Tôi chấp nhận mang tiếng phụ bạc khi bỏ người yêu để cưới vợ giàu hơn tuổi. Đúng 10 năm sau, sự thật được người yêu cũ ti/ết lộ đã thay đổi tất cả…
Tôi chấp nhận mang tiếng phụ bạc khi bỏ người yêu để cưới vợ giàu hơn tuổi. Đúng 10 năm sau, sự thật được người yêu cũ ti/ết lộ đã thay đổi tất cả…
Mưa chiều muộn trút xuống mái hiên của xưởng mộc, mang theo cái lạnh ẩm ướt của những ngày chuyển mùa. Nam ngồi r:un tay bên chiếc đục gỗ, ánh mắt thẫn thờ nhìn những dòng nước chảy xiết dưới rãnh sân. Đã mười năm trôi qua kể từ ngày anh quay lưng bước đi khỏi ngôi làng ven sông ấy, mang theo danh hiệu kẻ phụ tình, một gã đàn ông hám của, bỏ rơi người con gái thuở hàn vi để làm rể một gia đình giàu có trên thành phố.
Ngày đó, Nam và Thúy là đôi thanh mai trúc mã. Nhà Nam ngh:èo, mẹ anh lại đổ bệnh nặng, tiền thu:ố:c thang chạy vạy khắp nơi không đủ. Thúy khi ấy là cô thợ may đầu ngõ, gom góp từng đồng tiền công ít ỏi đưa cho anh, gượng cười bảo: “Anh lo cho bác trước, chuyện tụi mình để sau”. Nhưng bệnh tình của mẹ ngày một trở nặng, số n:ợ cứ thế chất chồng như ngọn núi đè nặng lên vai chàng trai ngoài đôi mươi. Giữa lúc bế tắc nhất, một người phụ nữ lớn tuổi hơn Nam, chủ một xưởng gỗ lớn trên thành phố, xuất hiện. Bà đề nghị giúp anh trả hết n:ợ nần, chữa bệnh cho mẹ, với điều kiện anh phải về làm chồng bà và quản lý sản xuất cho xưởng.
Đứng giữa chữ hiếu và chữ tình, Nam đã chọn cách quay lưng. Ngày anh lên xe hoa, cả làng đứng nhìn với ánh mắt khinh bỉ. Người ta rỉ tai nhau về gã trai trẻ bán rẻ danh dự để bước chân vào hào môn. Thúy không đến nhìn anh lần cuối, cô chỉ gửi lại chiếc khăn len tự đan dở qua một người quen. Mười năm làm rể nhà giàu, Nam sống trong nhung lụa nhưng lòng chưa một ngày bình yên. Người vợ hơn tuổi đối xử với anh bằng sự sòng phẳng của một giao dịch kinh doanh, còn sự dè bỉu của người đời thì như bóng ma đeo bám anh trong từng giấc ngủ.
Cách đây một năm, vợ Nam qua đời sau một cơn b:ạo bệ:nh, để lại toàn bộ xưởng mộc cho anh quản lý theo đúng di chúc. Giờ đây, anh đã là một ông chủ có tiếng, tiền tài không thiếu, nhưng ngôi nhà rộng lớn trên phố lúc nào cũng lạnh ngắt. Nỗi nhớ quê hương, nhớ người cũ cứ ngày một lớn dần. Cuối cùng, Nam quyết định giao lại việc điều hành cho người trợ lý tin cậy, một mình lái xe trở về ngôi làng cũ, đối diện với những vết thương quá khứ.
Ngôi làng thay đổi nhiều, những con đường đất đỏ ngày xưa giờ đã được trải bê tông sạch sẽ. Nam đỗ xe ở gốc đa đầu làng, đi bộ vào lối nhỏ dẫn đến nhà Thúy. Tim anh đập liên hồi, bàn tay mồ hôi rịn ra vì lo sợ. Liệu cô ấy đã lập gia đình chưa? Liệu cô ấy có xua đuổi một kẻ ph:ản b:ội như anh không?
Trước mắt anh, căn nhà cấp bốn ngày xưa giờ đã được sửa sang lại gọn gàng. Dưới giàn hoa thiên lý mát rượi, Thúy đang ngồi bên chiếc máy may cũ kỹ, mái tóc búi cao, gương mặt đã hằn lên vài nếp nhăn của thời gian nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng như thế. Nhìn thấy Nam, Thúy sững sờ đánh rơi cả cuộn chỉ xuống đất. Hai người nhìn nhau, khoảng lặng mười năm như cô đặc lại giữa không gian.

“Anh… anh mới về à?”, Thúy lên tiếng trước, giọng cô hơi r:un nhưng không có vẻ gì là o:án hận.
Nam bước vào hiên, cúi đầu vụng về: “Chào em. Anh về thăm quê… và muốn gặp em”.
Thúy rót một chén nước chè xanh ấm nóng đẩy về phía anh. Họ hỏi thăm nhau những câu chuyện xã giao bình thường về cuộc sống, về sức khỏe. Nam biết được Thúy vẫn ở vậy một mình, chăm sóc hiệu may nhỏ để sống qua ngày. Sự im lặng kéo dài một lúc, Nam không kìm được lòng mình, nghẹn ngào nói: “Thúy… anh xin lỗi. Mười năm qua, anh sống trong ân hận. Anh biết mình là kẻ hám tiền, đã chà đạp lên tình cảm của em…”
Thúy khẽ thở dài, cô nhìn ra sân, nơi những giọt mưa cuối ngày đang thưa dần. Rồi cô đứng dậy, đi vào trong buồng và cầm ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đã sờn góc. Cô đặt nó trước mặt Nam.
