Tôi đang khám t///h/ai thì thấy chồng bế “phòng nhì” lao vào phòng cấp cứu, hoảng l//oạn hét lớn: “Bác sĩ, vợ tôi sắp sinh rồi!” Tôi chỉ khẽ cười lạnh, ôm bụng bầu lặng lẽ quay đi… Và cái kết khiến anh ta phải ân hận cả đời…

Tôi đang khám t///h/ai thì thấy chồng bế “phòng nhì” lao vào phòng cấp cứu, hoảng l//oạn hét lớn: “Bác sĩ, vợ tôi sắp sinh rồi!” Tôi chỉ khẽ cười lạnh, ôm bụng bầu lặng lẽ quay đi… Và cái kết khiến anh ta phải ân hận cả đời…

“Ngay giây phút ấy, bụng tôi quặn th..ắt. Không phải vì cơn gò chuyển dạ, mà bởi trái tim vừa bị phản bội x..é nát.”

Hôm đó, bác sĩ hẹn tôi đến bệnh viện tái khám vì thai có dấu hiệu gò cứng bất thường, nguy cơ sinh non. Tôi ngồi lặng trên hàng ghế trước phòng cấp cứu, một tay vuốt ve bụng bầu, cố trấn an đứa con đang lớn lên từng ngày.

Đúng lúc ấy, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở.

Tiếng bước chân dồn dập cùng giọng đàn ông quen thuộc vang lên khiến cả hành lang náo loạn:

— Bác sĩ! Mau cứu vợ tôi! Cô ấy sắp sin..h rồi!

Tôi theo phản xạ quay đầu.

Chỉ một ánh nhìn, cả thế giới trước mắt như sụp đổ.

Người đàn ông ấy là T. — chồng hợp pháp của tôi.

Trong vòng tay anh không phải tôi, mà là một người phụ nữ trẻ với chiếc bụng bầu vượt mặt. Anh ôm cô ta như báu vật, gương mặt đầy lo lắng, miệng liên tục động viên:

— Đừng sợ… Có anh ở đây rồi!

Bác sĩ và y tá lập tức đẩy cáng tới đưa người phụ nữ kia vào trong.

Còn tôi…

Vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế lạ.nh ngắt.

Tôi nhìn thấy T. lướt mắt qua mình trong tích tắc. Ánh mắt anh khựng lại vì bất ngờ, rồi rất nhanh né tránh như chưa từng quen biết.

Không một lời giải thích.

Không một câu xin lỗi.

Càng không có chút hối hận.

Khóe môi tôi khẽ cong lên thành một nụ cười chua chát.

Hóa ra…

Người phụ nữ kia mới là “vợ” mà anh sẵn sàng hét lên giữa đám đông.

Còn tôi…

Chỉ là người đứng tên trên tờ giấy đăng ký kết hôn.

Tôi nhẹ nhàng ôm bụng bầu đứng dậy.

Mỗi bước chân đều nặng như đeo đá.

Nhưng tôi biết mình không thể ở lại thêm một giây nào nữa.

Tôi không muốn con mình sau này phải biết rằng, ngay từ khi còn chưa cất tiếng khóc chào đời, mẹ nó đã bị phản bội ngay trong bệnh viện.

Khi vừa bước đến cửa, phía sau vẫn vang lên giọng nói dịu dàng của T.:

— Cố lên em… Anh ở đây rồi. Vợ anh mạnh mẽ lắm!

Hai chữ **”vợ anh”** giống như lưỡi dao cứa sâu thêm vào trái tim tôi.

Tôi không khóc.

Chỉ lặng lẽ quay lưng.

Bởi kể từ khoảnh khắc ấy…

Tôi hiểu cuộc hôn nhân này đã thực sự kết thúc.

Tôi ôm bụng bầu rời khỏi bệnh viện, bắt đầu một hành trình mới.

Một hành trình chỉ có hai mẹ con.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản cho biết 'MA C COISK Truyên hư cấu, ảnh minh hoa'



Và cũng là hành trình khiến những kẻ phản bội phải trả giá…

Tôi không về nhà, cũng không gọi điện chất vấn. Tôi bắt taxi thẳng đến văn phòng luật sư của một người bạn thân, ký vào đơn ly hôn đơn phương đã soạn sẵn từ ba tháng trước — ngày tôi vô tình thấy tin nhắn lạ nhưng cố tự lừa dối mình.

Tôi rút toàn bộ số tiền tiết kiệm đứng tên mình, thu dọn những món đồ giá trị và dọn ra thẳng sân bay. Điểm đến là một thành phố biển yên bình cách xa nơi này hàng ngàn cây số, nơi bố mẹ đẻ tôi đang sống.

