Trong lúc chồng tôi đang mắ///ng tôi xối xả vì mang thai con gái, nhân tình của chồng xuất hiện ở nhà tôi rồi hét lên: “Kết thúc đi! Đứa bé đó thậm chí còn không phải con anh” Đúng lúc này, bố tôi xuất hiện – người đàn ông giàu nhất phố, họ không thể ngờ được bố tôi đã…
Trong lúc chồng tôi đang mắ///ng tôi xối xả vì mang thai con gái, nhân tình của chồng xuất hiện ở nhà tôi rồi hét lên: “Kết thúc đi! Đứa bé đó thậm chí còn không phải con anh” Đúng lúc này, bố tôi xuất hiện – người đàn ông giàu nhất phố, họ không thể ngờ được bố tôi đã…
Căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt, đầy căng thẳng. Linh, 30 tuổi, đứng lặng lẽ trong phòng khách, đôi tay ôm bụng bầu gần 7 tháng. Cô không biết phải làm gì khi Minh, chồng cô, đang quát mắng cô không thương tiếc.
“Linh, sao em không thể sinh một đứa con trai như người ta? Cái thai này… là con gái, chẳng có ích gì cả!” – Minh hét lên, giọng đầy phẫn nộ, mắt trừng trừng nhìn vợ.
Linh cảm thấy như thế giới của mình đang sụp đổ. Cô đã cố gắng hết sức để sinh con khỏe mạnh, vậy mà tất cả những gì cô nhận được chỉ là những lời lẽ cay nghiệt. Cô chỉ muốn tìm một góc tối, che giấu đi nỗi đau trong lòng. Cô không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa. Cái th-ai trong bụng, tuy là con gái, nhưng lại là niềm hy vọng của cô, là cuộc sống của cô.
Ngay khi đó, một tiếng gõ cửa vang lên. Linh không nghĩ gì nhiều, cô mệt mỏi quá, chẳng có tâm trạng để tiếp đón ai. Nhưng cánh cửa bất ngờ bị đẩy tung ra. Mỹ, nhân tình của Minh, đứng đó, với vẻ mặt đầy tứ/c giận.
“Minh, anh không còn cách nào khác sao? Kết thúc đi!” – Mỹ hét lên, giọng đầy giận dữ. “Đứa bé đó thậm chí còn không phải con anh!”
Linh ngỡ ngàng, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Câu nói như một nhát da;/o đâm thẳng vào trái tim cô. Cô bàng hoàng nhìn Minh, hỏi trong sự đau đớn: “Anh… anh đã làm gì?”
Minh không nói gì, chỉ cúi mặt, không dám đối diện với Linh. Mỹ bước vào phòng, ánh mắt khinh bỉ nhìn Linh như thể cô là một người xa lạ. “Anh ta đã làm tất cả với tôi, Linh, nhưng anh ta không phải là cha của đứa bé trong bụng em đâu!”
Cả không gian như bị đông lại. Linh cảm thấy như mình không thể thở nổi. Cô nhìn Minh, người chồng mà cô đã yêu thương và hy sinh, bây giờ lại đứng yên lặng, không nói một lời. Cảm giác bị phản bội và tổn thương khiến cô không thể chịu đựng thêm nữa.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc tồi tệ nhất, cánh cửa bất ngờ bật mở lần nữa. Bố Linh, người đàn ông nổi tiếng giàu có và quyền lực nhất khu phố, bước vào. Ông mặc một bộ vest đen, dáng đi đứng tự tin, ánh mắt s//ắc lạnh, nhưng hôm nay, ánh mắt ông lại đầy sự kiên quyết.
Linh nhìn thấy bố mình, đôi mắt cô bắt đầu rơ/m rớm. Từ nhỏ, cô luôn được cha bảo vệ, nhưng bây giờ, cô không muốn ông phải can thiệp vào cuộc sống của mình. Cô cảm thấy có lỗi vì đã không thể tự mình giải quyết chuyện này. Nhưng ông đã xuất hiện đúng lúc, như một ánh sáng soi đường.

Bố Linh nhìn thấy Minh và Mỹ đang đứng trước mặt mình. Ông không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ quan sát. Đến khi Mỹ bắt đầu định nói thêm gì đó, ông bước đến, giọng trầm và lạnh như băng,
Đến khi Mỹ định mở miệng nói thêm, ông bước tới một bước.
Giọng ông trầm xuống, lạnh như thép:
“Cô vừa nói… đứa bé không phải con nó?”
Cả phòng khách im phăng phắc.
Mỹ thoáng khựng lại nhưng rồi vẫn hất cằm, cười khẩy:
“Đúng vậy. Tôi nói sự thật thôi. Anh Minh đã ở bên tôi suốt mấy tháng nay. Làm sao cái thai đó lại là con anh ấy được?”
