thật sự đưa Lan về. Anh đứng ngoài cổng, nói vội:
– “Anh sẽ sắp xếp về thăm em sau, nghỉ ngơi đi nhé.”
Rồi quay lưng, lên xe, lao vút đi như trốn chạy.
Những ngày sau, Lan nằm bất động trong căn phòng nhỏ ở quê, nghe tiếng mẹ lụi hụi nấu cháo, tiếng bố quét sân, lòng trống rỗng đến lạ. Cô từng nghĩ chỉ cần mình yêu, chấp nhận thiệt thòi, thì chồng sẽ hiểu. Nhưng không… cú ngã ấy không chỉ làm gãy chân, mà còn làm gãy cả niềm tin trong cô.
Một tháng trôi qua. Hôm ấy, Minh lái xe về quê, vẻ mặt rạng rỡ khác thường. Anh vừa đi gặp Huyền, vừa được cô ta khéo léo ám chỉ rằng “em đang có tin vui”. Minh thấy mình trẻ lại, háo hức muốn báo tin với ai đó – chỉ tiếc rằng người đầu tiên anh định nói không phải là vợ.
Xe dừng trước cổng. Anh vào nhà, thấy bố mẹ vợ đang tiếp chuyện với hai người mặc áo blouse trắng. Bầu không khí lạ lùng khiến anh hơi khựng lại.
– “Anh Minh về rồi à?” – mẹ Lan nói, giọng nghẹn. – “Bệnh viện vừa gọi, họ báo… Lan được chuyển lên thành phố sáng nay, để… ghép tủy cho một bệnh nhân cấp cứu. Cô ấy xin hiến tủy, dù mới hồi phục chưa bao lâu.”
– “Cái gì cơ?” – Minh sững sờ. – “Sao… sao cô ấy lại làm thế?”
– “Người bệnh là con gái của sếp anh đấy. Họ đăng tin tìm người hiến tủy khẩn cấp, và Lan chính là người trùng mẫu hiếm. Cô ấy bảo… nếu cứu được người ta, chắc anh sẽ vui.”
Minh chết lặng. Hóa ra, trong khi anh mải mê với nhân tình, vợ anh – người bị anh bỏ lại trong đau đớn – vẫn nghĩ đến niềm vui của anh.
Chiều hôm đó, bệnh viện gọi lần nữa. Ca ghép thành công, nhưng Lan yếu quá, phải chuyển hồi sức đặc biệt. Minh lao đến nơi, nhìn cô nằm giữa đám dây truyền và máy thở, đôi môi nhợt nhạt, nụ cười khẽ nhấc lên khi thấy anh.
– “Anh… về rồi à?” – cô thì thầm. – “Em… mừng lắm.”
Minh gục xuống, nước mắt hòa vào tay cô. Anh chẳng nói được lời nào, chỉ biết nắm lấy bàn tay yếu ớt đó – bàn tay từng bị anh buông ra khi cô cần nhất.
Và chỉ khi ấy, Minh mới hiểu: có những vết thương gãy xương có thể lành, nhưng vết nứt trong lòng người đàn bà – do sự lạnh lùng của chồng – thì không bao giờ liền lại được.