Về ra mắt, mẹ chồng tương lai đã đưa ra 4 điều kiện: Gia đình tôi không được thách cưới, phải làm hết việc nhà, nộp toàn bộ tiền lương và nhất định phải sin;:h co;n t;rai rồi mới cho ĐKKH. Tôi chỉ cười nhẹ rồi nói một câu khiến họ tá/i m//ặt….
Về ra mắt, mẹ chồng tương lai đã đưa ra 4 điều kiện: Gia đình tôi không được thách cưới, phải làm hết việc nhà, nộp toàn bộ tiền lương và nhất định phải sin;:h co;n t;rai rồi mới cho ĐKKH. Tôi chỉ cười nhẹ rồi nói một câu khiến họ tá/i m//ặt….
Huy là mối tình đầu của tôi – hiền lành, chu đáo, lại có công việc ổn định. Anh bảo mẹ anh khó tính nhưng thương con trai lắm, chỉ cần tôi chân thành là được.
Tôi bước vào căn biệt thự lớn, lòng đầy hồi hộp. Mẹ anh ngồi sẵn trên ghế sofa, ánh mắt sắc lạnh lướt từ đầu đến chân tôi. Bàn tay đeo chiếc nhẫn vàng to bản gõ nhịp xuống mặt bàn.
– Cô là Linh? – bà hỏi, giọng khô khốc.
– Dạ, con chào bác ạ.
Bà không đáp, chỉ rót trà, rồi thản nhiên nói:
– Tôi không vòng vo đâu. Nếu cô muốn làm dâu nhà này, có 4 điều kiện.
Tôi ngẩng đầu, cố giữ nụ cười.
– Thứ nhất, không được thách cưới. Nhà tôi không thích con dâu coi ti/ền b/ạc hơn tình cảm.
– Thứ hai, mọi việc trong nhà – nấu ăn, giặt giũ, chăm sóc cha mẹ – đều do cô làm. Phụ nữ là phải biết vun vén.
– Thứ ba, lương hàng tháng phải nộp hết cho mẹ giữ. Nhà này không cần người íc’;h k:ỷ.
– Và cuối cùng, phải s;inh co;n tr;ai. Họ Nguyễn chúng tôi cần người n;ối dõ;i.
Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Huy ngồi cạnh cúi gằm mặt, không dám nói gì. Tôi mỉm cười, tay khẽ đặt lên cốc trà còn bốc khói.
– Nếu con không đồng ý thì sao ạ? – Tôi nhẹ nhàng hỏi.
Bà nhướng mày:
– Thì khỏi cưới. Nhà tôi không thiếu người muốn làm dâu!

Tôi im lặng vài giây, rồi ngẩng lên, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát,,,
…Tôi đặt cốc trà xuống, nhìn thẳng vào mắt bà, giọng nhẹ tênh nhưng từng chữ rơi xuống như đá tảng:
— Dạ, vậy thì tốt quá ạ. Con cũng không thiếu người muốn làm chồng.
Căn phòng bỗng im phăng phắc.
Bàn tay đeo nhẫn vàng của bà khựng lại giữa không trung. Huy ngẩng phắt đầu lên, sững sờ nhìn tôi như vừa tỉnh khỏi một giấc mơ.
Tôi mỉm cười, vẫn rất lễ phép:
— Con đến đây là để ra mắt, không phải để xin vào làm ô sin không lương, càng không phải để bán cuộc đời mình đổi lấy một cuộc hôn nhân.
— Hôn nhân nếu bắt đầu bằng điều kiện, kiểm soát và áp đặt… thì sớm muộn cũng là bi kịch. Con không đủ dũng cảm để bước vào một cái lồng son như thế.
Mẹ Huy tái mặt, giọng bà lạc hẳn đi:
— Cô… cô dám nói với tôi như vậy?
Tôi đứng dậy, cúi đầu chào:
— Dạ, con chỉ nói sự thật. Con nghĩ làm dâu là trở thành người trong nhà, chứ không phải trở thành tài sản của ai cả.
Rồi tôi quay sang Huy. Ánh mắt anh bối rối, vừa xấu hổ, vừa bất lực. Tôi nhìn anh thật lâu, đủ để hiểu rằng:
Một người đàn ông không dám bảo vệ bạn gái trước mẹ mình… sẽ không bao giờ bảo vệ được vợ mình sau này.
— Em xin lỗi, Huy. Nhưng em cần một người chồng, không phải một đứa con trai mãi núp sau lưng mẹ.
Tôi bước ra khỏi căn biệt thự sang trọng ấy, lòng nhẹ bẫng lạ thường.
Phía sau, không có ai đuổi theo.
Chỉ có sự im lặng nặng nề – như cái giá phải trả cho những kẻ quen ra điều kiện với hạnh phúc của người khác.