Tôi trở về nhà sau chuyến công tác dài ngày mà không báo trước. Không ngờ, chính quyết định ấy lại khiến tôi phát hiện ra bí mật được chồng và mẹ chồng che giấu suốt một thập kỷ. Đứng sau cánh cửa, nghe từng câu từng chữ của họ, tôi bàng hoàng nhận ra lý do thật sự khiến 10 năm hôn nhân của mình mãi không có tiếng tr/ẻ thơ…

Tôi trở về nhà sau chuyến công tác dài ngày mà không báo trước. Không ngờ, chính quyết định ấy lại khiến tôi phát hiện ra bí mật được chồng và mẹ chồng che giấu suốt một thập kỷ. Đứng sau cánh cửa, nghe từng câu từng chữ của họ, tôi bàng hoàng nhận ra lý do thật sự khiến 10 năm hôn nhân của mình mãi không có tiếng tr/ẻ thơ…

Chuyến bay từ Đà Nẵng đáp xuống sân bay Nội Bài trễ hơn dự kiến hai tiếng đồng hồ vì thời t;iết x-ấu. H:à Nội đón tôi bằng một cơn mưa rào cuối hạ x-ố;i x-ả, trắng trời trắng đất. Tôi kéo chiếc vali nặng tr-ịch ra sảnh chờ, từ chối lời mời của mấy anh taxi dù, lặng lẽ đặt một chuyến xe công nghệ.

Tôi không báo cho Huy biết tôi về. Chuyến công tác dự kiến kéo dài một tuần đã kết thúc sớm vào ngày thứ năm. Tôi muốn dành cho chồng một sự bất ngờ. Hôm nay là kỷ niệm 10 năm ngày cưới của chúng tôi.

Mười năm. Một thập kỷ trôi qua với biết bao thăng trầm. Huy là người đàn ông tuyệt vời, chu đáo, thành đạt và yêu chiều tôi hết mực. Chúng tôi có nhà lầu, xe hơi, có vị trí xã hội. Chỉ thiếu duy nhất một điều: Tiếng c:-ười trẻ thơ.

Xe dừng trước cổng căn biệt thự quen thuộc. Đèn phòng khách vẫn sáng. Bây giờ là 11 giờ đêm. Chắc Huy và mẹ vẫn chưa ngủ.

Tôi rón rén mở cổng, không bấm chuông. Tôi muốn nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Huy khi tôi xuất hiện với bó hoa hồng ướt đẫm nước mưa trên tay. Tôi nhẹ nhàng tra chìa khóa vào ổ, đẩy cửa bước vào.

Căn nhà im ắng, chỉ có tiếng mưa rơi lộp độp ngoài mái hiên. Tôi nghe thấy tiếng nói chuyện rì rầm phát ra từ phía phòng bếp.

Là giọng của mẹ chồng và Huy.

Tôi định cất tiếng gọi, nhưng một câu nói của mẹ chồng khiến bước chân tôi khựng lại, chôn chặt xuống n:ền gạch lạ;nh t;oá;t.

“Thằng Huy này, mẹ hỏi thật, con định cho cái Thư uống thứ th;-uố-c này đến bao giờ nữa? Mười năm rồi đấy con ạ. Tội nghiệp nó.”…..

Tiếng sấm đì đùng vọng lại từ ngoài khơi xa, rạch một đường sắc lẹm qua nền trời đêm Hà Nội, nhưng chẳng thể so được với sự kinh hoàng vừa giáng xuống đầu tôi.

Bó hoa hồng trên tay tôi rơi xuống sàn nhà, phát ra một tiếng động nhỏ, nhưng hai người trong bếp quá mải mê tranh luận nên không hề hay biết. Tôi bám chặt tay vào bức tường hoa cương lạnh toát để giữ cho cơ thể khỏi khuỵu xuống. Tai tôi căng lên, nuốt trọn từng chữ một.

Giọng Huy vang lên, mệt mỏi nhưng đầy kiên quyết: “Mẹ nhỏ tiếng thôi! Thư nó nhạy cảm lắm. Con cũng không muốn thế, nhưng con không còn cách nào khác. Nếu không cho cô ấy uống thứ thuốc ức chế rụng trứng đó mỗi ngày, nhỡ cô ấy dính bầu thì sao? Mẹ quên bác sĩ đã cảnh báo những gì rồi à?”

“Mẹ không quên!” Bà Thoa – mẹ chồng tôi – thở dài một tiếng sườn sượt. “Bác sĩ bảo chứng bệnh tim di truyền từ dòng họ nhà mình rất nặng. Đời con may mắn chỉ bị thể nhẹ, nhưng nếu sinh con, tỉ lệ đứa trẻ sinh ra bị dị tật và suy tim bẩm sinh lên đến 80%. Mẹ hiểu con sợ đứa trẻ sinh ra phải chịu khổ như bố con ngày xưa. Nhưng con có nghĩ cho cái Thư không? Nó dốc lòng vì cái nhà này 10 năm qua, tháng nào cũng đi canh trứng, uống thuốc bổ, khóc hết nước mắt vì nghĩ bản thân mình ‘điếc’. Con làm vậy có quá tàn nhẫn với nó không?”

