Tôi vừa ký hợp đồng mua căn hộ 126m² theo đúng lời bạn trai khuyên thì ngay trong ngày hôm đó, anh ta thản nhiên đòi chia tay. Chị gái anh ta còn đắc thắng cười nói: “Cảm ơn em dâu, cuối cùng căn nhà cũng thuộc về nhà chị.” Tôi nhìn hai người, khẽ cong môi cười rồi bình tĩnh đáp
Tôi vừa ký hợp đồng mua căn hộ 126m² theo đúng lời bạn trai khuyên thì ngay trong ngày hôm đó, anh ta thản nhiên đòi chia tay. Chị gái anh ta còn đắc thắng cười nói: “Cảm ơn em dâu, cuối cùng căn nhà cũng thuộc về nhà chị.” Tôi nhìn hai người, khẽ cong môi cười rồi bình tĩnh đáp:
“Căn nhà này không cần trả trước, mỗi tháng phải trả góp 22.000 tệ trong suốt 18 năm. Từ bây giờ, anh tự lo khoản đó đi.”
“Vãn Vãn, từ nay nơi đây sẽ là mái ấm của hai chúng ta.”
Trần Hạo ôm lấy tôi từ phía sau, nhẹ nhàng tựa cằm lên đầu tôi, giọng điệu vẫn dịu dàng như trước.
“Em đã vất vả rồi. Khi giấy chứng nhận quyền sở hữu có xong, chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn. Trên sổ chỉ để tên em, đó là lời hứa anh dành cho em.”
Trần Lệ chớp mắt nhìn tôi, ghé sát lại rồi hạ giọng, nhưng vẫn đủ để nhân viên bán hàng cùng mọi người xung quanh đều nghe thấy.
“Vãn Vãn à, em đúng là công thần lớn nhất của nhà chị. Chỉ cần chuyện mua căn nhà này hoàn thành thì Tiểu Hạo cũng không còn điều gì phải bận lòng nữa. Sau này đã là người một nhà, chị nhất định sẽ đối xử thật tốt với em.”
“Lâm Vãn.”
Anh ta gọi đầy đủ cả họ lẫn tên tôi.

“Chúng ta ch/ia t/ay đi.”
Mọi thứ dường như ngưng đọng.
Tiếng ồn trong phòng giao dịch, những lời trò chuyện khe khẽ của nhân viên bán hàng, cả âm thanh xe cộ từ bên ngoài… tất cả như biến mất chỉ trong chớp mắt.
Trong tầm mắt tôi chỉ còn đôi môi Trần Hạo đang khép mở.
“Ba năm qua, cảm ơn em đã luôn ở bên anh. Nhưng chúng ta thật sự không phù hợp.”
“Em quá mạnh mẽ, cũng quá có chính kiến. Ở cạnh em khiến anh rất áp lực.”
“Gia đình anh cũng thấy hai đứa không hợp nhau.”
“Căn nhà này…” Anh ta đưa tay chỉ vào bản hợp đồng. “Coi như món quà bù đắp cho quãng thanh xuân em dành cho anh. Còn khoản vay mua nhà thì em tự thanh toán. Gia đình anh cũng đã bỏ ra không ít tiền đặt cọc. Phần còn lại… em cũng biết công việc của anh hiện giờ không ổn định, không thể giúp em được nữa.”
Mỗi lời anh ta nói đều giống như những cây kim lạnh buốt xuyên qua tai tôi rồi ghim thẳng vào tim.
Tôi hé môi nhưng chẳng thể cất nổi một lời.
Tay chân lạnh ngắt.
M/áu trong người như đông cứng.
Trần Lệ bước lên, thân mật khoác lấy cánh tay Trần Hạo. Trên gương mặt là vẻ thương hại xen lẫn đắc ý của người chiến thắng.
