“Thưa mẹ chồng, có lẽ con nên trả lại con trai cho mẹ…con không thể bao dung tới mức tối nào mẹ cũng vào phòng con ngủ ôm chồng con rồi đi rêu rao khắp xóm con lười biếng, ko chịu làm việc nhà, chèn é//p quy cho tôi là kẻ chia rẽ gia đình này …”
“Thưa mẹ chồng, có lẽ con nên trả lại con trai cho mẹ…con không thể bao dung tới mức tối nào mẹ cũng vào phòng con ngủ ôm chồng con rồi đi rêu rao khắp xóm con lười biếng, ko chịu làm việc nhà, chèn é//p quy cho tôi là kẻ chia rẽ gia đình này …”, chị dâu tôi để lại một bức thư kèm tờ ly hôn rồi rời đi với 6 tỷ tiền bán đất
Ngôi nhà ba tầng khang trang nằm cuối ngõ chiều hôm đó vắng lặng đến lạ. Không còn tiếng chổi quét sân mỗi sáng, không còn mùi canh rau muống bốc khói, và cũng không còn bóng dáng người phụ nữ nhỏ bé luôn dậy từ 5 giờ để lo từng bữa cơm, từng chiếc áo cho cả nhà.
Thay vào đó, giữa bàn ăn là một bức thư tay, gấp gọn, bên cạnh là tờ đơn ly hôn đã ký sẵn. Dưới tờ đơn là một tờ giấy chứng nhận bán đất — 6 tỷ đồng đã chuyển vào tài khoản người vợ đứng tên sổ đỏ.
Mẹ tôi ngồi sụp xuống ghế, mặt tái nhợt, tay run run, miệng chỉ thốt được một câu:
Nó dám… bỏ đi thật sao?”
Còn anh tôi — người chồng được “ôm mỗi tối” — điê/n cuồng gọi điện, nhắn tin. Nhưng tất cả chỉ còn là… “thuê bao không liên lạc được.”
Anh lật tung phòng ngủ, tìm ảnh cưới, chiếc áo vợ hay mặc, tất cả như những mảnh vỡ của quá khứ vừa tan nát. Anh bật khóc.
Lần đầu tiên tôi thấy anh trai mình khóc.
Không phải vì mất đất, không phải vì mất 6 tỷ.
Mà là vì anh mất đi người duy nhất từng coi anh là cả thế giới. Trong khi đó mẹ tôi bất ngờ lấy xe máy ra đi làm một việc động trời khiến cả nhà s//ốc nặng …

…Trời đã xẩm tối, ánh đèn đường hắt lên con ngõ nhỏ, gió lạnh cuối năm luồn qua những tán lá khô xào xạc. Mẹ tôi đội chiếc nón cũ, lặng lẽ dắt chiếc xe máy ra khỏi cổng, không nói với ai một lời. Anh tôi định gọi với theo, nhưng vừa mở miệng, mẹ đã quay đầu lại, ánh mắt đỏ hoe, giọng run run:
“Mẹ phải đi tìm nó. Con không hiểu đâu. Nếu nó đi thật… thì cả đời này mẹ mang tội.”
Không ai kịp phản ứng, mẹ đã phóng xe đi trong màn đêm.
Khoảng hai tiếng sau, điện thoại của tôi rung lên. Là số của cô Lan – hàng xóm ở đầu ngõ. Cô hổn hển nói qua điện thoại:
“Mẹ mày đang đứng giữa cổng nhà con dâu cũ… gào khóc, van xin người ta quay về. Hàng xóm kéo ra xem đông lắm!”
Tôi cùng anh tức tốc chạy đến.
Trước cổng căn biệt thự mới xây của chị dâu ở khu đô thị bên kia thành phố, mẹ tôi quỳ gối giữa đường, hai tay chắp lại, miệng liên tục nói trong nước mắt:
“Mẹ sai rồi… Con ơi, mẹ sai thật rồi. Con đừng bỏ thằng Hùng, tội nghiệp nó lắm. Mẹ không cố ý… Mẹ chỉ sợ con lấy nó rồi quên mẹ, sợ con đưa nó đi xa…”
Anh tôi đứng chết lặng. Còn chị dâu – người phụ nữ từng bị mẹ tôi mắng chửi, bị ép làm dâu “chuẩn mực” – giờ đây mặc váy trắng đơn giản, đứng lặng bên trong cánh cổng sắt. Ánh mắt chị đầy nước, nhưng giọng lại bình thản:
“Mẹ ơi, con từng chờ một lời xin lỗi này suốt 5 năm. Nhưng giờ muộn rồi. Con không còn đủ can đảm để quay lại căn nhà ấy nữa.”
Mẹ tôi bật khóc nức nở, cố với tay qua song cửa.
“Mẹ không cần đất, không cần tiền… Mẹ chỉ cần con về thôi.”
Chị dâu lắc đầu, nhẹ giọng:
“Con không mang theo tiền, mẹ ạ. Sáu tỷ đó là con trả cho những năm tháng con mất đi thanh xuân và tự trọng. Con chỉ mang theo lòng bình yên… mà nơi đó, nhà mình không còn nữa.”
Rồi chị quay lưng bước vào, cánh cổng đóng lại, tiếng “cạch” lạnh lùng vang vọng giữa đêm khuya.
Mẹ tôi ngã quỵ, anh trai lao tới đỡ, còn tôi đứng nhìn mà thấy lòng nặng trĩu.
Sau đêm ấy, mẹ tôi đổ bệnh, nằm liệt giường mấy tuần liền, miệng cứ lẩm bẩm:
“Giá mà hôm đó mẹ đừng bước vào phòng nó… giá mà mẹ biết buông sớm hơn…”
Và chính trong những ngày bệnh đó, mẹ mới thú nhận với tôi một bí mật khiến tôi chết lặng — bà biết rất rõ vì sao chị dâu lại nhất quyết ra đi…
“Không chỉ vì mẹ… mà còn vì cái thai năm ấy.”