“Đã mười năm rồi, có lẽ em nên trả lại thứ này cho anh, và nói cho anh biết sự thật”, Thúy nhẹ nhàng nói.
Nam mở chiếc hộp ra.
Bên trong chiếc hộp gỗ không có vàng bạc hay báu vật gì giá trị, mà chỉ có một xấp biên lai chuyển tiền cũ kỹ đã ngả màu ố vàng, cùng một lá thư viết tay bằng mực xanh. Nam run rẩy cầm tờ biên lai trên cùng lên đọc. Người gửi là Thúy, nhưng người nhận lại chính là người vợ hơn tuổi quá cố của anh.
Số tiền trên mỗi tờ biên lai không quá lớn, nhưng đều đặn tháng nào cũng có, kéo dài suốt bảy năm trời cho đến khi mẹ Nam qua đời.
Nam ngẩng phắt đầu lên, bàng hoàng nhìn Thúy, giọng lạc đi: “Thúy… thế này là thế nào? Sao em lại gửi tiền cho bà ấy?”
Thúy ngồi xuống đối diện anh, đôi mắt cô thoáng đượm buồn nhưng thanh thản lạ kỳ. Cô khẽ mỉm cười, kể lại câu chuyện của mười năm trước:
“Ngày anh chuẩn bị cưới người ta, em đã đến gặp bà ấy để cầu xin. Em bảo em có thể làm lụng, có thể bán đi cả gia sản để trả nợ cho anh, xin bà ấy đừng mang anh đi. Nhưng bà ấy đưa ra cho em bệnh án của bác gái. Số tiền phẫu thuật và thuốc men ở nước ngoài quá lớn, một đời may vá của em hay một đời làm thuê của anh có gom góp cả trăm năm cũng không đào đâu ra trong vài ngày. Bà ấy nói thẳng với em, bà ấy cần một người đàn ông đáng tin cậy để quản lý cơ nghiệp, đổi lại, bà ấy sẽ cứu mẹ anh.”
Thúy ngưng một chút, gạt đi giọt nước mắt vừa chực lăn dài: “Bà ấy ra điều kiện với em: Nếu em thực sự yêu anh và muốn tốt cho anh, hãy để anh ra đi mà không một lời oán trách, để anh toàn tâm toàn ý lo cho mẹ và sự nghiệp. Nhưng em không muốn nợ bà ấy. Em đã giao kèo với bà ấy, rằng mỗi tháng em sẽ gửi một phần tiền công của mình cho bà ấy, xem như em cùng anh trả bớt phần nào nghĩa ân tình này. Bà ấy đồng ý, và hứa sẽ không bao giờ nói cho anh biết, để anh không phải mang cảm giác mắc nợ cả hai người phụ nữ.”
Nam chết lặng. Hóa ra, cái danh “kẻ phụ tình hám của” mà anh gánh chịu mười năm qua, lại được đổi bằng sự hy sinh thầm lặng, cao thượng đến tột cùng của người con gái trước mặt. Cô không oán hận anh, ngược lại còn âm thầm dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để che chở, để cùng anh gánh vác món nợ cuộc đời.
Bà vợ quá cố của anh mười năm qua đối xử sòng phẳng với anh, hóa ra cũng vì bà tôn trọng giao kèo và sự kiêu hãnh của Thúy.
Nam quỳ sụp xuống bên chân Thúy, ôm lấy đôi bàn tay chai sần vì kim chỉ của cô, khóc nấc lên như một đứa trẻ: “Anh xin lỗi… Anh tệ quá… Anh không hề biết em đã phải khổ sở như vậy…”
Thúy đặt tay lên vai anh, nhẹ nhàng nâng anh dậy: “Đừng tự trách mình nữa, Nam. Mọi chuyện đã qua rồi. Mẹ anh những năm cuối đời được chữa trị tốt, ra đi thanh thản, đó là điều viên mãn nhất. Em làm vậy, chưa một ngày hối hận.”
Mưa ngoài hiên đã dứt hẳn. Ánh nắng cuối ngày xuyên qua giàn hoa thiên lý, hắt những vệt sáng ấm áp vào căn nhà nhỏ. Nam nhìn Thúy, nhìn người con gái đã dùng cả thanh xuân để bao dung cho số phận của anh. Anh biết, mười năm thanh xuân đánh đổi bằng một sự thật nghiệt ngã, nhưng cũng chính sự thật ấy đã cởi bỏ xiềng xích trong lòng anh bấy lâu nay.
Nắm chặt đôi bàn tay Thúy, Nam nghẹn ngào nhưng kiên định: “Thúy, mười năm trước anh nợ em một đời. Mười năm sau, cho phép anh được ở lại đây, dùng phần đời còn lại để bù đắp và may lại hạnh phúc cho chúng mình, được không em?”
Thúy không trả lời ngay, cô nhìn ra khoảng sân ngập nắng, rồi khẽ gật đầu, giọt nước mắt hạnh phúc sau mười năm chờ đợi cuối cùng cũng đã rơi xuống.