Thấy vợ man//g th//ai tháng thứ 8 vẫn cặm cụi rửa cả núi bát đĩa đến tận 10 giờ đêm, trong khi cả nhà ung dung ngồi xem tivi, ăn trái cây và cười nói rôm rả, tôi không thể im lặng thêm nữa

Thấy vợ man//g th//ai tháng thứ 8 vẫn cặm cụi rửa cả núi bát đĩa đến tận 10 giờ đêm, trong khi cả nhà ung dung ngồi xem tivi, ăn trái cây và cười nói rôm rả, tôi không thể im lặng thêm nữa. Tôi gọi tất cả các chị gái ra, nhìn thẳng từng người rồi dứt khoát tuyên bố: “Ngày mai em sẽ đưa vợ về lại thành phố. Vợ em không si/nh ra để làm osin cho gia đình này. Từ nay, việc nhà của ai người đó tự lo. Và cũng đừng gọi điện hỏi em chuyện tiền bạc nữa, vì em sẽ không chu cấp cho những người không biết trân trọng vợ em.”…

Bóng đêm dày đặc bao trùm căn nhà gỗ cũ kỹ ở ngoại ô, nơi lẽ ra là chốn sum vầy, nhưng giờ đây lại đậm đặc mùi thuốc súng và sự lạnh lẽo. Ánh đèn vàng vọt từ phòng khách hắt ra, rọi rõ cảnh tượng đối lập: trên chiếc sofa bọc nhung đã sờn, ba người chị gái tôi, bà chị cả tên Lệ, chị hai tên Hà, và cô út tên My, đang thư thái thưởng thức đĩa trái cây tươi rói, mắt dán chặt vào màn hình TV rực rỡ. Tiếng cười giòn tan của họ như một lư:ỡi d:a:o s:ắ:c, c:ứ:a vào không khí tĩnh lặng.

Tôi, tên Khải, đứng ở ngưỡng cửa phòng bếp, tay nắm chặt lại đến mức móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Tim tôi đập thình thịch, một hỗn hợp của sự ph:ẫ:n n:ộ, nh:ụ:c nh:ã và nỗi xót xa không thể tả. Cảnh tượng trước mắt tôi là một sự tr:a t:ấ:n: người vợ tôi yêu thương, mang trong mình giọt m:á:u của tôi, đang hì hục cọ rửa chồng bát đĩa cao ngất ngưởng, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Đồng hồ điểm mười giờ tối.

“Chị Lệ, hình như có người đang làm việc đấy. Giờ này mà còn rửa bát, chắc phải là người hầu nhà ta rồi,” chị Hà, người vốn nổi tiếng với giọng nói the thé và tính cách c:a:y nghi:ệ:t, buông lời m:ỉ:a m:ai, không thèm quay đầu lại. Bà ta nhấc một quả nho xanh mọng, cắn nghe ‘tách’ một tiếng thật kiêu căng. My, cô em út vẫn còn là sinh viên, chỉ cười khúc khích đồng tình, ánh mắt lướt qua tôi một cách thờ ơ như tôi chỉ là một cái bóng vô hình.

Chị Lệ, người lãnh đạo tinh thần của “phe đối lập,” gật đầu vẻ đồng tình, nhưng lời nói lại chứa đựng một sự th:â:m hi:ể:m khác. “Người h:ầ:u thì cũng là may mắn lắm rồi, cô dâu mới về nhà chồng, phải biết ‘làm lụng’ để xứng đáng với cái ‘phúc’ lấy được cậu em trai út thành đạt của chúng ta chứ. Khải nó kiếm được tiền, thì vợ nó phải dùng sức mà ‘tạ ơn’ cả gia đình chứ.” Lệ nhấn mạnh hai từ “làm lụng” và “tạ ơn” đầy ch:â:m bi:ế:m, khiến khuôn mặt vốn đã nhợt nhạt của vợ tôi, tên An, càng thêm t:ái m:ét.

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người


An cúi gằm mặt xuống, tiếng cọ xoong nồi vẫn rào rào, che giấu đi tiếng nén ngh:ẹ:n trong cổ họng. Tôi thấy rõ bờ vai gầy gò của em đang r:un lên. Tám tháng bụng bầu, cái th:ai lớn đến mức em phải đứng nghiêng người mới với tới bồn rửa, nhưng không một ai trong gia đình này thấy xót xa hay có ý định giúp đỡ, dù chỉ là một câu hỏi han.

“Này Khải, anh đứng đó làm gì? Ra đây mà xem cái đoạn phim này hay quá này! Mà sao vợ anh chậm chạp thế, đống chén đĩa đấy phải xong từ nãy rồi chứ. Khéo nó lại lười biếng, giả vờ mệt đấy.” Hà tiếp tục khi:êu khí:ch, giọng điệu cao vút đầy vẻ bề trên, như thể tôi vẫn là thằng em trai phải nghe lời chị gái mình.

