Tôi đang kh/ám th/ai, thấy chồng bế nh//ân tìn//h xông vào phòng cấ//p cứ/u h/ét: “Bác sĩ, vợ tôi sắp sinh rồi!”, tôi cười lạnh ôm bụ/ng b/ầu ra đi và cái kết…

Tôi đang kh/ám th/ai, thấy chồng bế nh//ân tìn//h xông vào phòng cấ//p cứ/u h/ét: “Bác sĩ, vợ tôi sắp sinh rồi!”, tôi cười lạnh ôm bụ/ng b/ầu ra đi và cái kết…

Ngày hôm đó, tôi nhớ mãi — ngày tôi chính thức nhìn thấy rõ bộ mặt thật của người đàn ông đầu gối tay ấp suốt 5 năm qua.
Tôi ma//ng th/ai ở tháng thứ bảy, bụng đã l/ộ rõ, nhưng vì cơ thể y//ếu nên bác sĩ hẹn tá/i khá/m định kỳ hàng tuần. Hôm ấy, tôi đi khám một mình. Chồng tôi — Hùng — nói bận công việc, không đi được. Tôi cũng quen rồi, vì từ khi tôi có bầ/u, anh ít khi quan tâm. Những tin nhắn kiểu “ăn gì chưa?”, “em m/ệt không?” dần biế/n m/ất. Thay vào đó là những đêm về khuya, những lần anh viện cớ đi công tác nhưng quên tắt định vị điện thoại.

Tôi biết, anh có ng/ười kh/ác. Nhưng tôi im lặng. Tôi nghĩ, khi đ/ứa b/é ra đời, anh sẽ thay đổi.

Hôm ấy, sau khi khám xong, tôi ngồi nghỉ trong hành lang bệnh viện, tay vuốt nhẹ lên bụng, nói khẽ với con:

— Con ngoan nhé, chỉ còn vài tháng nữa thôi, mẹ con mình sẽ hạnh phúc.

Nhưng đúng lúc đó, tiếng ồ/n à/o vang lên từ cửa cấ/p cứ/u khiến tôi g/iật m/ình quay lại.

Một người đàn ông đang bế một cô gái bụ/ng b/ầu chạy thẳng vào, vừa chạy vừa hé//t:

— Bác sĩ! Cứ/u với! Vợ tôi sắp sinh rồi!

Tôi thoáng thấy bóng dáng quen thuộc. Và chỉ một giây sau, tim tôi như v/ỡ ra.

Người đàn ông ấy… chính là Hùng — chồng tôi.
Anh bế cô gái trẻ ấy — người mà tôi từng nhìn thấy qua vài bức ảnh lé//n l//út trong điện thoại anh. Cô ta r//ên khẽ, gương mặt t/ái nh/ợt, miệng gọi yế/u ớ/t:

— Anh ơi, em đa/u quá…

Tôi đứng lặng. Mọi âm thanh xung quanh như ta/n b/iến. Chỉ còn nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực, và cảm giác t/ê d/ại lan khắp người.

Y tá đẩy băng ca ra, Hùng đặt cô ta lên, rồi chạy theo, không hề ngoái lại.

Tôi không biết mình ngồi bao lâu. Khi giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, tôi chỉ khẽ cười — một nụ cười lạ/nh lẽ/o và ca/y đắ/ng nhất đời mình.



Bao năm yêu thương, bao h/y sin/h, hóa ra chỉ đổi lại một cảnh tượng như thế này: tôi ôm bụn/g bầ/u đi kh/ám th/ai một mình, còn anh ta thì bế nh/ân tì/nh vào phòng sinh, miệng gọi cô ta là “vợ tôi.”

