Tiền đền bù giải tỏa 2 tỷ đồng, mẹ chồng chẳng chút đắn đo đưa hết cho cô em chồng làm của hồi môn. Đến khi vợ chồng tôi lên tiếng hỏi, câu trả lời của bà khiến cả hai chỉ biết chế//t lặng…chúng tôi không ngờ vợ chồng mình lại bị đối xử như vậy và màn lật kèo ở phút chót…

Tiền đền bù giải tỏa 2 tỷ đồng, mẹ chồng chẳng chút đắn đo đưa hết cho cô em chồng làm của hồi môn. Đến khi vợ chồng tôi lên tiếng hỏi, câu trả lời của bà khiến cả hai chỉ biết chế//t lặng…chúng tôi không ngờ vợ chồng mình lại bị đối xử như vậy và màn lật kèo ở phút chót…

Tôi về làm dâu nhà chồng đã gần mười năm.

Mười năm không quá dài, nhưng cũng đủ để một người phụ nữ hiểu mình đang đứng ở đâu trong gia đình ấy. Và tôi biết rất rõ, từ ngày bước chân qua cánh cửa nhà chồng, mình chưa bao giờ là người được ưu ái.

Nhà chồng tôi có hai anh em. Chồng tôi là con trai cả, dưới anh là cô em gái tên Thủy. Từ lâu, ai nhìn vào cũng nhận ra mẹ chồng tôi thương con gái út theo một cách rất đặc biệt.

Thủy lấy chồng xa nên mỗi lần về, mẹ lại tất bật từ sáng sớm. Bà tự tay đi chợ, nấu toàn những món con gái thích, hết hỏi ăn có ngon không lại hỏi có thiếu thốn gì không.

Còn vợ chồng tôi sống cùng nhà suốt bao năm, ngày nào cũng gặp mặt, nhưng hiếm khi nhận được một lời hỏi han. Có những hôm chồng tôi đi làm về sốt cao, bà chỉ nói: “Lớn rồi thì tự lo.”

Ban đầu tôi cũng chạnh lòng. Nhưng rồi thời gian dạy tôi cách chấp nhận. Tôi tự nhủ mình chỉ là con dâu, còn Thủy mới là con gái ruột. Có lẽ trong lòng người mẹ, cán cân ấy vốn chẳng bao giờ cân bằng.

Cho đến ngày mảnh đất của gia đình nằm trong diện giải tỏa.

Hôm đó, cán bộ địa phương đến thông báo thu hồi đất để mở rộng tuyến đường. Cả nhà ai cũng bần thần vì sắp phải chuyển đi nơi khác.

Nhưng vài ngày sau, khi mức đền bù được công bố, không khí trong nhà lập tức thay đổi.

**Hai tỷ đồng.**

Một khoản tiền quá lớn đối với gia đình tôi lúc bấy giờ.

Tối hôm ấy, mâm cơm trở nên rôm rả hơn bao giờ hết. Mọi người đều bàn tính sẽ dùng số tiền ấy như thế nào.

Chồng tôi nhẹ nhàng nói:

– Mẹ cứ giữ lấy. Sau này mình mua mảnh đất khác rồi xây căn nhà mới, cả nhà vẫn được ở gần nhau.

Tôi cũng gật đầu tán thành. Vợ chồng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện chia chác. Chỉ cần có một mái nhà ổn định để sống là đủ.

Suốt bữa cơm, mẹ chồng tôi vẫn lặng lẽ ăn, gần như không nói một lời.

Đến khi đặt đôi đũa xuống, bà ngẩng lên, bình thản nói một câu khiến cả bàn ăn lặng ngắt:

– Mẹ quyết định rồi. Toàn bộ hai tỷ này mẹ sẽ đưa hết cho con Thủy làm của hồi môn. Còn các con… đừng ai nhắc đến chuyện chia phần nữa…vợ chồng tôi muốn vay 500 triệu để làm ăn nhưng mẹ chồng gạt phăng đi…

Lời nói của mẹ chồng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến vợ chồng tôi nghẹn đắng, không thốt nên lời.

Chồng tôi buông thắt đũa, ngơ ngác nhìn mẹ, giọng run run:

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và văn bản cho biết '福 W5A'

– Mẹ… mẹ nói gì cơ? Hai tỷ đưa hết cho Thủy? Vậy còn căn nhà mới của chúng ta? Còn việc vợ chồng con muốn vay 500 triệu để hùn vốn làm ăn thì sao hả mẹ?

Mẹ chồng tôi không chút mủi lòng, bà gạt phăng đi, gương mặt lạnh lùng đến tàn nhẫn:

– Vay mượn cái gì! Làm ăn chắc gì đã lời hay lại cúng hết cho thiên hạ? Con Thủy nó lấy chồng xa, chịu nhiều thiệt thòi. Nhà chồng nó lại đang khinh nó nghèo. Mẹ đưa số tiền này để nó mua nhà thành phố, đứng tên một mình nó để phòng thân. Còn hai đứa bay có tay có chân, tự đi mà cày cuốc. Bao năm qua ở chung nhà với mẹ, mẹ không thu một đồng tiền phòng nào là đã nhân nhượng lắm rồi!