“Con chấp nhận làm kẻ tàn nhẫn!” Huy gằn giọng, tiếng ly thủy tinh chạm mạnh xuống bàn nghe chát chúa. “Nếu cô ấy biết sự thật, cô ấy chắc chắn sẽ bất chấp tính mạng để sinh con cho con. Con thà để cô ấy oán hận ông trời không ban con cái, thà chịu tiếng cười chê của thiên hạ, chứ con không thể đánh cược mạng sống của cô ấy và nhìn đứa con của mình sinh ra không vẹn tròn. Mỗi ngày con lén bỏ thuốc triệt sản tạm thời vào sữa tổ yến của cô ấy, lòng con cũng đau như dao cắt vậy mẹ ạ!”

Sự thật phơi bày

Hóa ra là thế. 10 năm qua, nguyên nhân khiến tôi không thể làm mẹ không phải do cơ địa tôi yếu, không phải vì áp lực công việc, mà là do ly sữa ấm do chính tay người chồng đầu ấp tay gối pha cho tôi mỗi tối trước khi đi ngủ.

Hóa ra, những giọt nước mắt bất lực của tôi khi nhìn thấy chiếc que thử thai chỉ hiện một vạch, những cơn đau quặn thắt do tác dụng phụ của thuốc mà tôi lầm tưởng là bệnh dạ dày… tất cả đều là do người đàn ông tôi yêu thương nhất ban tặng.

Nỗi đau đớn, sự phản bội xen lẫn một sự bàng hoàng tột độ khiến tôi không thể thở nổi. Anh ta nhân danh tình yêu để tước đoạt quyền làm mẹ của tôi. Anh ta dùng sự dối trá để giam cầm tôi trong một cuộc hôn nhân đầy mặc cảm tội lỗi với gia đình chồng suốt một thập kỷ.

Tôi không trốn chạy. Tôi không khóc lác. Tôi dùng chút sức tàn cuối cùng, đẩy phăng cánh cửa bếp bước vào.

Xoảng!

Chiếc ly trên tay Huy rơi xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ, y như cuộc hôn nhân của chúng tôi lúc này. Huy và mẹ chồng quay phắt lại, gương mặt hai người lập tức biến sắc, tái mét, không còn một giọt máu khi nhìn thấy tôi đang đứng đó, người ướt sũng nước mưa, ánh mắt đỏ rực đầy căm phẫn.

“Thư… Em… Em về từ bao giờ?” Huy lắp bắp, bước chân loạng choạng lùi lại phía sau.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, nở một nụ cười thảm hại, nước mắt lúc này mới tuôn rơi lã chã:

“Tôi về đúng lúc để biết được người chồng hoàn mỹ của mình đã đầu độc tôi suốt 10 năm qua. Anh cao thượng quá, Huy ạ! Anh nhân danh tình yêu để biến tôi thành một con ngốc, một người phụ nữ tội lỗi luôn phải cúi đầu xin lỗi mẹ vì không thể sinh cháu nối dõi!”

Bà Thoa lao đến nắm lấy tay tôi, khóc lóc: “Thư ơi, con bình tĩnh nghe mẹ giải thích. Thằng Huy nó vì yêu con, nó sợ con gặp nguy hiểm…”

“Mẹ buông tôi ra!” Tôi dứt khoát gạt tay bà cụ. “Yêu tôi? Yêu tôi mà để tôi sống trong dằn vặt, đau khổ suốt 3650 ngày qua? Yêu tôi mà tước đi quyền được lựa chọn, quyền được biết sự thật của tôi? Nếu anh nói thật ngay từ đầu, tôi sẵn sàng cùng anh nhận con nuôi. Nhưng cách các người chọn lại là lừa dối!”

Quyết định dứt khoát

Tôi quay sang nhìn Huy, người đàn ông đang quỳ sụp dưới sàn nhà, ôm lấy chân tôi mà khóc nghẹn ngào. Sự tôn nghiêm và tình yêu tôi dành cho anh ta đã hoàn toàn chết lịm.

“Thư ơi, anh sai rồi. Em đánh anh, chửi anh thế nào cũng được, xin em đừng bỏ anh… Anh không thể sống thiếu em.”

Tôi cúi xuống, gỡ từng ngón tay của Huy ra khỏi chân mình, giọng nói trở nên lạnh lùng và đanh thép đến chính tôi cũng phải giật mình:

“Mười năm thanh xuân của tôi, tôi coi như bị chó tha đi mất. Ngày mai, chúng ta sẽ ra tòa. Anh hãy giữ lại căn biệt thự này, giữ lại dòng máu danh giá, vô nhiễm của anh đi. Từ giờ phút này, tôi và anh không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa.”

Tôi quay người, kéo chiếc vali bước thẳng ra ngoài màn mưa giông đang gào thét của Hà Nội. Tiếng Huy gào khóc gọi tên tôi phía sau bị tiếng mưa xối xả nuốt chửng. Đêm hôm đó, tôi mất đi một gia đình, mất đi một người chồng, nhưng tôi đã tìm lại được chính cuộc đời mình từ trong đống tro tàn của sự dối trá.