Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại li///ệt mỗi đêm trả 500 nghìn, một hôm đi làm về sớm khi nhìn vào phòng tôi đã ch//ết lặng vì điều khungkhie/p xảy ra…Thật không ngờ họ đã!
Thuê chị hàng xóm sang chăm chồng bị bại li///ệt mỗi đêm trả 500 nghìn, một hôm đi làm về sớm khi nhìn vào phòng tôi đã ch//ết lặng vì điều khungkhie/p xảy ra…Thật không ngờ họ đã!
Tôi tên Thảo, 32 tuổi, sống ở một con hẻm nhỏ quận Bình Tân, TP.HCM. Chồng tôi là anh Hưng, 36 tuổi, từng là thợ cơ khí khỏe như vâm. Nhưng sau một tai nạn giao thông cách đây hơn một năm, anh bị bại liệt nửa người, nằm một chỗ, mọi sinh hoạt đều cần người hỗ trợ.
Ban ngày tôi còn xoay xở được vì có mẹ tôi phụ trông, nhưng ban đêm mới là thứ kéo tôi xuống đáy kiệt sức. Chồng tôi hay co giật, đau nhức, nhiều hôm phải thay tã tới vài lần. Tôi làm sale online, sáng phải dậy sớm chốt đơn, giao hàng, tối lại thức trắng. Mắt tôi thâm quầng, người lúc nào cũng run vì thiếu ngủ.
Một tối, chị hàng xóm đối diện – chị Liên, 41 tuổi, góa chồng, sống cùng con trai học cấp hai – sang chơi. Chị nhìn tôi loay hoay, thở dài:
“Em thuê chị phụ ban đêm đi. Chị thức khuya quen rồi. Em trả chị 500 nghìn một đêm, chị chăm giúp từ 10 giờ tới sáng.”
Tôi sững lại. 500 nghìn một đêm là số tiền lớn, nhưng so với việc tôi có thể ngủ được vài tiếng, còn đi làm kiếm tiền, tôi… gật đầu.
Đêm đầu tiên chị Liên đến, tôi mệt quá ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Sáng dậy, mọi thứ gọn gàng lạ thường. Anh Hưng được thay đồ, lau người sạch sẽ, còn được xoa bóp chân tay. Chị Liên cười hiền:
“Chồng em ngoan lắm, chị nói gì cũng nghe.”
Tôi thấy nhẹ nhõm. Có người đỡ đần, tôi như sống lại.
Nhưng sang đêm thứ ba, tôi bắt đầu thấy có gì đó không ổn.
Khoảng gần 2 giờ sáng, tôi giật mình tỉnh dậy vì nghe tiếng cửa phòng chồng khép lại rất khẽ. Tôi định gọi thì… nghe giọng anh Hưng thì thào, yếu nhưng rõ:
“Liên… đừng…”
Ti/m tôi đập mạnh. Anh Hưng từ ngày ta/i/ nạn gần như ít nói, đa phần chỉ r/ê/n vì đau. Vậy mà giờ anh lại gọi tên chị Liên?
Tôi bật dậy, bước chân rón rén tới gần. Qua khe cửa, ánh đèn ngủ hắt ra vàng nhạt. Tôi nghe tiếng chị Liên nói nhỏ, giọng vừa dỗ dành vừa gắt:
“Im… để chị lo. Em không được nói với Thảo.”
Tôi đứng chế//t trân.
Đúng lúc ấy, tôi nghe một tiếng “rẹt” như bao nilon bị xé, rồi một mùi lạ xộc ra – mùi ngai ngái giống thuốc bắc pha hóa chất.
Tôi bấu chặt tay vào tường, cổ họng nghẹn lại.
Tôi đang thuê chị hàng xóm chăm chồng mỗi đêm… nhưng rốt cuộc chị ấy đang làm gì trong phòng chồng tôi?