Đêm hôm đó, cơn đau đẻ thực sự ập tới. Giữa ranh giới sinh tử của một ca sinh non đầy nghẹt thở, tôi cắn chặt môi đến bật máu, tự dặn lòng phải mạnh mẽ. Tiếng khóc chào đời của con trai tôi vang lên tròn trịa, cũng là lúc tôi nhấn nút gửi tối hậu thư cho T. Đó là tấm ảnh chụp tờ đơn ly hôn đặt cạnh giấy chứng sinh của con, kèm một dòng tin nhắn duy nhất:

“Tài sản chia đôi, con thuộc về tôi. Đừng tìm, vì anh không xứng đáng làm bố.”

Màn trả giá muộn màng sau 3 năm

Ba năm sau, tôi trở lại thành phố cũ với tư cách là Giám đốc đại diện của một quỹ đầu tư lớn. Cuộc sống độc thân rực rỡ và sự nghiệp thăng tiến khiến tôi như lột xác thành một người khác: xinh đẹp, bản lĩnh và đầy kiêu hãnh.

Còn T.? Quả báo đến với anh ta nhanh hơn tôi tưởng.

Hóa ra, đêm hôm đó tại bệnh viện, “phòng nhì” của anh ta hạ sinh một bé trai. T. vui mừng khôn xiết, lập tức ký vào đơn ly hôn để danh chính ngôn thuận rước cô bồ về nhà. Anh ta đem toàn bộ nhà cửa, đất đai thế chấp để lấy vốn đầu tư cho gia đình nhà vợ mới, nuôi mộng làm giàu.

Nhưng cuộc đời là một vở kịch lắm bất ngờ:

  • Đòn chí mạng đầu tiên: Đứa trẻ càng lớn càng không giống T. Trong một lần thằng bé đi cấp cứu vì sốt xuất huyết, T. bàng hoàng phát hiện nhóm máu của con không hề trùng khớp với mình. Kết quả xét nghiệm ADN như sét đánh ngang tai: Đứa con mà anh ta nâng niu, đánh đổi cả gia đình để có được, hóa ra là “vỏ” của một gã đàn ông khác.

  • Đòn chí mạng thứ hai: Cô nhân tình ôm sạch số tiền vay thế chấp bỏ trốn cùng nhân tình thực sự ngay sau đó, để lại cho T. một khoản nợ khổng lồ và một ngôi nhà nguy cơ bị tịch thu.

Cuộc gặp gỡ định mệnh tại quán cà phê trung tâm

Tôi gặp lại T. trong một buổi chiều mưa. Anh ta lúc này không còn là gã giám đốc bảnh bao, ngạo mạn ngày xưa, mà là một người đàn ông trung niên tàn tạ, râu tóc bạc phơ, mặc bộ đồ bạc màu của một nhân viên môi giới bất động sản cấp thấp.

Nhìn thấy tôi bước xuống từ chiếc xe sang trọng, tay dắt một cậu bé 3 tuổi kháu khỉnh có đôi mắt giống hệt mình, T. sững sờ. Anh ta lao đến, quỳ sụp xuống trước mặt tôi giữa chốn đông người, nước mắt giàn giụa:

— Em… là em phải không? Anh xin lỗi… Anh sai rồi! Xin em cho anh một cơ hội để bù đắp cho mẹ con em. Đứa bé kia không phải con anh, anh bị lừa rồi! Chỉ có em và con mới là gia đình thực sự của anh thôi!

Tôi nhìn người đàn ông đang thảm hại dưới chân mình, trong lòng không một chút gợn sóng. Không oán hận, không trả thù, chỉ có một sự khinh bỉ tột cùng. Tôi kéo con trai lùi lại một bước, né tránh cái chạm tay của anh ta như tránh một thứ bẩn thỉu.

Tôi khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt:

— Anh nhận nhầm người rồi. Chồng tôi đã “chết” vào cái ngày ở phòng cấp cứu 3 năm trước. Còn đứa trẻ này, nó mang họ tôi, và trong giấy khai sinh của nó, phần tên bố… để trống.

Nói rồi, tôi dắt con quay lưng đi thẳng vào xe, mặc cho T. gào khóc, chạy theo đập cửa kính trong vô vọng dưới cơn mưa tầm tã.

Nhìn qua gương chiếu hậu, bóng dáng anh ta đổ sụp xuống lòng đường. Anh ta đã có tất cả: một người vợ tào khang, một đứa con sắp chào đời và một gia đình hạnh phúc. Nhưng chính sự tham lam và phản bội đã khiến anh ta tự tay ném bỏ tất cả để đổi lấy một đứa con hoang và một khoản nợ ngập đầu.

Sự ân hận, nghèo khó và cô độc suốt quãng đời còn lại của anh ta, chính là cái giá đắt nhất mà anh ta phải trả cho giọt nước mắt của tôi ngày hôm đó.