Trước khi mất vợ thều thào nói có 10 tỷ, lúc tìm được cuốn sổ trong tủ tôi bà:ng ho:àng că::m g::iận nhà ngoại tột cùng, cả đời này không bao giờ tôi tha thứ cho họ. Hóa ra trong cuốn sổ đó là…
Trước khi mất vợ thều thào nói có 10 tỷ, lúc tìm được cuốn sổ trong tủ tôi bà:ng ho:àng că::m g::iận nhà ngoại tột cùng, cả đời này không bao giờ tôi tha thứ cho họ. Hóa ra trong cuốn sổ đó là…
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ buổi chiều hôm đó. Trời âm u, gió thổi từng cơn lạnh buốt dù đang giữa mùa hè. Căn phòng bệnh viện chật hẹp, mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Người vợ nằm trên giường bệnh, gầy đến mức tôi gần như không nhận ra cô ấy nữa.
Chúng tôi đã ở bên nhau hơn mười lăm năm. Không phải là một cuộc hôn nhân quá giàu sang, nhưng cũng đủ bình yên. Tôi vẫn nghĩ vậy… cho đến giây phút cuối cùng của cô ấy.
Bác sĩ nói tôi nên chuẩn bị tinh thần.
Tôi ngồi sát bên giường, nắm chặt bàn tay lạnh dần của vợ. Cô ấy thở rất khó khăn, từng nhịp một như phải cố gắng hết sức.
Tôi cúi sát lại.
“Em có muốn nói gì không?”
Cô ấy mở mắt nhìn tôi. Ánh mắt ấy… tôi không biết phải diễn tả thế nào. Nó vừa như muốn nói điều gì đó rất quan trọng, vừa giống như đang do dự.
Một lúc lâu sau, cô ấy thều thào.
“Anh… nhớ… trong tủ… có cuốn sổ…”
Tôi gật đầu liên tục.
“Ừ, em nói đi.”
Cô ấy thở gấp hơn.
“Trong đó… có… mười tỷ…”
Tôi sững người.
“Mười tỷ?”
Tôi gần như nghĩ mình nghe nhầm.
Nhưng cô ấy chỉ khẽ gật đầu.
Rồi nắm tay tôi chặt hơn một chút.
“Anh… giữ… đừng để… nhà ngoại…”
Câu nói chưa kịp hết, máy đo nhịp tim bên cạnh đã vang lên một âm thanh dài đến lạnh người…
Hóa ra trong cuốn sổ đó là… từng trang nhật ký đẫm máu và nước mắt cùng một loạt giấy nợ, thỏa thuận vô nhân đạo mà gia đình vợ đã ép cô ấy ký suốt mười lăm năm qua.
Trang đầu tiên của cuốn sổ mở ra vào đúng năm chúng tôi cưới nhau. Dưới nét chữ run rẩy của vợ là tấm séc trị giá đúng 10 tỷ đồng của một tập đoàn bất động sản lớn, kèm theo một bản cam kết viết tay có dấu vân tay của bố mẹ và anh trai cô ấy.

Tôi lật giở từng trang, tim thắt lại, máu trong người như đông cứng. Hóa ra, trước khi kết hôn với tôi, vợ tôi từng bị chính gia đình mình “bán” làm vợ hờ cho một đại gia lớn tuổi để đổi lấy số tiền 10 tỷ nhằm cứu công ty của anh trai cô ấy khỏi phá sản. Khi vị đại gia kia qua đời, ông ta để lại số tiền đó cho cô ấy như một sự bù đắp.
Nhưng bi kịch lớn nhất là gì? Họ ép cô ấy phải giấu tôi, ép cô ấy phải sống trong nghèo khổ cùng tôi để họ dễ bề đào mỏ. Suốt 15 năm qua, mỗi lần vợ chồng tôi tích góp được chút tiền, nhà ngoại lại dựng lên hết kịch bản này đến kịch bản khác: khi thì anh trai vỡ nợ, khi thì bố mẹ bạo bệnh… để tống tiền cô ấy. Họ đe dọa nếu cô ấy không đưa tiền, hoặc nếu dám động vào khoản 10 tỷ kia để lo cho cuộc sống của chúng tôi, họ sẽ phanh phui quá khứ “làm gái bao” của cô ấy cho tôi biết, sẽ bôi nhọ danh dự của cô ấy khiến tôi phải ly hôn.
Vợ tôi, vì quá yêu tôi, vì muốn bảo vệ cuộc hôn nhân bình yên này, đã cắn răng chịu đựng sự hút máu của chính ruột thịt mình. Cô ấy làm lụng bán mạng, nhịn ăn nhịn mặc, không dám chữa bệnh lúc chớm đau cũng chỉ vì sợ tôi phát hiện ra bí mật. Trang nhật ký cuối cùng, cô ấy viết trong nước mắt trước khi nhập viện:
“Anh ơi, em mệt quá. 10 tỷ này là cái giá của sự nhục nhã mà họ bắt em gánh chịu. Em thà chết trong nghèo khó chứ nhất định không đưa nó cho họ nữa. Em để lại cho anh, coi như lời tạ lỗi vì đã giấu anh suốt cuộc đời này…”
Tôi đóng cuốn sổ lại, nước mắt lưng tròng nhưng lồng ngực thì nghẹn đặc một nỗi căm hận tột cùng. Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên, là cuộc gọi từ mẹ vợ. Đầu dây bên kia không một lời hỏi thăm con gái đã liệm chưa, mà chỉ hằn học: “Thế con Huệ trước khi chết có đưa cho mày cái gì không? Khôn hồn thì nộp cái tủ đồ của nó đây, đồ nhà tao thì phải trả về cho nhà tao!”
Tôi cười cay đắng, siết chặt cuốn sổ trong tay. Sự thương xót cho người vợ quá cố biến thành ngọn lửa thù hận dâng cao. Cả đời này, tôi sẽ dùng số tiền này để sống thật tốt, và bằng mọi giá, tôi sẽ khiến những kẻ mang danh “nhà ngoại” kia phải trả giá đắt cho sự tàn độc của mình. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho họ, cho đến tận hơi thở cuối cùng.