Tình Cờ Gặp Hai Mẹ Con T//ội Nghiệ//p, Anh Xe Ôm Đưa Về Phòng Trọ, Bà//ng Ho//àng Khi Phát Hiện Thân Phận Thật Của Họ

Tình Cờ Gặp Hai Mẹ Con T//ội Nghiệ//p, Anh Xe Ôm Đưa Về Phòng Trọ, Bà//ng Ho//àng Khi Phát Hiện Thân Phận Thật Của Họ

Trời đã về khuya. Con phố nơi anh Hòa thường đón khách giờ chỉ còn lại ánh đèn vàng leo lắt và tiếng xe thưa thớt. Anh định nổ máy trở về phòng trọ thì bất giác thấy ở cuối con hẻm có hai bóng người đang co ro ngồi sát tường.

Một người phụ nữ gầy gò, trên tay ôm chặt một bé trai chừng bốn tuổi. Hai mẹ con mặc áo mưa mỏng, ướt sũng vì cơn mưa vừa dứt.

Anh Hòa vốn không phải người nhiều chuyện, nhưng hình ảnh ấy khiến anh động lòng. Anh bước lại, nhẹ giọng hỏi:

— Chị ơi… Hai mẹ con sao lại ngồi đây? Mưa lạnh thế này, không về nhà ạ?

Người phụ nữ gi/ật mì/nh. Ánh mắt chị đỏ hoe, sưng húp.
— Dạ… em không có nhà về…

Đứ/a b/é trong tay chị run lên bần bật. Nó không khóc, chỉ cúi mặt vào vai mẹ, như đã quen với sự kh/ổ s/ở.

Anh Hòa lặng người vài giây. Anh nhìn khuôn mặt ti/ều tụ/y của người mẹ — trẻ lắm, chắc chỉ hơn hai mươi. Rồi anh nhìn bàn tay chị: chai sạn, đầy vết xước.

— Hay là… hai mẹ con theo tôi về phòng trọ tạm đi. Ở ngoài này ng/uy hiể/m lắm.

Chị hoảng hốt lắc đầu:
— Không, không được đâu anh… Em sợ phiền…

— Phiền gì đâu. Coi như giúp người qua đường. Tôi ở một mình, phòng cũng rộng. Cho hai mẹ con ngủ nhờ một đêm, mai tính tiếp.

Chị nhìn anh, đôi mắt ngập ngừng, lo lắng, rồi cúi xuống nhìn con. Thấy b/é đã t/ím t/ái, hơi thở yếu, chị cắ/n m/ôi:
— Vậy… em xin anh… một đêm thôi ạ…

Anh gật đầu.
— Đi, lên xe. Đừng lo.

Phòng trọ của anh Hòa chẳng có gì ngoài chiếc giường nhỏ, cái bàn gỗ cũ, quạt treo tường, và góc bếp bé xíu. Nhưng ít ra nó khô ráo, ấm áp hơn hẻm tối ngoài kia.

Vừa bước vào, đứa bé bỗng ho sặc sụa. Anh Hòa vội lấy áo choàng của mình quấn nó lại.

— Em tên gì? — anh hỏi.

— Dạ… em tên Mai. Con em tên Tí.

— Sao lại thành ra thế này?

Mai khẽ cúi đầu, giọng nghẹn lại:
— Em… b/ỏ tr/ốn.

Anh Hòa s/ững s/ờ.
— Trốn chồng?



Mai lắc đầu, đôi mắt thoáng một n//ỗi s/ợ kh/ó đoá/n:
— Không phải chồng… mà là…

Mai lắc đầu, đôi mắt thoáng một nỗi sợ khó đoán: — Không phải chồng… mà là… địa ngục của dòng họ.