Minh đứng bên cạnh, mặt tái đi nhưng vẫn không phản bác.
Sự im lặng của anh ta giống như một nhát dao nữa đâm vào tim Linh.
Cô ôm bụng bầu, nước mắt lặng lẽ rơi.
Bố cô nhìn cảnh đó, đôi mắt vốn điềm tĩnh bỗng tối sầm lại.
Ông quay sang Minh, hỏi chậm rãi:
“Cậu cũng nghĩ như vậy?”
Minh ấp úng vài giây rồi nói nhỏ:
“Con… con chỉ muốn chắc chắn thôi…”
Câu nói ấy khiến không khí như đông cứng.
Bố Linh khẽ cười.
Một nụ cười khiến cả Minh lẫn Mỹ bất giác rùng mình.
Ông rút điện thoại trong túi áo vest ra, đặt lên bàn.
“Thú vị thật.”
Ông nói chậm rãi:
“Nhưng trước khi cô tiếp tục nói dối, tôi nghĩ hai người nên nghe thứ này.”
Ông bấm nút phát.
Trong căn phòng yên tĩnh, một đoạn ghi âm vang lên rõ ràng.
Giọng của Mỹ.
“…Chỉ cần anh nghe lời em, nói đứa bé không phải con anh. Khi Linh bị đuổi đi rồi, căn nhà này và công ty của bố vợ anh… sớm muộn gì cũng vào tay chúng ta…”
Sau đó là giọng Minh, do dự:
“…Nhưng nếu ông ấy phát hiện thì sao?”
Mỹ cười khẩy trong đoạn ghi âm.
“Ông ta thương con gái như vậy, chắc chắn sẽ cho tiền để giải quyết. Chỉ cần Linh biến khỏi đây, anh cưới em là xong.”
Đoạn ghi âm kết thúc.
Căn phòng… im lặng chết chóc.
Mặt Minh trắng bệch.
Mỹ thì lùi lại một bước, mắt mở to kinh hoàng.
“Không… không thể…”
Cô ta lắp bắp.
“Ông… ông lấy cái đó ở đâu?”
Bố Linh chậm rãi chỉnh lại cổ tay áo.
“Cô nghĩ… người giàu nhất phố này sẽ để con gái mình sống trong nhà của một thằng đàn ông phản bội mà không điều tra gì sao?”
Ông nhìn Minh.
Ánh mắt lạnh đến mức Minh phải cúi gằm mặt.
“Ba tháng trước, khi tôi phát hiện cậu ngoại tình, tôi đã cho người theo dõi.”
Ông dừng lại một giây, rồi nói tiếp câu khiến hai người kia chết lặng:
“Không chỉ ghi âm.”
“Còn cả video, tin nhắn, chuyển khoản tiền… tất cả.”
Mỹ run rẩy.
Minh thì gần như đứng không vững.
Nhưng điều khiến họ kinh hoàng nhất vẫn chưa đến.
Bố Linh quay sang con gái, giọng dịu lại hẳn:
“Con gái, con còn nhớ căn nhà này đứng tên ai không?”
Linh ngơ ngác lắc đầu.
Ông mỉm cười nhẹ.
“Ba mua nó cho con làm của hồi môn.”
Rồi ông quay lại nhìn Minh.
“Và sáng nay…”
Ông đặt thêm một tập hồ sơ lên bàn.
“…ba cũng vừa mua lại toàn bộ cổ phần công ty nơi cậu làm giám đốc.”
Minh chết sững.
Bố Linh nói câu cuối cùng, giọng bình thản nhưng tàn nhẫn:
“Cho nên từ ngày mai…”
“Cậu không còn nhà để ở.”
“Cũng không còn công ty để đi làm.”
Ông dừng lại một nhịp.
“…và cũng không còn vợ.”
Lúc này Mỹ hoàn toàn hoảng loạn.
Nhưng Linh vẫn chưa hiểu vì sao bố mình lại đến đúng lúc như vậy.
Cho đến khi ông khẽ nói thêm một câu khiến Minh sụp đổ ngay tại chỗ:
“À… tiện nói luôn.”
“Cái thai trong bụng Linh…”
Ông nhìn thẳng vào Minh.
“…ba đã cho làm xét nghiệm ADN từ hai tháng trước rồi.”
Minh run rẩy:
“Vậy… kết quả là…?”
Bố Linh trả lời chậm rãi.
“100% là con cậu.”
Rồi ông lạnh lùng nói thêm:
“Nhưng tiếc là… từ hôm nay trở đi, cậu không còn tư cách làm cha nó nữa.”