Tủ lạnh b/ốc m//ùi l//ạ sau 3 ngày vợ m/ất, người chồng lần tìm và ch///ết lặng trước “bí mật” được giấu kín ở góc trong cùng…
Tủ lạnh bốc mùi lạ sau 3 ngày vợ mất, người chồng lần tìm và chết lặng trước bí mật được giấu kín ở góc trong cùng…
Tôi và Lan là mối tình đầu của nhau.
Ngày còn sinh viên, ai cũng bảo tôi “số may” khi một thằng học kỹ thuật, gia cảnh bình thường như tôi lại yêu được hoa khôi khoa Kinh tế. Lan xinh đẹp, dịu dàng, lại sinh ra trong gia đình khá giả. Còn tôi, ngoài sự chân thành và quyết tâm thì chẳng có gì nổi bật.
Bố mẹ Lan từng phản đối dữ dội. Họ không tin tôi có thể cho con gái họ một cuộc sống đủ đầy. Ngày đó, tôi đã quỳ xuống trước mặt hai người, không xin xỏ, chỉ nói một câu:
“Con không dám hứa cho Lan giàu sang, nhưng con hứa sẽ không để cô ấy phải khóc vì thiếu thốn.”
Sáu năm sau, tôi giữ được lời.
Hai vợ chồng cày cuốc từ căn phòng trọ chật hẹp, từ những bữa cơm chỉ có trứng và rau luộc, cho đến khi tôi được thăng chức, Lan mở được công ty riêng. Tháng trước, chúng tôi dọn vào căn hộ mơ ước — nơi Lan từng áp tay lên ngực tôi, cười rạng rỡ:
“Nhà rộng thế này, sinh hai đứa con là vừa anh nhỉ?”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì hạnh phúc đã vỡ vụn.
Chiều hôm đó, tôi đang họp thì bỗng thấy trong lòng bồn chồn khó chịu đến lạ. Gọi cho Lan ba cuộc không ai nghe máy. Tôi xin về sớm.
Cánh cửa vừa mở ra, sự im lặng lạnh lẽo bao trùm lấy tôi. Không tiếng nấu ăn, không mùi cơm chín, không câu chào quen thuộc.
Tôi gọi Lan. Không tiếng trả lời.
Tôi chạy khắp nhà. Và rồi tôi thấy cô ấy nằm bất động trong phòng tắm, cơ thể lạnh ngắt.
Lan ra đi đột ngột vì xuất huyết não.

Ba ngày sau tang lễ, căn nhà rộng lớn chỉ còn mình tôi. Mọi thứ vẫn còn nguyên vị trí cũ. Chiếc cốc Lan hay dùng, đôi dép cô ấy đặt ngay ngắn trước cửa phòng ngủ.
Đến tối ngày thứ ba, tôi ngửi thấy một mùi lạ.
Mùi tanh nồng, hôi hám, lan ra từ phía bếp.
Tôi mở cửa sổ, lau nhà, nhưng mùi không biến mất. Cuối cùng, tôi đứng trước chiếc tủ lạnh.
Lan vốn là người gọn gàng, sạch sẽ. Tôi hiếm khi đụng vào tủ lạnh vì cô ấy luôn bảo:
“Anh đừng lục lung tung, em sắp xếp theo thói quen.”
Tôi mở tủ.
Mùi xộc thẳng vào mũi khiến tôi phải lùi lại một bước. Ngăn mát không có gì bất thường. Tôi cúi xuống mở ngăn đông.
Ở góc trong cùng, phía sau những túi đá và hộp thực phẩm, có một chiếc hộp nhựa nhỏ, được dán kín bằng nhiều lớp băng keo.
Tay tôi run lên.
Tôi kéo chiếc hộp ra.
Bên trong là… một thai nhi đã hình thành rõ ràng.
Tôi khuỵu xuống nền bếp.
Đầu óc trống rỗng, tai ù đi. Tôi không hiểu nổi mình đang nhìn thấy cái gì, càng không hiểu vì sao Lan lại giấu thứ này trong tủ lạnh.
Dưới đáy hộp là một phong bì đã ố vàng.
Bên ngoài chỉ có vài chữ nguệch ngoạc quen thuộc:
“Gửi anh.”
Tôi xé phong bì, tay run đến mức không giữ nổi tờ giấy.
“Anh à,
Nếu một ngày anh đọc được lá thư này, có lẽ em đã không còn đủ can đảm để nói trực tiếp.Em đã từng mang thai. Nhưng bác sĩ nói đứa bé không giữ được. Em đã sợ… sợ anh đau, sợ anh tự trách mình, nên em giấu.
Em định chờ khi anh ổn định công việc hơn sẽ nói ra, rồi mình lại cố gắng.
Em xin lỗi vì đã không đủ mạnh mẽ.
Em xin lỗi vì đã để anh biết sự thật theo cách tàn nhẫn này.”
Tờ giấy rơi khỏi tay tôi.
Hóa ra, trong lúc tôi mải mê xây dựng tương lai, Lan đã một mình chịu đựng nỗi đau mất con. Cô ấy không giấu tôi vì dối trá — mà vì yêu tôi quá nhiều.
Tôi gục đầu vào cánh tủ lạnh, khóc như một đứa trẻ.
Căn nhà mới, giấc mơ mới, tất cả vẫn còn đó…
Chỉ thiếu người phụ nữ đã cùng tôi đi qua những năm tháng khổ nhất đời mình.
Và từ ngày hôm ấy, tôi không bao giờ dám mở lại ngăn tủ lạnh góc trong cùng nữa.