Anh Hòa định hỏi thêm nhưng thấy Mai đã quá kiệt sức, anh lẳng lặng đi đun bát mì tôm nóng, thêm vào đó quả trứng quý giá cuối cùng trong tủ lạnh đưa cho chị. Nhìn hai mẹ con chia nhau bát mì một cách ngấu nghiến, anh thở dài, dọn dẹp góc giường rồi kê thêm chiếc chiếu dưới đất cho mình.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng xuyên qua khe cửa tổ ong của căn phòng trọ, anh Hòa giật mình thức giấc vì tiếng gõ cửa dồn dập. Anh vội vã bật dậy, nhưng Mai đã thức từ bao giờ. Chị đứng nép vào góc tường, khuôn mặt cắt không còn giọt máu, tay ôm chặt bé Tí.

Bên ngoài, hai chiếc xe đen bóng loáng đỗ xịch trước dãy trọ nghèo nàn. Những người đàn ông mặc suit đen, đeo kính râm bước xuống, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên uy nghi nhưng gương mặt đầy vẻ lo lắng.

Anh Hòa chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì người đàn ông ấy đã đẩy cửa bước vào. Ông nhìn thấy Mai, rồi nhìn bé Tí, đôi mắt ông đỏ hoe, khuỵu xuống ngay giữa sàn nhà ẩm thấp:

Tiểu thư! Cuối cùng em cũng đây rồi… Lạy trời, cậu chủ nhỏ vẫn bình an!

Anh Hòa đứng sững như trời trồng. Cái gì mà “Tiểu thư”? Cái gì mà “Cậu chủ nhỏ”?

Người phụ nữ gầy gò, rách rưới mà anh vừa cứu mạng đêm qua, hóa ra lại là Lâm Tuệ Mai – người thừa kế duy nhất của tập đoàn đá quý lớn nhất nhì cả nước, người đã “mất tích” bí ẩn cùng con trai sau một vụ thanh trừng nội bộ của những kẻ tham vọng trong dòng họ.

Hóa ra, sau khi chồng Mai – một doanh nhân trẻ tài năng – đột ngột qua đời trong một vụ tai nạn, những người chú người bác của chị đã dàn dựng một kịch bản truy sát để chiếm đoạt gia sản. Mai phải giả chết, hóa trang thành người lao động nghèo khổ, lẩn khuất trong những khu ổ chuột suốt nửa năm trời để bảo vệ tính mạng cho đứa con trai độc nhất.

Người đàn ông trung niên kia chính là quản gia trung thành đã âm thầm tìm kiếm chị suốt thời gian qua. Ông quay sang nhìn anh Hòa, ánh mắt đầy sự kính trọng:

— Cảm ơn anh. Nếu không có lòng tốt của anh đêm qua, có lẽ tiểu thư và cậu chủ đã không trụ vững qua cơn sốt giữa trời mưa lạnh này. Anh không chỉ cứu hai mạng người, mà anh còn cứu cả tương lai của tập đoàn chúng tôi.

Mai bước lại gần anh Hòa, chị không còn run rẩy nữa. Dù bộ quần áo vẫn rách rưới, nhưng khí chất của một tiểu thư khuê các bỗng chốc tỏa ra khiến anh Hòa thấy mình nhỏ bé. Chị nắm lấy bàn tay thô ráp của anh, nghẹn ngào:

— Anh Hòa, ơn này em không bao giờ quên. Đêm qua, khi cả thế giới quay lưng với em, chỉ có anh – một người xa lạ – đã mở cửa đón em vào.

Một tháng sau, khu phố trọ nghèo xôn xao. Anh xe ôm hiền lành bỗng nhiên “biến mất”. Người ta đồn rằng anh đã được đón về một biệt thự xa hoa. Nhưng sự thật còn hơn thế: Anh Hòa được cử đi học quản lý và trở thành Giám đốc an ninh của tập đoàn, người duy nhất mà tiểu thư Tuệ Mai tin tưởng giao phó mạng sống của mình và con trai.

Cuộc đời anh xe ôm nghèo đã sang trang, chỉ bắt đầu từ một bát mì tôm và một tấm lòng bao dung giữa đêm mưa lạnh.