Trước khi cưới, tôi bỏ tiền ra mua 1 căn hộ với 3 phòng ngủ. Chồng sắp cưới nói: “Để lại 2 phòng cho bố mẹ anh ở”. Tôi cư//ời kh///ẩy rồi nói một câu khiến anh ta t//ái m//ặt…
Trước khi cưới, tôi bỏ tiền ra mua 1 căn hộ với 3 phòng ngủ. Chồng sắp cưới nói: “Để lại 2 phòng cho bố mẹ anh ở”. Tôi cư//ời kh///ẩy rồi nói một câu khiến anh ta t//ái m//ặt…
Tôi là Mai, 30 tuổi, nhân viên tài chính của một công ty nước ngoài. Sau gần 10 năm làm việc, tôi dành dụm đủ tiền để mua một căn hộ mới – không quá sang trọng, nhưng đủ rộng rãi với 3 phòng ngủ, một phòng khách và ban công hướng nắng. Đó là ước mơ tôi theo đuổi suốt tuổi trẻ, một tổ ấm của riêng mình, không phụ thuộc vào ai.
Khi tôi chia sẻ niềm vui ấy với Tuấn – bạn trai sắp cưới, anh chỉ nói gọn lỏn:
– Ừ, cũng được. Nhà to thế này, cưới xong có chỗ cho bố mẹ anh ở cùng luôn.
Lúc đó tôi chỉ cười trừ, nghĩ anh nói đùa. Nhưng vài ngày sau, khi cùng nhau đi xem lại căn hộ, anh đứng giữa phòng khách, chỉ tay nói như ra lệnh:
– Phòng này anh với em ở. Hai phòng kia thì một cho bố mẹ anh, một cho khách. Bố mẹ anh già rồi, anh không muốn họ ở quê nữa.
Tôi thoáng sữ//ng s//ờ. Căn hộ này là do tôi tự mua, đứng tên tôi, t/rả g//óp cũng bằng tiền tôi làm ra. Anh chưa góp một đồng, vậy mà đã tự cho mình quyền “phân chia” phòng như chủ nhà.
Tôi hỏi lại:
– Nghĩa là sau khi cưới, bố mẹ anh sẽ ở đây luôn?
Anh gật đầu, nói với vẻ rất tự nhiên:
– Ừ, ở chung cho vui, tiện chăm cháu sau này. Mẹ anh cũng thích thành phố lắm.
Tôi nhìn anh, bình tĩnh nhưng trong lòng bắt đầu thấy lạnh:
– Nhưng đây là căn hộ em mua, anh không hỏi ý em mà đã quyết định thế à?
Tuấn cau mày:
– Em đừng tín/h to/án quá. Cưới nhau rồi thì tài sản của em cũng là của anh. Chúng ta là vợ chồng, phải biết chia sẻ chứ.

Câu nói ấy khiến tôi như bị dội gáo nước lạnh. Tình yêu 3 năm, bao kỷ niệm, bỗng trở nên nặ/ng n/ề. Tôi nhìn anh, khẽ cười, nhưng trong nụ cười ấy đầy chu//a ch//át. Tôi đáp lại một câu khiến anh phá//t đi//ên…
… Tôi mỉm cười nhẹ nhàng, nhìn thẳng vào mắt Tuấn rồi bình thản nói:
– “Em không tính toán, em đang phân chia rất rõ ràng đấy chứ. Căn hộ này đứng tên em, tiền trả góp mỗi tháng cũng là từ tài khoản của em. Nếu anh muốn đưa bố mẹ lên đây ở để làm tròn chữ hiếu, em hoàn toàn ủng hộ. Có điều, mỗi tháng tiền thuê 2 căn phòng đó sẽ là 10 triệu, cộng thêm 5 triệu tiền sinh hoạt phí và dịch vụ. Anh ký vào hợp đồng thuê nhà với em, cứ mùng 1 đầu tháng chuyển khoản sòng phẳng thì ngày mùng 2 anh có thể đón bố mẹ lên.”
Sắc mặt Tuấn lập tức thay đổi, từ tự đắc chuyển sang tái mét rồi đỏ bừng vì giận dữ. Anh ta lắp bắp, chỉ tay vào mặt tôi: – “Em… em điên rồi đúng không? Vợ chồng với nhau mà em lại đòi tiền thuê nhà của bố mẹ chồng? Em có còn coi anh là chồng, coi họ là gia đình không hả?”
Tôi nhún vai, thong thả bước ra ban công, không còn chút nể nang nào nữa: – “Anh vừa nói cưới nhau rồi thì phải biết chia sẻ cơ mà? Em chia sẻ không gian sống cho bố mẹ anh, thì anh cũng phải chia sẻ gánh nặng tài chính trả góp ngân hàng với em chứ? Sao lúc đòi hưởng quyền lợi thì là ‘của chồng công vợ’, còn lúc chạm đến trách nhiệm thì anh lại nhảy dựng lên thế?”
Tuấn cứng họng, tức tối bỏ về và để lại một tối hậu thư dọa dẫm rằng nếu tôi không biết điều, đám cưới này sẽ bị hủy bỏ. Anh ta tưởng tôi sẽ sợ hãi mà xuống nước, nhưng anh ta đã nhầm.
Ngay đêm hôm đó, tôi nhắn cho Tuấn một tin nhắn ngắn gọn: “Đám cưới hủy nhé. Em chợt nhận ra căn hộ 3 phòng ngủ của em tuy rộng, nhưng không có đủ chỗ để chứa một người chồng ích kỷ và một tư duy ‘đào mỏ’ như anh.”
Tôi chặn hoàn toàn liên lạc của Tuấn, thẳng tay hủy toàn bộ lịch trình tiệc cưới. Nhìn căn nhà ngập tràn ánh nắng, tôi thở phào nhẹ nhõm. Thà độc thân trong căn hộ do chính mình làm ra, còn hơn phải rước về một gánh nặng làm khổ cả cuộc đời.