Gemini đã nói
Tôi hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng vì giận dữ và sợ hãi. Ý nghĩ về một vụ ngoại tình vụng trộm hay tệ hơn là chị ta đang dùng thuốc cấm để khống chế chồng mình hiện lên trong đầu. Không thể chịu đựng thêm, tôi đạp mạnh cửa xông vào:
“Hai người đang làm cái gì thế này?”
Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng, nhưng không phải theo cách tôi tưởng tượng.
Chị Liên đang quỳ dưới sàn nhà, hai tay xắn cao. Trên tay chị không phải là kim tiêm hay thứ gì đồi trụy, mà là một bọc thuốc nam đen kịt, nóng hổi vừa được xé ra từ túi nilon cách nhiệt. Mùi ngai ngái lúc nãy chính là mùi thảo dược tỏa ra nghi ngút.
Chồng tôi – anh Hưng – đang nằm sấp, lưng anh đỏ ửng vì được đắp thuốc. Anh nhìn tôi, đôi mắt ướt đẫm, giọng run rẩy: “Thảo… anh xin lỗi… anh không muốn em lo thêm…”
Chị Liên lúng túng đứng dậy, tay vẫn còn dính đầy nước thuốc màu nâu sẫm: “Thảo à, em bình tĩnh. Chị… chị không làm gì bậy bạ đâu. Tại thằng Hưng nó nhất quyết bắt chị thề không được nói với em.”

Hóa ra, suốt ba đêm qua, 500 nghìn tôi trả cho chị Liên không chỉ là tiền công trông nom. Chị đã dùng số tiền đó, cộng thêm tiền túi của mình, lặn lội sang tận quận 5 tìm một thầy thuốc người Hoa nổi tiếng để bốc thuốc đắp tiêu sưng và phục hồi dây thần kinh cho Hưng.
Chồng tôi vì mặc cảm mình là gánh nặng, lại thấy tôi cày cuốc đêm ngày để trả 500 nghìn mỗi đêm cho chị hàng xóm, nên anh đã thỏa thuận với chị: Dùng chính số tiền đó để mua thuốc điều trị bí mật. Anh hy vọng nếu có phép màu nào đó giúp anh cử động lại được, anh sẽ dành cho tôi một sự bất ngờ lớn vào ngày kỷ niệm cứu hôn sắp tới.
“Nó bảo em đã khổ quá rồi, nếu biết nó lại tốn thêm tiền thuốc thang mà chưa chắc có kết quả, em sẽ suy sụp mất. Nên nó bắt chị phải giấu…” – Chị Liên vừa nói vừa lau vội bàn tay vào tạp dề.
Tôi nhìn xuống đôi chân của chồng. Những vết bầm tím do tai nạn dường như đã nhạt bớt, và quan trọng nhất, tôi thấy ngón chân cái của anh khẽ cử động – một điều mà cả năm nay bác sĩ bảo là cực kỳ khó khăn.
Nước mắt tôi vỡ òa. Tôi quỳ thụp xuống cạnh giường, nắm lấy bàn tay thô ráp của chồng rồi quay sang ôm lấy chị Liên. Tôi đã nghi ngờ một người đàn bà góa phụ tốt bụng, nghi ngờ cả người chồng tào khang của mình trong khi họ đang nỗ lực chiến đấu vì tương lai của gia đình này.
“Chị Liên… em xin lỗi… em thật sự xin lỗi.”
Chị Liên cười hiền, vỗ vai tôi: “Thôi, hiểu lầm thôi mà. Giờ giúp chị một tay, thuốc này phải đắp lúc còn nóng mới ngấm vào tủy được. Thằng Hưng, cố chịu đau tí nhé con, sắp đi lại được rồi!”
Trong gian phòng nhỏ ở quận Bình Tân đêm ấy, mùi thuốc bắc nồng nặc không còn làm tôi khó chịu nữa. Nó là mùi của hy vọng, của tình người hàng xóm và của một tình yêu sâu nặng mà chồng dành cho tôi.