Tôi 69 tuổi, con trai gửi tiền mỗi tháng nhưng tôi không nhận được đồng nào, tôi âm thầm kiểm tra, cảnh quay tại ngân hàng khiến cả nhà ch//ết lặ//ng…
Tôi 69 tuổi, con trai gửi tiền mỗi tháng nhưng tôi không nhận được đồng nào, tôi âm thầm kiểm tra, cảnh quay tại ngân hàng khiến cả nhà ch//ết lặ//ng…
Tôi năm nay đã 69 tuổi, tóc bạc gần hết. Sau khi chồng m/ất, tôi ở cùng vợ chồng con trai cả trong căn nhà nhỏ ở quê. Con trai út – Hùng – đi làm ăn xa ở nước ngoài. Từ ngày sang bên đó, tháng nào nó cũng gọi điện về hỏi thăm và nói:
– Mẹ yên tâm nhé, tháng nào con cũng gửi tiền vào tài khoản đứng tên mẹ để mẹ chi tiêu, dưỡng già.
Nghe con nói thế, lòng tôi nhẹ nhõm. Nhưng lạ thay, suốt gần một năm nay, tôi chẳng hề nhận được đồng nào. Cuộc sống của tôi vẫn chỉ dựa vào mấy đồng lương hưu ít ỏi.
Mỗi khi hỏi, con dâu cả lại gạt đi:
– Mẹ gi/à rồi, cần gì tiêu nhiều. Ti/ền b/ạc cứ để vợ chồng con lo cho mẹ.
Lời nó nói nghe có vẻ hiếu thảo, nhưng trong lòng tôi cứ thấy có gì đó không ổn.
Một lần, tôi gọi điện hỏi thẳng Hùng:
– Con có gặp k/hó k/hăn gì không mà mẹ chẳng thấy tiền?
Đầu dây bên kia, Hùng ngạc nhiên:
– Sao lại thế được mẹ? Tháng nào con cũng chuyển về tài khoản của mẹ, vài hôm sau ngân hàng còn gọi x/ác nh/ận. Mẹ thử kiểm tra lại xem.
Nghe con nói, tôi bủ/n rủ/n cả người. Thì ra tiền vẫn đều đặn gửi về, nhưng tôi không hề nhận được. Vậy thì nó đã đi đâu?
Hôm sau, tôi lặng lẽ ra ngân hàng xin sao kê. Nhân viên kiểm tra, rồi khẽ nói:
– Tài khoản của bác tháng nào cũng có tiền vào. Nhưng sau đó lại bị rút hết ở cây ATM.
Tôi chế//t lặn/g. Cả đời tôi chưa từng biết dùng thẻ ATM. Ai đã làm chuyện này?

Tôi yêu cầu ngân hàng trích xuất hình ảnh camera. Và khi màn hình hiện lên, tôi ngồi sụ/p xuống ghế: người rút tiền chính là…
Người rút tiền chính là vợ chồng đứa con trai cả mà tôi đang hết lòng tin tưởng nương tựa bấy lâu nay.
Nhưng sự thật không chỉ dừng lại ở việc họ lén lút rút tiền dưỡng già của tôi.
Sự Thật Phơi Bày Qua Camera
Trong đoạn băng ghi hình, con dâu tôi thản nhiên cầm chiếc thẻ ATM mang tên tôi, vừa rút tiền vừa cười nói với con trai cả đứng bên cạnh. Điều khiến tôi đau đớn nhất là họ cầm xấp tiền polyme dày cộm ấy, rồi ghé sát tai nhau bàn tính:
-
“Tháng này thằng Hùng gửi nhiều hơn đấy, đủ để đóng tiền đợt cuối cái chung cư trên thành phố rồi. Cứ bảo với bà già là tiền chưa về, hoặc thằng Hùng gặp khó khăn bên đó là xong.”
-
“Ừ, mẹ lẩm cẩm rồi, có biết gì về thẻ từ với mã số đâu mà lo.”
Tôi ngồi thụp xuống sàn ngân hàng lạnh lẽo. Hóa ra, suốt một năm qua, trong khi tôi thắt lưng buộc bụng, ăn uống đạm bạc để không phiền lụy con cái, thì chúng lại dùng tiền của em trai gửi về phụng dưỡng mẹ để âm thầm mua nhà riêng, chuẩn bị dọn đi và bỏ mặc tôi lại căn nhà cũ này.
Buổi Tối Định Mệnh
Tôi cầm bản sao kê và đoạn video được nhân viên ngân hàng hỗ trợ lưu lại, lẳng lặng về nhà. Tối đó, tôi nấu một bữa cơm tươm tất hơn mọi ngày. Khi cả nhà đang ngồi vào bàn, con dâu vẫn thản nhiên gắp miếng đậu phụ nhỏ vào bát tôi rồi nói:
-
“Mẹ ăn tạm nhé, dạo này kinh tế khó khăn, chú Hùng bên kia chắc cũng chẳng dư dả gì nên chẳng thấy gửi tiền về lo cho mẹ.”
Tôi buông bát đũa, từ tốn đặt xấp giấy sao kê và chiếc điện thoại đang phát đoạn video tại cây ATM lên bàn. Không gian bỗng chốc rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Mặt con trai cả biến sắc, còn con dâu thì đánh rơi cả đôi đũa xuống đất.
Tôi không khóc, giọng tôi bình thản nhưng đanh thép:
“Mẹ già rồi, mắt có mờ nhưng lòng mẹ chưa mù. Số tiền các con rút trong một năm qua, mẹ coi như tiền trả công nuôi dưỡng bấy lâu. Nhưng từ ngày mai, căn nhà này mẹ sẽ bán để vào viện dưỡng lão. Các con đã có chung cư cao cấp, chắc không cần ở đây với người mẹ ‘lẩm cẩm’ này nữa.”
Con trai tôi quỳ sụp xuống van xin, bảo rằng chúng chỉ muốn lo cho tương lai của cháu nội. Nhưng tôi chỉ lắc đầu. Sự phản bội từ chính người mình dứt ruột đẻ ra còn đau đớn hơn cả cái nghèo.
Tôi gọi điện cho Hùng, bảo con từ nay đừng gửi tiền vào tài khoản cũ nữa. Trời không phụ lòng người, tôi vẫn còn chút sức khỏe và sự minh mẫn để tự quyết định những năm tháng cuối đời mình. Tôi bước ra hiên nhà, nhìn ánh trăng sáng tỏ, cảm thấy lòng nhẹ nhõm lạ kỳ vì cuối cùng, mọi mặt nạ đã được tháo xuống.