“Lâm Vãn à, đừng trách Tiểu Hạo. Chuyện tình cảm vốn chẳng thể miễn cưỡng. Em cũng thấy rồi, chỉ khi mua được căn nhà này thì tảng đá trong lòng nó mới thật sự được gỡ bỏ, mới đủ can đảm nói lời ch/ia t/ay với em. Nếu cứ kéo dài thì chỉ khiến cả hai thêm khổ thôi.”
“Cũng phải cảm ơn em thật nhiều, em dâu.”
Cô ta cố ý nhấn mạnh hai chữ cuối cùng, nụ cười rực rỡ đến chói mắt.
“Nếu không nhờ em nhất quyết muốn mua nhà, lại còn có hồ sơ tín dụng đẹp, đủ điều kiện vay khoản lớn như vậy, thì chỉ dựa vào Tiểu Hạo chưa chắc đã mua được căn nhà này thuận lợi. Giờ thì quá tốt rồi, nhà đã có, khoản nợ em cũng nhận, còn Tiểu Hạo có thể nhẹ nhàng bắt đầu cuộc sống mới. Dù sao chúng ta cũng từng có khoảng thời gian gắn bó, coi như ch/ia t/ay trong yên ổn nhé.”
Đến lúc ấy tôi mới hoàn toàn hiểu ra.
Ngay từ đầu đến cuối…
Đây vốn là một cái bẫy.
Cái gọi là “ngôi nhà của chúng ta” mà Trần Hạo vẫn thường nhắc.
Khoản “tiền đặt cọc gia đình anh cố gắng gom góp.”
Những lời “góp ý đầy nhiệt tình” của chị gái anh ta.
Tất cả…
Đều đã được tính toán kỹ lưỡng.
Điều họ nhắm đến chính là công việc ổn định, thu nhập tốt và lịch sử tín dụng đẹp của tôi, đủ sức một mình gánh khoản vay mua nhà khổng lồ.
Còn Trần Hạo chỉ cần đóng vai một người bạn trai dịu dàng, chu đáo, liên tục hứa hẹn chuyện kết hôn để dỗ tôi ký tên vào hợp đồng.
Đợi ngân hàng phê duyệt khoản vay, hợp đồng chính thức có hiệu lực…
Con bò sữa như tôi cũng hết giá trị.
Chỉ cần đá tôi ra là xong.
Căn nhà…
Họ sẽ ở.
Hoặc sau này bán đi.
Tiền thuộc về họ.
Còn món nợ…
Khoản trả góp hơn hai mươi nghìn tệ mỗi tháng…
Lại là trách nhiệm của riêng tôi, Lâm Vãn.
Không còn liên quan gì đến họ.
Đúng là một màn tay không bắt sói.
Đúng là cái gọi là “bồi thường thanh xuân.”
Sự tức giận lạnh lẽo từ từ dâng lên từ tận đáy lòng.
Dòng m/áu vốn như đông cứng cũng dần lưu thông trở lại, mang theo từng cơn đau nhói lan khắp cơ thể.
Tôi ngẩng đầu.
Ánh mắt chậm rãi lướt qua gương mặt tưởng như áy náy nhưng thực chất đầy nhẹ nhõm của Trần Hạo.
Rồi dừng trên vẻ mặt đắc thắng của Trần Lệ.
Tôi không khóc.
Cũng không phát đ/iên như họ mong đợi.
Ngược lại…
Khóe môi tôi từ từ nhếch lên.
Tôi bật cười.
Ban đầu chỉ là nụ cười rất nhẹ.
Sau đó càng lúc càng rõ.
Cuối cùng thành tiếng.
“Ha…”
“Hahaha…”
Trần Hạo và Trần Lệ đều đứng sững.
Những nhân viên bán hàng cùng các vị khách xung quanh cũng đồng loạt nhìn sang.
Trần Lệ nhíu mày.
“Lâm Vãn, em bị kích động quá rồi sao? Đừng như vậy. Ch/ia t/ay thì cũng nên giữ lại chút thể diện.”
