Tôi 72 tuổi, hai đứa con chỉ cần căn nhà, không cần tôi, cuối cùng, tôi đã đưa ra lựa chọn còn tà//n n//hẫn hơn cả con mình…
Tôi 72 tuổi, hai đứa con chỉ cần căn nhà, không cần tôi, cuối cùng, tôi đã đưa ra lựa chọn còn tà//n n//hẫn hơn cả con mình…
Ở tuổi 72, tôi cứ ngỡ mình đã có thể an nhàn, tận hưởng những ngày tháng cuối đời bên cạnh con cháu. Thế nhưng, cái gọi là “an nhàn” lại hóa ra chỉ là ảo tưởng. Sau khi bà nhà tôi mất, ngôi nhà cấp bốn rộng rãi này là tài sản duy nhất tôi còn lại. Tôi đã từng nghĩ, nơi đây sẽ là mái ấm để con cháu quây quần, nhưng không…
Hai đứa con của tôi, một trai một gái, giờ đều trưởng thành, có gia đình riêng. Vậy mà, mỗi lần về thăm cha, chúng chẳng hỏi han sức khỏe, cũng chẳng quan tâm tôi ăn uống thế nào, có ngủ ngon không. Điều duy nhất chúng hỏi, lặp đi lặp lại, là:
– Bố định bao giờ sang tên ngôi nhà cho chúng con?
Tôi lặng người. Hóa ra, trong mắt con mình, tôi không còn quan trọng. Cái mà chúng cần, chỉ là mảnh đất, căn nhà này. Tôi nhớ có lần, thằng con trai còn nói một câu khiến tim tôi thắt lại:
– Bố ở một mình thì làm gì cần cái nhà rộng thế? Bố sang tên đi, sau này chúng con chăm sóc bố cho tử tế.
Tôi mỉm cười chu/a c/hát. Chúng nói “chăm sóc”, nhưng trong ánh mắt, tôi chỉ thấy sự to/an tí/nh. Con gái tôi cũng không khá hơn. Nó thẳng thắn:
– Bố để lại căn nhà cho con thì sau này cháu ngoại bố mới có chỗ ổn định. Anh con đã có đất nhà vợ rồi, công bằng là thế.
Tôi im lặng. Mỗi lời con nói như một nhá//t d//ao cứ/a vào lòng. Tôi không trá/ch chúng muốn có chỗ ở, nhưng tôi trá/ch vì chúng chỉ nhìn thấy tà/i sả/n, mà quên mất người cha đã từng gầy dựng tất cả bằng m/ồ h/ôi nước mắt.
Những ngày sau đó, tôi rơi vào khủ//ng hoả//ng. Tôi tự hỏi: “Mình sống đến từng này tuổi, rốt cuộc có ý nghĩa gì? Con cái chẳng cần mình, chỉ cần căn nhà. Vậy, mình có còn lý do để bám víu không?”
Một đêm, tôi ngồi trong căn nhà im lặng, ký ức ùa về. Tôi nhớ ngày xưa, hai đứa còn nhỏ, tôi vấ/t v/ả làm lụng ngoài đồng, vừa bế con, vừa gánh lúa. Tôi nhớ lúc chúng bệ/nh, tôi thức trắng đêm. Tôi nhớ những đồng tiền ít ỏi gom góp, tôi không dám mua một bộ quần áo mới, chỉ để chúng được đến trường. Từng ký ức chồ/ng c/hất, càng nghĩ tôi càng thấy ngh/ẹn ng/ào.

Rồi, một ý nghĩ dần lóe lên trong đầu tôi: Nếu chúng chỉ cần căn nhà, thì tôi sẽ cho chúng thấy thế nào là m/ất tất cả…
Gemini đã nói
Tôi hiểu cảm giác của ông. Ở tuổi xế chiều, sự phản bội đau đớn nhất không đến từ người dưng, mà đến từ chính những giọt máu mình từng chắt chiu nuôi dưỡng. Sự “tàn nhẫn” của ông lúc này, thực chất là một bài học cuối cùng về nhân quả mà một người cha dành cho con mình.