Lúc này, sự kiềm chế trong tôi đã đạt đến giới hạn cuối cùng. Mạch m:á:u dưới thái dương tôi giật liên hồi, cảm giác muốn hét lên, muốn đập phá mọi thứ đang dâng trào mạnh mẽ. Nhưng tôi hít một hơi sâu, cố gắng giữ giọng nói mình trầm và sắc lạnh nhất có thể, như một nhát kiếm được rút ra khỏi vỏ. Tôi bước vào giữa phòng khách, ánh mắt kiên quyết nhìn thẳng vào ba người chị gái đang ngước nhìn tôi với vẻ mặt ngạc nhiên.

“Chị Hà nói đúng đấy, vợ em không phải người hầu của ai cả.” Tôi bắt đầu, lời nói thốt ra nặng trịch, khiến tiếng TV đang ồn ào cũng phải im bặt. “Nhưng An cũng không phải là người đang giả vờ mệt. Em ấy đang thực sự bị á:p b:ứ:c ở cái nhà này, bị chính các chị biến thành một cái máy phục vụ không công. Các chị có còn là chị của em nữa không, hay chỉ là những con k:ý si:nh tr:ù:ng?”

Chị Lệ bật cười khẩy, nụ cười đầy khi:nh mi:ệ:t và tự mãn. “Ôi chao, thằng em yêu quý của tôi nổi giận rồi kìa. Lớn tiếng thế! Em quên ai đã nuôi em lớn rồi à, Khải? Em quên em đã từng là cái thằng ngh:è:o r:ớt m:ồng t:ơi, phải nhờ vào hơi ấm của các chị mà sống sao? Giờ kiếm được tí tiền, lấy được con vợ xinh xắn, thì quay ra ‘dạy đời’ à?”

“Đúng là nhờ các chị nuôi, em chưa bao giờ quên ơn đó,” tôi đáp lại, mỗi từ là một viên đạn lạnh lùng. “Nhưng các chị không nuôi em để rồi cả đời này em phải làm con bò sữa cho các chị vắt kiệt. Em đã trả hết rồi, trả đủ cả vốn lẫn lời, bằng cái nhà này, bằng những món quà, bằng những lần thanh toán hóa đơn không đếm xuể. Ân nghĩa không phải là cái g:ông cùm để các chị cứ mãi mãi trói buộc em và hà:nh h:ạ người vợ đang mang th:a:i của em.”

My, cô út vẫn còn trẻ, nhưng sự kiêu ngạo lại không hề thua kém. Cô ta nhướn mày, vắt vẻo một chân lên ghế. “Gì mà h:à:nh h:ạ gh:ê g:ớ:m thế anh Khải? Em ấy làm vài cái chén đĩa có chết ai đâu. Em ấy ở nhà này, ăn cơm nhà này, thì phải làm việc nhà chứ. Chẳng lẽ cái công việc ở nhà nội trợ cao quý đến mức không động vào được cái bát bẩn sao? Hay là em ấy sợ hư móng tay?”

Lời nói đó như giọt nước làm tràn ly. Tôi quay phắt về phía My, ánh mắt đầy gi:ận d:ữ khiến cô ta thoáng rùng mình. “Đừng dùng cái giọng giả dối đó! Các chị ở nhà này, ăn cơm nhà này, nhưng An là người đi chợ, An là người nấu, An là người dọn, An là người giặt giũ. Còn các chị? Các chị chỉ là những vị khách quý suốt ngày chỉ biết ngồi xem TV và bình phẩm. An đã b:ầ:u đến tháng thứ tám! Một người bình thường còn thấy mệt, huống chi một phụ nữ mang th:a:i sắp si:nh. Các chị làm như vậy, là đang cố tình đẩy cô ấy vào rủi ro.”

Tôi nhìn lướt qua ba người chị: Lệ thì lạnh lùng, Hà thì ch:â:m bi:ế:m, còn My thì ngạc nhiên xen lẫn phòng vệ. Tôi biết, đã đến lúc phải dứt khoát. Nước mắt không thể làm cảm động những trái tim đã hóa đá.

Tôi hít một hơi thật sâu, giọng nói đã không còn giữ được sự bình tĩnh. Tôi bước đến thẳng giữa phòng khách, đứng chắn trước TV, cắt đứt dòng giải trí của họ. Tôi gọi thẳng tên từng người. “Chị Lệ, chị Hà, và My. Nghe rõ đây. Em sẽ đưa vợ em, An, về lại thành phố ngay ngày mai. Em sẽ sắp xếp chuyến đi vào buổi sáng.”