Tôi ngừng cười.
Đưa tay lau đi giọt nước mắt vì cười mà chảy ra.
Sau đó nhìn thẳng vào Trần Hạo.
Giọng nói bình tĩnh đến lạ, nhưng vẫn vang khắp sảnh giao dịch.
“Trần Hạo.”
“Anh chắc chắn muốn ch/ia t/ay sao?”
“Ngay sau khi căn nhà này vừa được ký hợp đồng vay dưới tên một mình tôi?”
Ánh mắt Trần Hạo thoáng dao động.
Nhưng khi nhìn sang chị gái, anh ta lập tức cứng rắn trở lại.
“Chắc chắn.”
“Chúng ta không hợp, đáng lẽ nên ch/ia t/ay từ lâu.”
“Còn căn nhà…”
“Là do chính em muốn mua.”
“Được.”
Tôi khẽ gật đầu.
Sau đó lấy từ chiếc túi lớn bên cạnh ra một tập hồ sơ khác.
“Rầm.”
Tôi đặt mạnh xuống ngay cạnh bản hợp đồng mua nhà.
“Vậy thì hôm nay tiện thể tính toán rõ ràng luôn.”
“Ba năm sống chung, tiền thuê nhà và chi phí sinh hoạt gần như chia đôi, những khoản đó tôi không nhắc đến.”
“Nhưng trong thời gian yêu nhau với mục đích kết hôn, dưới đủ mọi lý do…”
“Nào là mua quà cho bố mẹ anh.”
“Nào là gia đình anh cần tiền gấp.”
“Nào là vốn xoay vòng để anh khởi nghiệp.”
“Tổng số tiền anh nhận từ tôi là 237.600 tệ.”
“Đây là toàn bộ lịch sử chuyển khoản cùng bản sao giấy vay nợ.”
Sắc mặt Trần Hạo lập tức thay đổi.
“Đó… đó là em tự nguyện đưa cho anh. Sao lại thành nợ được?”
“Là cho hay là vay…”
“Trong lòng anh hiểu rõ.”
“Pháp luật cũng sẽ có câu trả lời.”
“Việc này…”
“Luật sư của tôi sẽ trực tiếp làm việc với anh.”
Tôi không nhìn anh ta thêm nữa.
Mà quay sang Trần Lệ.
Nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn.
“Còn cô, cô Trần Lệ.”
“Cô vẫn luôn nói…” .
“Còn cô, cô Trần Lệ. Cô vẫn luôn nói gia đình cô gom góp tiền đặt cọc, nhưng hình như cô quên mất quy định của ngân hàng và bên phát triển dự án rồi.”
Tôi thong thả rút chiếc điện thoại ra, mở sẵn giao diện ghi âm và ứng dụng ngân hàng, nhẹ nhàng xoay màn hình về phía hai chị em họ.
“Số tiền đặt cọc 300.000 tệ đó, ngân hàng yêu cầu truy xuất nguồn gốc tài sản rất nghiêm ngặt. Để đảm bảo hồ sơ vay của tôi được duyệt, toàn bộ số tiền đó đã được chuyển từ tài khoản của anh ta vào tài khoản đứng tên tôi dưới hình thức ‘Tiền tặng cho cá nhân có mục đích kết hôn’. Trong hợp đồng đặt cọc ký sáng nay, đứng tên người mua duy nhất là Lâm Vãn.”
Tôi ghé sát lại gần Trần Lệ, hạ giọng nhưng đủ để cả sảnh nghe rõ từng từ:
“Nói cách khác, về mặt pháp lý, căn nhà này là tài sản riêng trước hôn nhân của tôi. Tiền đặt cọc đã nạp vào tên tôi dưới dạng quà tặng kết hôn, giờ hai người chủ động hủy bỏ cam kết kết hôn, theo luật tôi hoàn toàn có quyền từ chối hoàn trả khoản tiền đó nếu chứng minh được bên hủy bỏ cam kết là các người.”
