Vợ b::ầu đang làm cơm cúng giỗ bố chồng thì bồ gửi tin nhắn tới: “Chồng chị và em đang v::ui v:ẻ trong nh:à ngh:ỉ đấy. Anh ấy còn khen em làm t:ì:::n:h giỏi hơn chị…”, ai ng::ờ người đọc được tin nhắn lại là mẹ chồng tôi, để rồi sau đó ả người tình vĩnh viễn không còn khả năng…

Vợ b::ầu đang làm cơm cúng giỗ bố chồng thì bồ gửi tin nhắn tới: “Chồng chị và em đang v::ui v:ẻ trong nh:à ngh:ỉ đấy. Anh ấy còn khen em làm t:ì:::n:h giỏi hơn chị…”, ai ng::ờ người đọc được tin nhắn lại là mẹ chồng tôi, để rồi sau đó ả người tình vĩnh viễn không còn khả năng…

Hôm ấy là ngày giỗ bố chồng. Hương tất bật trong bếp từ sáng sớm để chuẩn bị mâm cỗ. Bụng b::ầu lùm lùm khiến cô di chuyển có phần nặng nhọc. Bà Phương thấy vậy liền xắn tay vào giúp con dâu, miệng qu:ở trá:ch: “Thằng Thành đâu rồi? Giỗ bố nó mà nó đi biệt tăm từ sáng là sao?”.

Hương cười gượng, lau mồ hôi trên trán: “Anh ấy bảo đi đón khách quan trọng cho công ty mẹ ạ. Chắc lát anh về”.

Bà Phương hừ lạnh. Bà lạ gì tính con trai mình. Đúng lúc đó, chiếc điện thoại của Hương đặt trên bàn đảo bếp rung lên bần bật. Một tin nhắn za:lo đến, màn hình sáng rực.

Hương đang dở tay nhào bột, nhờ mẹ chồng: “Mẹ xem giúp con ai nhắn, lỡ anh Thành bảo mua thêm gì”.
Bà Phương cầm máy lên. Mắt bà nheo lại, rồi mở to hết cỡ, gương mặt đang hồng hào bỗng chuyển sang tím tái vì gi:ận d:ữ. Dòng tin nhắn hiện lên đầy đủ, trơ trẽn đến mức khiến người đàn bà thép như bà cũng phải rùng mình:

“Chồng chị và em đang v:ui v:ẻ trong nhà ng:hỉ đ:;ấy. Anh ấy tuyệt vời lắm… còn khen em làm tì::n:;h giỏi hơn chị nữa đấy. Anh ấy bảo qu::ay lại về bắt chị xem mà làm theo”.

Kèm theo đó là một b:ức ả:nh m:ờ ảo trong ánh đèn vàng vọt, một cô g:;ái tr:;ẻ đang áp m:;á vào ng:;ực tr:;ần của Thành – con trai bà, cả hai đều đang cười cợt nhả nhớt.

Hương thấy mẹ chồng im lặng quá lâu, lo lắng hỏi: “Sao thế mẹ? Có chuyện gì gấp ạ?”.

Bà Phương hít một hơi thật sâu, nhanh tay xóa tin nhắn, rồi quay sang nhìn con dâu bằng ánh mắt bình thản đến lạ lùng: “Không có gì. Tin nhắn quảng cáo rác rưởi ấy mà. Con cứ làm đi, mẹ ra ngoài có chút việc”…

Bà Phương bước nhanh ra sân, gương mặt lạnh như băng.
Không một ai biết bà vừa đọc được điều gì — chỉ thấy đôi bàn tay bà siết chặt đến trắng bệch.

Vừa đi, bà vừa bấm số điện thoại quen thuộc. Giọng bà đanh như thép:

“Tôi cần địa chỉ cái nhà nghỉ vừa rồi. Ngay. Lập tức.”

Chỉ 10 phút sau, bà đứng trước cửa phòng 203.
Tiếng cười khúc khích bên trong như tát thẳng vào mặt người mẹ già đang quặn lòng vì con dâu mang bầu bụng nặng mà vẫn phải lo cỗ giỗ.

Bà Phương đẩy cửa thật mạnh.

Cả hai trong phòng giật bắn, tái mét. Thành vội vơ chiếc áo sơ mi, còn cô bồ — Linh — run cầm cập, tay kéo tấm chăn che thân.

Nhưng bà Phương không thèm nhìn con trai. Ánh mắt bà dồn thẳng vào cô gái trẻ kia, từng chữ nghẹn đầy khinh miệt:

“Cô vừa mới làm gì, tôi biết hết.”

Linh tái mặt:

“C… con… chỉ là… anh Thành bảo–”

Bà Phương cắt ngang:

“Cô thích hả hê trên nỗi đau của người khác? Cô tưởng cô hơn con dâu tôi à? Cô sai rồi.”

Giây phút ấy, Thành định chạy lại giải thích, nhưng chỉ nhìn thấy bàn tay mẹ giơ lên — không đánh — nhưng chỉ thẳng vào mặt anh:

“Mày đã làm ta thất vọng đến mức không còn mặt mũi nhìn tổ tiên.”

Rồi bà quay lại phía Linh, giọng lạnh ngắt:

“Từ giờ, cô đừng mong ngóc đầu lên phá hoại gia đình người khác. Tôi đã nói chuyện với chỗ làm của cô… và với cả gia đình cô. Việc cô gửi những thứ bẩn thỉu đó cho đàn ông có vợ… họ sẽ biết hết.”

Linh bủn rủn, mặt cắt không còn giọt máu.
Không ai biết bà Phương nói gì trong cuộc điện thoại đó — chỉ biết sau ngày hôm ấy, cô ta bị chấm dứt hợp đồng, và người yêu sắp cưới bỏ đi không một lời giải thích.
Từ đó, cô ta tránh xa Thành như tránh dịch.


Trên đường về, bà Phương rút điện thoại, giọng run run vì giận lẫn vì thương:

“Từ giờ, chuyện nhà này để mẹ lo. Con chỉ cần sinh cháu cho mẹ bình an là được.”

Hương vẫn ngơ ngác:

“Có chuyện gì thế mẹ?”

Bà nắm tay con dâu, đôi mắt hơi hoe đỏ:

“Đừng hỏi. Nhưng con yên tâm — từ hôm nay, nhà này không ai được quyền làm con tổn thương nữa.”


Buổi chiều, Thành lủi thủi về nhà. Chưa kịp giải thích, mẹ anh đã đứng ở cửa, chỉ thẳng vào căn phòng trống phía sau:

“Từ hôm nay, ra đó mà ở. Bao giờ biết thế nào là trách nhiệm với vợ con thì vào lại.”

Thành cúi đầu, không dám cãi.

Hương nhìn cảnh đó, nước mắt rơi nhưng lòng nhẹ đi một phần.
Bà Phương ngồi xuống bên con dâu, xoa bụng bầu:

“Con không cô đơn.
Từ nay mẹ đứng về phía con.”

Và đúng như lời bà nói — sau cú sốc ấy, cuộc đời Hương rẽ sang một hướng khác hẳn…