Tôi năm nay đã gần 70t, đã có 5 tỷ tiết kiệm định để lúc m:;a chay nhưng các con đều nằng nặc đòi đưa hết tiền mới cho về ở cùng, sôi máu tôi vào thẳng viện dưỡng lão ở thì bẽ bàng nhận được tin…

Tôi năm nay đã gần 70t, đã có 5 tỷ tiết kiệm định để lúc m:;a chay nhưng các con đều nằng nặc đòi đưa hết tiền mới cho về ở cùng, sôi máu tôi vào thẳng viện dưỡng lão ở thì bẽ bàng nhận được tin…

Tôi năm nay gần 70 tuổi, chồng m-ất sớm, một mình nu-ôi hai trai một gái ăn học nên người. Tiết kiệm từng đồng, từng cắc suốt bao năm trời, giờ mới dành dụm được hơn 5 tỷ trong tài khoản.

Tôi đâu muốn giàu sang gì, chỉ mong có chỗ nương thân khi y-ếu ố-m, chết cũng có cái đám tử tế.

Thế nhưng đến lúc tuổi xế chiều, tôi muốn về ở với con, thì ba đứa chẳng đứa nào chịu đón mẹ về.

Cả ba ngồi họp gia đình, chẳng vòng vo:

– “Mẹ chuyển về ở với ai thì phải chia tiền rõ ràng. 5 tỷ mẹ đưa hết cho tụi con, tụi con còn biết đường tính lo liệu chăm sóc…”

Tôi hỏi lại:

– “Nếu mẹ không chia thì sao?”

Cả ba nhìn nhau, thằng út cười nhạt:

– “Thì… mẹ cứ ở nhà riêng đi. Ai cũng bận rộn, chẳng ai đủ điều kiện đón mẹ.”

Tôi ngồi chế-t lặng. Mình sống vì con suốt đời, đến lúc yếu mới biết con chỉ muốn “chăm mẹ” khi mẹ có tiền.

Tôi s;/ôi m-áu, không nói thêm lời nào, hôm sau âm thầm đóng gói đồ đạc, vào viện dưỡng lão tư nhân cao cấp, trả phí 5 năm một lần.
Tiền tôi vẫn giữ đủ, chẳng chia cho ai.

Chỉ để lại tờ giấy với 3 dòng chữ nguệch ngoạc:

“Mẹ không phải món đồ để mua chuộc lòng thương. Khi nào nhớ mẹ, thì lên thăm. Còn không… mẹ cũng tự lo được.”

3 tháng sau.

Tôi đang đọc báo sáng ở viện thì bác quản lý đưa cho tôi chiếc điện thoại:

– “Có người nhà chị gọi, khóc dữ lắm.”

Là hàng xóm cũ gọi báo tin lặng người…

…giọng người hàng xóm run run trong điện thoại:

– “Bà ơi… thằng cả nó vừa nhập viện cấp cứu. Xuất huyết não… bác sĩ nói nguy kịch lắm.”

Tôi sững người. Tờ báo rơi khỏi tay lúc nào không hay.
Tim tôi nhói lên một nhịp đau quen thuộc – cái đau của người làm mẹ, dù bị tổn thương đến đâu vẫn không thể dứt ruột mình ra khỏi con.

Tôi xin phép viện, bắt taxi thẳng đến bệnh viện.


Hành lang khoa hồi sức trắng toát. Con dâu cả ngồi bệt dưới đất, mặt mũi tái mét. Thằng út đứng dựa tường, hai tay ôm đầu. Con gái tôi thì khóc nấc lên từng cơn.

Thấy tôi, cả ba sững sờ.

– “Mẹ… mẹ lên làm gì?” – con gái hỏi, giọng lạc hẳn.

Tôi không trả lời. Chỉ lặng lẽ đi tới trước cửa phòng cấp cứu, nhìn qua lớp kính.
Thằng cả nằm đó, đầu quấn băng trắng, ống thở chằng chịt. Đứa con mà ngày xưa sốt cao một chút tôi cũng thức trắng đêm bế trên tay.

Bác sĩ bước ra, nói ngắn gọn:

– “Cần đóng tạm ứng viện phí ngay để làm can thiệp. Khoảng hơn 800 triệu.”

Cả ba đứa con tôi nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Không ai bước tới quầy thu ngân.

Tôi hiểu.
Tiền trong tay chúng… không còn bao nhiêu.
5 tỷ năm đó, chúng đã tính toán cả rồi.

Tôi rút thẻ ngân hàng, đưa cho y tá:

– “Tôi đóng.”

Con dâu bật khóc:

– “Mẹ ơi… tụi con…”

Tôi quay lại, giọng bình thản đến lạ:

– “Cứu người trước đã.”


Ca mổ kéo dài gần 6 tiếng.
Tôi ngồi trên ghế nhựa ngoài hành lang, lưng thẳng, tay đặt lên đầu gối. Không khóc. Không trách. Chỉ thấy mệt.

Đến tối, bác sĩ báo tin qua cơn nguy kịch.

Ba đứa con quỳ sụp trước mặt tôi.

– “Mẹ ơi, tụi con sai rồi…”
– “Mẹ về ở với tụi con đi, tụi con chăm mẹ…”

Tôi nhìn từng gương mặt quen thuộc ấy.
Những đứa con tôi đã đánh đổi cả thanh xuân để nuôi lớn.

Rồi tôi chậm rãi nói, từng chữ rõ ràng:

– “Mẹ không giận vì tiền. Mẹ đau vì lúc mẹ còn khỏe, các con đã không cần mẹ.
Giờ mẹ yếu, mẹ càng không dám làm gánh nặng cho ai.”

Tôi đứng dậy.

– “Tiền viện phí coi như mẹ trả món nợ sinh thành lần cuối. Từ nay về sau, mẹ và các con… ai sống đời người nấy.”

Con gái òa khóc, níu tay tôi:

– “Mẹ đừng bỏ tụi con…”

Tôi nhẹ nhàng gỡ tay nó ra:

– “Không phải mẹ bỏ.
Là mẹ chọn tự thương mình trước, sau gần 70 năm chỉ biết thương người khác.”


Tôi quay lại viện dưỡng lão tối hôm đó.

Vẫn căn phòng nhỏ, cửa sổ có nắng chiều.
Vẫn bữa cơm thanh đạm nhưng ấm áp.

Đêm ấy, tôi ngủ rất sâu.

Lần đầu tiên trong đời,
tôi không còn chờ đợi con cái phải yêu thương mình
mới dám sống cho bản thân.