Sắc mặt Trần Lệ từ tái nhợt chuyển sang xám xịt. Cô ta lắp ba lắp bắp: “Cô… cô nói cái gì? Đó là tiền nhà tôi tích góp!”
“Chưa hết đâu.” Tôi ngắt lời cô ta, quay sang nhìn Trần Hạo đang run rẩy đứng không vững.
“Trần Hạo, anh vừa bảo anh không có khả năng tài chính và muốn chia tay đúng không? Rất tốt. Vừa hay ban nãy trước khi ký, tôi đã thỏa thuận riêng với giám đốc dự án. Vì hồ sơ tín dụng của tôi cực kỳ tốt, tôi chỉ đăng ký hợp đồng chờ kích hoạt giải ngân trong 24 giờ. Trong vòng 24 giờ này, nếu tôi nộp đơn xin đơn phương hủy hợp đồng vì phát sinh biến cố tài chính cá nhân, tôi chỉ mất một khoản phí phạt hợp đồng rất nhỏ. Số tiền cọc còn lại sẽ được đóng băng để giải quyết tranh chấp.”
Tôi cầm tập tài liệu trên bàn lên, thong thả cất vào túi xách, giơ chiếc điện thoại đang ở chế độ ghi âm lên trước mặt hai người họ.
“Mọi lời hai người vừa nói: từ việc thừa nhận lừa tôi đứng tên vay hộ, việc anh không có khả năng trả nợ, đến cả nụ cười đắc thắng của cô Trần đây… tôi đã ghi âm và ghi hình không thiếu một giây.”
“Bây giờ tôi có hai sự lựa chọn:”
Tôi dơ một ngón tay lên: “Một, ngay bây giờ tôi đi đến văn phòng chủ đầu tư hủy hợp đồng. Tiền cọc 300.000 tệ của nhà anh sẽ bị đóng băng theo tranh chấp pháp lý cho đến khi kiện tụng xong xuôi. Đồng thời, luật sư của tôi sẽ gửi đơn kiện truy thu 237.600 tệ tiền vay nợ cá nhân, cộng thêm kiện hai người dấu hiệu lừa đảo chiếm đoạt tài sản.”
Tôi dơ ngón tay thứ hai: “Hai, trong vòng 48 giờ, anh chuyển trả lại toàn bộ 237.600 tệ cho tôi. Sau khi tôi nhận đủ tiền, tôi sẽ làm thủ tục rút hồ sơ mua nhà để bên phía dự án hoàn trả tiền cọc lại cho anh. Chúng ta ‘chia tay trong yên ổn’ đúng như ý chị gái anh mong muốn.”

“Lâm Vãn! Em… sao em có thể nham hiểm như vậy?!” Trần Hạo gào lên, gương mặt dịu dàng thường ngày biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự hoảng loạn tột cùng.
“Nham hiểm?”
Tôi mỉm cười, tiến lại gần vỗ nhẹ lên vai anh ta, ghé tai thì thầm:
“So với kịch bản ‘tay không bắt xót’, bắt tôi gánh nợ 22.000 tệ mỗi tháng trong 18 năm để gia đình anh hưởng trọn căn nhà 126m² này… thì tôi vẫn còn tử tế chán.”
Nói rồi, tôi ngẩng cao đầu, quay lưng bước đi thẳng ra khỏi sảnh giao dịch.
Thoáng nghe thấy sau lưng là tiếng Trần Lệ tát thẳng mặt Trần Hạo một cái chát chúa, cùng tiếng chửi rủa ầm ĩ của hai chị em họ giữa những ánh mắt khinh bỉ của hàng chục người xung quanh.
Nắng bên ngoài sảnh chiếu xuống ấm áp. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự tự do và thanh thản tuyệt đối.
Cạm bẫy đã sụp đổ, và người sập bẫy… chưa bao giờ là tôi.