Vì quá tin tưởng, tôi để anh trai đứng tên sổ đỏ mảnh đất của mình. Nào ngờ khi tôi vừa gặp ta///i biế/n, anh lập tức bán đất, cầm tiền rồi thẳng tay đẩy cả gia đình tôi ra đường…

Vì quá tin tưởng, tôi để anh trai đứng tên sổ đỏ mảnh đất của mình. Nào ngờ khi tôi vừa gặp ta///i biế/n, anh lập tức bán đất, cầm tiền rồi thẳng tay đẩy cả gia đình tôi ra đường…

“Từ mai, mẹ con mà/y dọn hết đồ đi.”

Anh trai tôi đứng giữa sân, lạnh lùng ném xuống một xấp tiền lẻ.

“Đây là hai mươi triệu. Coi như tiền thuê nhà mấy tháng. Đừng để tao phải gọi CA.”

Tôi ngồi trên chiếc xe lăn, bàn tay run bần bật.

Người đàn ông trước mặt là anh trai r//uột của tôi.

Là người từng ôm vai tôi khóc trong đám ta//ng bố.

Là người từng thề trước bàn thờ mẹ:

“Dù sau này thế nào, anh em mình cũng không bao giờ bỏ nhau.”

Thế mà hôm nay…

Chính anh là người đuổi gia đình tôi ra khỏi căn nhà được xây trên mảnh đất của tôi.

Mười năm trước, sau khi bố mẹ mất vì một vụ TNGT, hai anh em tôi chỉ còn biết nương tựa vào nhau.

Anh hơn tôi sáu tuổi.

Ngày ấy anh rất thương em.

Tôi đi học, anh nghỉ ngang để đi phụ hồ.

Đến khi tôi lấy vợ, anh còn lén đưa cho tôi năm mươi triệu.

“Anh chẳng có gì. Coi như quà cưới.”

Chính vì vậy, tôi luôn tin anh vô điều kiện.

Ba năm sau, khu đất bố mẹ để lại được đền bù.

Tôi dùng toàn bộ số tiền tích góp cùng khoản bồi thường mua một mảnh đất gần trung tâm thị trấn.

Lúc ấy, tôi đi làm xa, vợ mang th//ai nên tôi quyết định để anh trai đứng tên mảnh đất đó.

“Em cứ để anh đứng tên tạm đi, khi nào đi làm về anh sang tên lại cho”

Tôi chẳng mảy may nghi ngờ.

Thậm chí còn cảm thấy mình may mắn vì có người anh tốt.

Thời gian trôi qua.

Rồi bận chăm con
Rồi bận rộn đủ thứ.

Mỗi lần tôi nhắc chuyện sang tên lại, anh đều cười.

“Đất của em thì trước sau gì cũng là của em.”

“Anh có ăn được đâu.”

Tôi lại thôi.

Thậm chí khi vay ngân hàng xây nhà trên chính mảnh đất ấy, tôi cũng là người bỏ tiền.

Từ từng viên gạch…

Đến từng cánh cửa…

Đều là tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng tôi.

Chỉ có điều…

Sổ đỏ vẫn mang tên anh trai.

Biến cố xảy ra vào đầu năm ngoái.

Tôi bị ta/i biến sau một cơn tăn//g huyết áp.

May mắn giữ được mạng.

Nhưng chân trái gần như li//ệt.

Mọi chi phí chữa tr/ị đều đổ lên vai người vợ!

Thu nhập giảm sút.

Trong lúc khó khăn nhất, tôi định bán một phần đất để có tiền phục hồi chức năng.

Thế nhưng…

Anh trai nhìn tôi rất lâu rồi nói…

PHẦN 2: SỰ THẬT TÀN NHẪN VÀ MÀN LẬT KÈO PHÚT CHÓT

Anh trai nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Đất đứng tên anh, giờ bán hay không là quyền của anh. Chú lo mà dưỡng bệnh đi.”