Tôi lau khô giọt nước mắt cuối cùng, bàn tay siết chặt lấy tờ kết quả khám thai. Không một tiếng đánh ghen, không một lời gào thét, tôi lẳng lặng rút điện thoại ra, nhấn phím quay lại cảnh tượng Hùng đang nắm chặt tay cô ta trước cửa phòng cấp cứu, gương mặt lo lắng đến tột cùng – vẻ mặt mà chưa bao giờ anh dành cho tôi suốt thai kỳ.

Tôi đứng dậy, đi thẳng về phía họ. Hùng đang sốt sắng hỏi y tá thì khựng lại khi thấy bóng tôi đổ dài trên sàn bệnh viện. Anh ta quay lại, gương mặt biến sắc, lắp bắp:

— “An… sao em lại ở đây? Anh… anh chỉ là giúp người quen…”

Tôi không để anh ta nói hết câu, mỉm cười lạnh lẽo, giơ điện thoại đang quay phim lên:

— “Người quen mà gọi là ‘vợ’, người quen mà sắp sinh con cho anh sao? Hùng, màn kịch này hạ màn được rồi. Anh bận ‘công tác’ ở phòng sinh của nhân tình, còn tôi thì đi khám thai một mình. Công bằng quá nhỉ?”

Cô gái nằm trên băng ca run rẩy nhìn tôi. Tôi tiến lại gần, bình thản nói:

— “Chúc mừng cô sắp làm mẹ. Nhưng tôi báo trước, người đàn ông này có thể bỏ rơi vợ con suốt 5 năm để chạy theo cô, thì một ngày nào đó, anh ta cũng sẽ bỏ cô để theo một ‘vợ mới’ khác thôi.”

Hùng định lao đến giữ tay tôi, nhưng tôi gạt phắt đi, giọng đanh thép:

— “Đừng chạm vào tôi, bẩn lắm! Đơn ly hôn tôi sẽ gửi đến văn phòng anh vào sáng mai. Toàn bộ tài sản chung, căn nhà và chiếc xe, tôi đã thu thập đủ bằng chứng anh ngoại tình và tẩu tán tài sản cho cô ta. Anh cứ lo cho ‘vợ con’ anh đi, vì từ ngày mai, anh sẽ phải ra đi với bàn tay trắng!”

Tôi quay lưng đi thẳng ra cửa bệnh viện, mặc kệ tiếng Hùng gào thét gọi tên tôi phía sau.

3 tháng sau…

Ngày tôi hạ sinh thiên chức làm mẹ, cũng là ngày Hùng nhận phán quyết cuối cùng của tòa án. Vì bằng chứng ngoại tình quá rõ ràng và việc anh ta dùng tiền chung mua nhà cho nhân tình bị bại lộ, tôi giành được quyền nuôi con và phần lớn tài sản.

Hùng lúc này thân bại danh liệt. Cô nhân tình sau khi sinh con, thấy anh ta trắng tay, không còn xe sang, nhà rộng nên đã bế con bỏ trốn theo một người đàn ông giàu có khác, để lại anh ta với khoản nợ nần chồng chất vì những lần vung tay quá trán trước đó.

Chiều nay, tôi bế con đi dạo trong công viên dưới ánh hoàng hôn rực rỡ. Từ xa, tôi thấy một bóng dáng nhếch nhác, râu ria lởm chởm đang ngồi thẫn thờ trên ghế đá – đó là Hùng. Anh ta nhìn thấy tôi, định chạy lại nhưng nhìn thấy vẻ rạng rỡ, kiêu hãnh của tôi lúc này, anh ta tự ti dừng bước, chỉ biết nhìn theo mẹ con tôi với ánh mắt đầy hối hận và cay đắng.

Tôi mỉm cười, ôm chặt lấy thiên thần nhỏ trong tay. Hóa ra, sự trả thù ngọt ngào nhất không phải là dằn vặt kẻ phản bội, mà là sống một cuộc đời rực rỡ và hạnh phúc hơn bao giờ hết khi không có họ bên cạnh. Cánh cửa này khép lại, chính là để một chân trời bình yên khác mở ra cho mẹ con tôi.