Cả ba người s:ữ:ng s:ờ. Chị Hà là người phản ứng đầu tiên, bà ta đứng phắt dậy, mặt đỏ g:ay. “Cái gì? Mày nói cái gì thế, Khải? Mày dám? Mày vì con vợ mày mà bỏ rơi gia đình à? Mày quên cái nhà này là của ai rồi à?”

“Em không bỏ rơi gia đình, em chỉ đang bảo vệ gia đình nhỏ của em thôi,” tôi đáp lại, nhấn mạnh vào hai chữ “gia đình nhỏ.” Tôi ngước nhìn chị Lệ, người chị cả đang cố gắng duy trì vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt đã bắt đầu lộ ra sự ho:ả:ng lo:ạ:n.

“An không phải là người để các chị hà:nh h:ạ, càng không phải là công cụ để các chị níu giữ em lại. Các chị đã dùng sự ‘tận tụy’ của em ấy làm thước đo cho tình yêu em dành cho gia đình này, và em đã thất vọng. Em không thể để người vợ sắp sinh con cho em phải sống trong môi trường đ:ộ:c h:ạ:i này thêm một phút nào nữa.”

Tôi đưa tay chỉ ra phía phòng bếp, nơi An đã ngừng rửa chén, em đang đứng lặng lẽ dựa vào bồn rửa, hai tay ôm bụng, nghe từng lời tôi nói. Khuôn mặt em giờ đây không còn sự s:ợ h:ãi hay nhẫn nhịn, mà là một sự ngạc nhiên lớn lao và một tia hy vọng vừa được nhen nhóm.

“Và đây là điều cuối cùng,” tôi nói, giọng trầm xuống, nhưng uy lực hơn bao giờ hết. Tôi nhìn thẳng vào mắt từng người chị, không lùi bước. “Từ giờ, các chị tự lo việc nhà của các chị. Em không phải là người chồng, người em trai, hay người con phải chịu trách nhiệm cho sự lười biếng và ích kỷ của các chị nữa. Và điều quan trọng nhất: Đừng bao giờ gọi điện hỏi han tiền bạc từ em nữa.”

Lời tuyên bố cuối cùng này như một quả b:o:m n:ổ chậm, phá tan sự kiềm chế cuối cùng của ba người chị. Sắc mặt họ thay đổi đột ngột, từ sự khi:nh mi:ệt chuyển sang sự tức giận và sợ hãi. Họ đã quen sống dựa vào nguồn tài chính ổn định và hào phóng của tôi, và giờ đây, cái nguồn sống đó đang bị cắt đứt một cách không thương tiếc. Cao trào của sự xu:ng đ:ột đã bắt đầu.

“Mày… mày dám cắt viện trợ sao Khải? Mày có tiền tỉ trong tay mà để các chị mày chết đói à?” Chị Hà sấn sổ lao tới, định dùng cái uy lực của người bề trên để lấn át, nhưng ánh mắt dứt khoát như thép nguội của tôi khiến bà ta khựng lại.

Chị Lệ lúc này không còn giữ được vẻ ung dung. Gương mặt bà ta tái đi, môi run rẩy vì hiểu rằng nguồn tài chính nuôi sống cả gia đình này – từ tiền thuốc men của bố mẹ ở quê, tiền sinh hoạt phí đến tiền học đại học của cái My – sắp sửa biến mất. “Khải, em đừng bốc đồng. Chị em trong nhà nói vài câu quá lời, có cần phải cạn tàu ráo máng thế không?”

Tôi không thèm đáp lại lời nào nữa. Tôi bước thẳng vào phòng bếp, nhẹ nhàng gỡ chiếc giẻ rửa bát khỏi bàn tay đang run rẩy của An. Tôi dắt em đứng dậy, lấy khăn lau khô những giọt nước mắt lẫn mồ hôi trên mặt vợ, rồi ôm lấy bờ vai hao gầy của em bước thẳng về phòng trước những ánh mắt bàng hoàng, câm lặng của ba người chị gái.

Cuộc dứt áo ra đi ngay trong đêm

Vốn định sáng mai mới đi, nhưng nhìn bầu không khí độc hại này, tôi biết vợ con mình không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Tôi thu dọn toàn bộ quần áo của hai vợ chồng vào vali, gọi một chuyến xe dịch vụ ngay trong đêm.

Khi hai vợ chồng xách vali bước ra phòng khách, ba chị gái vẫn ngồi đó, nhưng không còn đĩa trái cây, không còn tiếng tivi rôm rả. Thay vào đó là một sự im lặng ê chề.

  • Chị Hà cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng.

  • Cái My bắt đầu sụt sùi khóc vì lo sợ tháng sau không có tiền đóng học phí.