Tôi chết lặng. Hóa ra, sự tử tế mười mấy năm qua của anh chỉ là tấm mặt nạ chờ ngày lột xuống. Ngay khi thấy tôi tàn phế, không còn khả năng kiếm tiền, anh lập tức cấu kết với cò đất, bán sạch cả nhà lẫn đất với giá 3 tỷ đồng rồi ôm tiền định bỏ trốn vào Nam.

Nhìn xấp tiền lẻ 20 triệu vương vãi dưới đất, vợ tôi ôm đứa con nhỏ khóc nấc lên. Tôi vuốt những giọt nước mắt trên mặt vợ, kiềm chế cơn run rẩy, ngước lên nhìn anh trai: “Anh ký hợp đồng mua bán với người ta rồi đúng không?”

Anh tôi hếch mặt, cười khinh bỉ: “Phải! Sang tên đổi chủ xong xuôi rồi. Sổ đỏ tên tao, pháp luật công nhận tao. Mày có kiện lên trời cũng vô ích thôi em trai ạ!”

“Được, vậy anh cầm 3 tỷ đó cho chắc vào.” – Tôi bình thản rút điện thoại ra, bấm loa ngoài.

Đầu dây bên kia vang lên giọng của một người đàn ông trung niên nghiêm nghị: “Cậu An à, chúng tôi đã nhận được toàn bộ hồ sơ gốc, sao kê ngân hàng 10 năm qua và cả đoạn ghi âm anh trai cậu thừa nhận đứng tên giùm mà cậu gửi. Phía văn phòng luật sư và cơ quan điều tra đã đóng băng tài khoản nhận tiền bán đất của anh trai cậu để làm rõ hành vi ‘Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản’.”

Nụ cười trên môi anh tôi bỗng chốc cứng đờ. Mặt anh ta cắt không còn một giọt máu: “Mày… mày làm cái gì thế? Mày lừa tao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt người anh từng vào sinh ra tử với mình, cay đắng nói: “Em bận rộn chăm con, bận kiếm tiền, nhưng em không ngu. Từ 5 năm trước, khi thấy anh bắt đầu dính vào cờ bạc nợ nần, mỗi lần nhắc chuyện sang tên anh đều lảng tránh, em đã biết có ngày này.

Tất cả hóa đơn mua gạch, xi măng, tiền chuyển khoản xây nhà, tiền gốc và lãi ngân hàng hằng tháng… em đều lưu lại không thiếu một tờ. Thậm chí, chiếc camera ẩn góc sân này đã ghi lại toàn bộ lời anh vừa nói.”

Đúng lúc đó, tiếng còi xe công an vang lên dồn dập ngay trước cổng. Người mua đất của anh tôi thực chất chính là vị đại gia mà tôi từng giúp đỡ ngày trước, họ chỉ đang phối hợp cùng tôi để gài bẫy, buộc anh ta phải lộ rõ hành vi chiếm đoạt tài sản bằng giấy tờ trắng đen.

Anh trai tôi bủn rủn chân tay, quỳ sụp xuống trước chiếc xe lăn của tôi, khóc lóc van xin: “An ơi, anh sai rồi! Anh bị nợ xã hội đen ép quá nên mới làm liều… Em cứu anh với, anh là anh ruột của mày mà!”

Tôi quay mặt đi, ra hiệu cho vợ đẩy xe vào nhà: “Khi anh ném 20 triệu bắt mẹ con em ra đường, anh có nhớ mình là anh ruột của em không? Số tiền bán đất sẽ được trả về đúng chủ sở hữu. Còn anh, hãy vào trong đó mà sám hối trước bàn thờ bố mẹ.”

Bài học rút ra: Trên đời này, tình thân là vô giá, nhưng đừng dùng tiền bạc và tài sản để thử thách lòng tham của con người. Sống chữ tình nhưng làm việc phải rõ ràng bằng lý trí và pháp luật.