Tôi đưa con trai và cô bạn thân đi ăn tối. Vừa bước vào nhà hàng, con tôi lao đến ôm chân một người đàn ông lạ và thốt lên một câu khiến cả nhà hàng giật mình, còn tôi thì suýt “đánh rơi cả cuộc đời mình”…


Chúng tôi vừa bước vào sảnh lớn của nhà hàng. Ánh đèn vàng ấm áp rọi xuống những bàn ăn bày biện sang trọng. Tiếng nhạc jazz du dương len lỏi giữa những câu chuyện râm ran.
Bắp vừa ngước lên nhìn những chùm đèn pha lê lấp lánh thì đột ngột, nó buông tay tôi ra.
“Bốp!”
Thằng bé lao đi như một mũi tên.
“Bắp! Con đi đâu đấy?” Tôi thốt lên, nhưng đã quá muộn.
Bắp chạy thẳng đến một góc khuất gần cửa sổ, nơi có một người đàn ông đang ngồi một mình, đọc sách. Người đàn ông ấy mặc vest đen lịch lãm, dáng người cao ráo, mái tóc cắt gọn gàng. Dù chỉ thấy góc nghiêng, tôi vẫn nhận ra… một sự quen thuộc đến rợn người.
Tôi chưa kịp hoàn hồn, Bắp đã ôm chặt lấy chân người đàn ông ấy, như thể đó là một vật cứu sinh mà nó tìm kiếm suốt bảy năm qua.
Người đàn ông ngước lên, có vẻ hơi bất ngờ. Khi ánh mắt anh ta lướt qua Bắp, rồi dừng lại trên khuôn mặt nó, một biểu cảm khó tả thoáng qua.
Rồi Bắp cất giọng non nớt nhưng dõng dạc, đủ để khiến không gian nhà hàng như bị đông cứng lại:
“Chào mừng Ba trở về nhà! Con nhớ Ba lắm!”
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như có một luồng điện giật chạy dọc sống lưng. Chiếc túi xách trên tay tôi suýt nữa rơi xuống sàn. Không chỉ tôi, mà cả Hân đứng bên cạnh cũng tái mặt, tay ôm miệng.
“Cái… cái gì?” Hân lí nhí.
Mọi ánh mắt trong nhà hàng đều đổ dồn về phía chúng tôi, về phía đứa bé đang ôm chân người lạ và câu nói kinh ngạc kia.
Còn tôi, tôi đứng sững lại, trái tim đập thình thịch muốn vỡ tung lồng ngực. Người đàn ông đó, chính là… Quang.
Quang – cha ruột của Bắp. Người mà tôi đã cắn răng cắt đứt mọi liên lạc, xóa sạch khỏi cuộc đời tôi bảy năm trước. Anh ta đã trở về?
Người đàn ông đó nhìn Bắp, rồi từ từ chuyển ánh mắt về phía tôi. Khoảnh khắc ánh mắt hai người gặp nhau, tôi cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình.
“Em…?” Giọng anh ta trầm và khàn, chứa đựng sự bất ngờ không kém tôi.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng, nhưng tay tôi vẫn run rẩy. Hàng ngàn câu hỏi xẹt qua đầu: Tại sao anh ta lại ở đây? Tại sao Bắp lại nhận ra anh ta?
“Bắp, con buông ra! Con nhầm rồi.” Tôi cố gắng tiến lại gần, giọng nói cứng ngắc.
Nhưng Bắp vẫn bám chặt. Nó ngước khuôn mặt tròn xoe lên nhìn Quang, đôi mắt to tròn, ướt át. “Không, con không nhầm. Con xem Ba trong ảnh mà Mẹ giấu kỹ trong cuốn sổ đỏ rồi! Là Ba mà!”
Lời nói của con trai tôi như một nhát dao đâm thẳng vào sự che giấu suốt bao năm qua của tôi. Mọi nỗ lực xây dựng một cuộc sống mới, mọi bức tường tôi dựng lên, đã sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Tôi đã giấu ảnh anh ta rất kỹ. Làm sao con bé lại tìm thấy?
Quang cúi người xuống, ánh mắt phức tạp nhìn thẳng vào Bắp. Anh ta nhẹ nhàng đặt tay lên vai con trai tôi, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, với một vẻ thấu hiểu và đau đớn khó tả.
“Anh biết em đang nghĩ gì, Thu.” Anh ta khẽ nói, chỉ đủ cho tôi nghe thấy. “Nhưng đây không phải lúc.”
Anh ta nhìn xung quanh, mọi người vẫn đang xì xào bàn tán. Sau đó, anh ta quay sang Bắp, nở một nụ cười mà tôi đã từng yêu đến chết đi sống lại.
“Chào con, Bắp. Ba cũng nhớ con lắm.”
Và thế là, một chương mới, đau đớn hơn, đã chính thức mở ra trong cuộc đời tôi, ngay giữa bữa tiệc sinh nhật của con trai.