Tôi nghe mà tai ù đi, lồng ngực thắt lại vì uất ức. Mười năm làm dâu, cung phụng bà từ miếng ăn giấc ngủ, ốm đau một tay tôi chăm sóc. Vậy mà trong mắt bà, vợ chồng tôi chẳng khác nào những kẻ ăn bám. Chồng tôi nhìn mẹ, ánh mắt đầy sự thất vọng và tổn thương sâu sắc. Anh không nói thêm lời nào, đứng phắt dậy dắt tay tôi đi thẳng về phòng.

Đêm đó, hai vợ chồng tôi thức trắng. Tiếng khóc thầm của chồng khiến tôi xót xa. Sự thiên vị của mẹ chồng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một người con.

Ngày hôm sau, mẹ chồng tôi hớn hở gọi điện cho Thủy lên thành phố nhận tiền. Thủy cùng chồng phi xe về ngay trong ngày, gương mặt hân hoan, đắc ý ra mặt. Em rể trước giờ khinh khỉnh, nay bỗng dẻo mồm dẻo miệng, nịnh bợ mẹ chồng tôi hết lời. Nhìn cảnh ba mẹ con họ cười nói, bàn mưu tính kế mua nhà, vợ chồng tôi như những người thừa trong chính căn nhà mình đang ở.

Nhưng bà và cô em chồng đâu có ngờ, màn “lật kèo” ở phút chót đã diễn ra ngay khi cán bộ địa phương mang hợp đồng đền bù và giấy tờ ký nhận tiền đến nhà.

Khi vị cán bộ bảo mẹ chồng tôi ký tên, chồng tôi đột ngột bước ra, đặt lên bàn một cuốn sổ bọc da cũ kỹ cùng một tờ giấy có dấu đỏ đã phai màu. Anh điềm tĩnh nói với cán bộ:

– Khoan đã anh. Mảnh đất này đúng là đứng tên mẹ tôi, nhưng căn nhà 3 tầng trên đất và danh mục tài sản gắn liền với đất là do vợ chồng tôi bỏ tiền túi ra xây dựng và tôn tạo từ 5 năm trước. Đây là giấy phép xây dựng mang tên tôi, kèm theo toàn bộ hóa đơn đỏ, chứng từ mua bán vật liệu, hợp đồng nhân công đều đứng tên vợ chồng tôi.

Vị cán bộ địa phương cầm tập hồ sơ lên kiểm tra kỹ lưỡng rồi gật đầu:

– Đúng vậy. Theo luật đất đai và quy định đền bù hiện hành, tiền đền bù gồm hai phần: giá trị quyền sử dụng đất và giá trị tài sản, vật kiến trúc trên đất. Phần tài sản trên đất trị giá 1,2 tỷ đồng thuộc quyền sở hữu hợp pháp của anh chị. Nếu có tranh chấp, chúng tôi sẽ tạm giữ khoản này lại, chỉ giải ngân 800 triệu tiền đất cho bác gái thôi.

Mặt mẹ chồng tôi lập tức biến sắc, cắt không còn giọt máu. Thủy và chồng nó cũng nhảy dựng lên, lu loa mắng chửi:

– Anh chị định cướp tiền của mẹ đấy à? Đồ bất hiếu! Có căn nhà cũ mà cũng tính toán với em gái!

Chồng tôi cười cay đắng, nhìn thẳng vào mắt mẹ đẻ:

– Mẹ bảo chúng con có tay có chân tự đi mà cày cuốc, nên bây giờ chúng con đang đòi lại tiền mồ hôi nước mắt của mình đấy chứ. 10 năm qua con làm tròn chữ hiếu, nhưng mẹ chỉ xem chúng con như người dưng. Nếu mẹ đã cạn tình, thì con xin phép được cạn nghĩa. 1,2 tỷ này là tiền của vợ chồng con, một xu con cũng không để ai chạm vào!

Mẹ chồng tôi run bần bật, nhận ra nếu làm căng, bà chỉ nhận được 800 triệu, không đủ cho con gái mua nhà thành phố, chưa kể chuyện sẽ ầm ĩ khắp làng xóm, bôi tro trát trấu vào mặt bà. Em rể thấy miếng mồi ngon bỗng chốc bay mất một nửa thì thái độ quay ngoắt 180 độ, cằn nhằn vợ ngay tại chỗ.

Cuối cùng, buổi ký nhận tiền diễn ra trong sự im lặng ê chề của phía bên kia. Vợ chồng tôi nhận đủ 1,2 tỷ đồng tiền đền bù tài sản. Ngay ngày hôm sau, chúng tôi thu dọn toàn bộ hành lý, dứt khoát chuyển ra ngoài thuê nhà, mặc cho mẹ chồng đứng khóc lóc, hối hận ở sân.

Cầm số tiền xứng đáng thuộc về mình, vợ chồng tôi tự mua được một căn chung cư trả góp ấm cúng và có vốn làm ăn. Nhìn lại mười năm thanh xuân, tôi không tiếc nuối, vì ít ra ở phút cuối cùng, chồng tôi đã dũng cảm đứng lên bảo vệ gia đình nhỏ của mình.