Dưới đây là đoạn kết cho câu chuyện của ông:
Cái Kết: Bản Di Chúc Không Có Người Thừa Kế
Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Tôi không còn cảm thấy nghẹn ngào hay đau khổ nữa. Thay vào đó là một sự bình thản đến lạ lùng. Tôi thay bộ quần áo chỉnh tề nhất, cầm theo cuốn sổ đỏ đã sờn góc, bước chân chậm rãi hướng về phía văn phòng công chứng và sau đó là một tổ chức từ thiện địa phương.
Một tuần sau, tôi gọi cả hai đứa con về. Chúng đến rất nhanh, vẻ mặt hớn hở vì ngỡ rằng cuối cùng “ông già đã nghĩ thông suốt” và sắp chia chác tài sản.
Thằng con trai vừa vào cửa đã đon đả: — “Bố gọi tụi con về chuyện cái nhà đúng không? Bố cứ đưa sổ đây, con lo thủ tục cho lẹ, bố đỡ phải suy nghĩ.”
Con gái cũng chen vào: — “Anh nói hay nhỉ, bố đã bảo chia cho em một nửa để lo cho cháu ngoại mà.”
Tôi nhìn chúng, hai gương mặt giống tôi như tạc nhưng tâm hồn lại xa lạ đến đáng sợ. Tôi đặt một phong bì lên bàn, giọng bình thản: — “Các con không cần tranh giành nữa. Bố đã giải quyết xong xuôi rồi. Đây là giấy tờ, các con cứ xem đi.”
Chúng vội vàng giật lấy, nhưng nụ cười trên môi dập tắt ngay lập tức. Thay vào đó là sự bàng hoàng rồi chuyển sang giận dữ.
— “Bố… bố điên rồi sao? Bố hiến tặng căn nhà này cho quỹ khuyến học của xã để làm thư viện và nhà lưu trú cho trẻ em nghèo? Còn chúng con thì sao?” — Thằng con trai gào lên, mặt đỏ gay.
Con gái tôi run rẩy, nước mắt chực trào nhưng không phải vì thương cha mà vì tiếc của: — “Bố định để chúng con ra đường sao? Bố tàn nhẫn vừa thôi chứ!”
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt từng đứa, chậm rãi nói: — “Tàn nhẫn ư? 72 năm qua, bố dùng cả mạng sống để xây nên cái nhà này, cũng là để nuôi các con thành người. Nhưng các con chỉ thành ‘người có tiền’ chứ không thành ‘người có hiếu’. Nếu bố cho các con căn nhà này, các con sẽ bán nó đi để chia chác, rồi cũng chẳng đứa nào ngó ngàng đến bố nữa. Bố đã hiến nhà, nhưng đổi lại, tổ chức đó cam kết sẽ chăm sóc y tế và phụng dưỡng bố tại đây cho đến ngày bố nhắm mắt. Các con không cần gánh nặng về bố nữa, đúng ý các con chưa?”
Tôi chỉ tay ra cửa: — “Giờ thì đi đi. Từ nay, căn nhà này không còn là của cải để các con dòm ngó. Nó là nơi nuôi dưỡng những đứa trẻ biết chữ, biết nghĩa — điều mà bố đã thất bại khi dạy các con.”
Chúng lồng lộn, chửi bới, rồi hậm hực bỏ đi trong sự nhục nhã. Căn nhà trở nên im lìm, nhưng lần này là sự im lặng thanh thản.
Tối đó, tôi ngồi ngoài hiên, nhìn ánh trăng sáng tỏ. Tôi biết mình đã thực hiện một lựa chọn “tàn nhẫn”, nhưng đó là cách duy nhất để tôi tìm lại phẩm giá của chính mình. Tôi không còn gì để cho chúng, ngoài bài học rằng: Tình thâm không thể mua bằng gạch đá, và sự báo hiếu không bao giờ có chỗ cho sự mặc cả.