Thương con dâu g/óa chồng khi còn quá trẻ, hàng xóm thì liên tục dị nghị…bố chồng làm một việc khiến cả xóm nể phục…
Thương con dâu g/óa chồng khi còn quá trẻ, hàng xóm thì liên tục dị nghị…bố chồng làm một việc khiến cả xóm nể phục…
Người ta thường bảo “khác máu tan//h lòng”, mối qu/an h/ệ giữa nhà chồng và nàng dâu xưa nay vốn dĩ đã nhiều định kiến. Thế nhưng, câu chuyện của tôi lại là một minh chứng hoàn toàn ngược lại. Cho đến tận bây giờ, khi nỗi đau mất chồng đã dần nguôi ngoai, tôi vẫn vẹn nguyên lòng biết ơn vô hạn dành cho người cha chồng vĩ đại của mình – người đã dùng cả danh dự và tình thương để bao bọc tôi qua giông bão cuộc đời.
Tôi kết hôn với N. khi cả hai mới ngoài hai mươi. Hạnh phúc ngắn chẳng tày gang, khi con tr.ai đầu lò.ng của chúng tôi vừa tròn một tuổi thì một TNGT cướ//p đi sinh m//ạng của anh mãi mãi. Cuộc đời tôi sụp đổ hoàn toàn ở tuổi 24. Nhìn đứa con thơ khát sữa, nhìn bản thân mình bơ vơ giữa cuộc đời với chiếc áo tang trắng xóa, tôi tưởng như mình không thể gượng dậy nổi.
Giữa lúc gia đình bên ngoại ở xa, người làng xóm bắt đầu xì xào bàn tán về “số s//át chồng” của tôi, thì bố chồng tôi – ông cụ ngoài 70 tuổi, gầ//y gò khắ/c khổ – đã đứng ra che chở cho hai mẹ con.
Suốt ba năm sau ngày N. mấ//t, tôi ở vậy thờ chồng, phụng dưỡng bố như cha đ/ẻ. Ai cũng bảo tôi d//ại, thanh xuân còn dài sao phải ôm rơm rặ/m bụng, hay ở lại vì mảnh đất, vì cuốn sổ tiết kiệm…. Bản thân bố chồng cũng nhiều lần thở dài nhìn tôi, ánh mắt đầy xót xa.
Cho đến một ngày, khi giỗ đầu ba năm của N. vừa hoàn tất, bố chồng bỗng gọi tôi vào phòng khách. Hôm ấy, ông ăn mặc chỉnh tề, trên bàn đặt sẵn một cuốn sổ đỏ và một xấp giấy tờ. Chưa kịp để tôi ngơ ngác, ông đã ôn tồn bảo:

“Con dâu ạ, ba năm qua con làm tròn nghĩa vụ với thằng N., làm tròn chữ hiếu với cái nhà này như thế là quá đủ rồi. Con mới 27 tuổi, đường đời còn dài, bố không thể ích kỷ giữ con lại đây để chịu khổ cả đời được.” Sau đó ông tiếp tục đọc to bản di chúc…lúc này nhiều người có mặt tỏ ra bất ngờ vì….
…vì trong bản di chúc, bố chồng tôi không hề chia tài sản theo cách thông thường là để lại cho con trai (đã mất) hay cháu nội, mà ông quyết định sang tên toàn bộ ngôi nhà mặt đường cùng mảnh đất tổ tiên cho tôi — đứa con dâu “khác máu tanh lòng”.
Chưa dừng lại ở đó, điều khiến tất cả mọi người có mặt, từ họ hàng thân thích đến mấy người hàng xóm tò mò đứng ngoài hiên, phải sững sờ chính là điều khoản đặc biệt mà ông tự tay viết thêm vào:
“Tôi chính thức tuyên bố gả con dâu tôi — Lê Thị X. — làm con gái nuôi của dòng họ. Kể từ ngày hôm nay, X. hoàn toàn tự do tìm kiếm hạnh phúc mới. Số tài sản này là của hồi môn tôi chuẩn bị cho con gái. Sau này, bất cứ người đàn ông nào muốn cưới con gái tôi, phải đến nhà này làm lễ dạm ngõ, thưa chuyện với tôi như thưa chuyện với cha đẻ.”
Mấy người hàng xóm vốn định đến xem để có chuyện bàn tán, nghe đến đây thì nhìn nhau trân trân, mặt đỏ gay vì xấu hổ. Những lời dị nghị ác ý về việc tôi “ở lại vì ham đất, ham tiền” bỗng chốc tan thành mây khói trước sự phóng khoáng và tình thương bao la của người cha già.
Tôi quỳ sụp xuống chân bố, nước mắt giàn giụa, nghẹn ngào không thốt nên lời: — Bố ơi, con không nhận đâu… Con ở lại là vì thương bố, thương nhà mình, chứ con đâu cần những thứ này. Bố cho con nhiều quá, con gánh không nổi…
Bố chồng tôi đỡ tôi đứng dậy, đôi bàn tay gầy gộc, run rẩy lau nước mắt cho con dâu. Ông nhìn thẳng ra phía cửa, nơi có những ánh mắt của người làng đang dõi vào, rồi dõng dạc nói to để tất cả cùng nghe thấy:
— Con không phải từ chối. Ba năm qua, con chịu bao nhiêu tủi hờn, mang tiếng “sát chồng” rồi thanh xuân lỡ dở, bố đều biết cả. Người ta độc mồm độc miệng, nhưng bố thì có mắt. Con chăm sóc thằng N. lúc sống, thờ phụng nó lúc mất, nuôi dạy cháu nội bố khôn lớn, bấy nhiêu đó cái nhà này nợ con một ân tình lớn lắm. Bố làm việc này không chỉ là cho con một danh phận đường hoàng để ngẩng cao đầu bước tiếp, mà còn để sau này không ai có quyền khinh rẻ hay bắt nạt mẹ con con nữa!
Nhìn dáng vẻ cương quyết nhưng ngập tràn tình thương của ông, cả khán phòng lặng đi. Mấy người chú, người bác trong họ vốn định lên tiếng phản đối cũng tự khắc im lặng vì nể phục cái nghĩa, cái tình quá lớn của ông cụ. Mấy người hàng xóm hay ngồi đầu ngõ xầm xì xỏ xiên, nay cũng lẳng lặng rút lui, trong lòng thầm kính phục cách hành xử trọn tình vẹn nghĩa của ông.
Sự bao bọc của bố chồng không chỉ trả lại cho tôi sự trong sạch trước những lời gièm pha, mà còn cho tôi một bờ vai vững chãi để tự tin bước qua giông bão. Thế gian này có trăm vạn mối quan hệ phức tạp, nhưng tình thương mà bố chồng dành cho tôi đã vượt lên trên cả huyết thống, trở thành một câu chuyện đẹp khiến cả vùng quê nghèo phải nghiêng mình nể phục suốt nhiều năm về sau.