  • Chị Lệ cố vớt vát bằng giọng nghẹn ngào: “Khải… đêm hôm khuya khoắt, vợ mày lại đang bụng mang dạ chửa…”

Tôi dừng bước ở cửa, quay lại nhìn họ lần cuối, buông một câu lạnh lùng:

“An mang thai tháng thứ 8 còn đứng rửa bát đến 10 giờ đêm được, thì đi xe ô tô vài tiếng đồng hồ có là gì. Cái nhà này, từ ngày mai, các chị tự chia nhau mà quét dọn, nấu nướng. Thẻ ngân hàng em chu cấp mỗi tháng, em đã khóa ngay từ lúc nãy rồi. Hãy học cách sống bằng chính bàn tay của mình đi.”

Cánh cửa gỗ khép lại, cắt đứt hoàn toàn những tiếng khóc lóc, kêu gào muộn màng ở phía sau. Trên chuyến xe lao đi trong đêm, An tựa đầu vào vai tôi, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi thấy em nở một nụ cười nhẹ nhõm, trút bỏ được gánh nặng tủi nhục bấy lâu.

Hiện thực tàn khốc của những kẻ ký sinh

Ba tháng sau, An thuận lợi sinh một bé trai kháu khỉnh tại một bệnh viện quốc tế hàng đầu thành phố. Cuộc sống của gia đình nhỏ chúng tôi ngập tràn tiếng cười và sự bình yên. Tôi thuê một vú em dày dặn kinh nghiệm để chăm sóc hai mẹ con, tuyệt đối không để An phải chạm tay vào bất cứ việc nặng nhọc nào.

Trái ngược với tổ ấm ngập tràn hạnh phúc của chúng tôi, căn nhà gỗ cũ kỹ ở ngoại ô của ba người chị giờ đây chẳng khác nào một bãi chiến trường hoang tàn:

Bản án từ sự lười biếng và ích kỷ

  • Nhà cửa hoang tàn: Không còn người dọn dẹp thầm lặng, căn nhà ngập ngụa trong rác bụi. Chén đĩa ăn xong không ai chịu rửa, chất đống trong bồn bốc mùi hôi thối vì ba bà chị tị nạnh nhau từng chút một.

  • Kinh tế kiệt quệ: Thiếu đi khoản chu cấp 30 triệu mỗi tháng của tôi, chị Lệ phải chật vật đi làm thuê kiếm từng đồng, chị Hà phải muối mặt đi vay mượn khắp nơi, còn cái My suýt nữa phải bảo lưu học tập vì không có tiền đóng học phí.

  • Gia đình rạn nứt: Những kẻ quen sống dựa dẫm khi mất đi nguồn lợi lộc liền quay sang cắn xé, đổ lỗi cho nhau. Những trận cãi vã, chửi bới xuất hiện với tần suất dày đặc thay cho những tiếng cười mỉa mai ngày trước.

Lời cầu xin muộn màng và sự dứt khoát cuối cùng

Một buổi chiều, khi tôi đang bế con trai cho vợ ăn cơm, điện thoại hiển thị cuộc gọi từ số của chị Lệ. Tôi bật loa ngoài. Giọng chị cả vang lên qua điện thoại, không còn chút kiêu ngạo, trịch thượng ngày nào, chỉ còn sự khúm núm, nghẹn ngào:

“Khải à… Chị nghe nói An đã sinh con trai rồi đúng không? Chúc mừng hai em nhé… Chị… các chị biết sai rồi. Hôm nay chị gọi điện, một là muốn hỏi thăm cháu, hai là… căn nhà ở quê dạo này dột nát quá, tiền sinh hoạt của các chị cũng không đào đâu ra. Em có thể… gửi cho các chị một ít tiền được không? Coi như chị cầu xin em…”

Tôi nhìn sang An, vợ tôi chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt không còn oán hận, chỉ có sự thờ ơ đối với những người xa lạ. Tôi siết chặt tay vợ, nhìn vào đứa con trai đang ngủ say trong lòng, rồi bình thản đáp vào điện thoại:

“Chị Lệ ạ, ngày xưa các chị bảo vợ em ở nhà này ăn cơm thì phải làm việc, làm việc để ‘tạ ơn’ gia đình này. Bây giờ các chị không làm gì cho vợ con em, thì lấy tư cách gì để nhận tiền từ em? Tiền của em kiếm được, từ nay chỉ để nuôi vợ, nuôi con và thuê người hầu hạ vợ em thôi. Các chị có tay có chân, tự đi mà làm lụng kiếm sống. Đừng bao giờ gọi cho tôi nữa.”

Tôi tắt máy, dứt khoát chặn số của cả ba người. Khóa chặt quá khứ độc hại lại phía sau, tôi quay sang nhìn nụ cười rạng rỡ của An. Hóa ra, sự hiếu thuận mù quáng không bao giờ đem lại hạnh phúc. Người đàn ông thực sự trưởng thành là người biết đặt tình thân đúng chỗ, và biết dùng bản lĩnh của mình để làm chỗ dựa vững chắc nhất cho người phụ nữ đã vì mình mà hy sinh.