Năm tôi 8 tuổi, tôi từng đứng giữa sân nhà tuyên bố sau này nhất định sẽ cưới anh Hùng hàng xóm làm chồng… Không ai ngờ 14 năm sau, đúng ngày tôi vừa có công việc ổn định, anh ấy mặc vest, ôm một bó hoa đến gõ cửa và mỉm cười hỏi: “Vậy… em còn muốn làm vợ anh nữa không?”
Năm tôi 8 tuổi, tôi từng đứng giữa sân nhà tuyên bố sau này nhất định sẽ cưới anh Hùng hàng xóm làm chồng… Không ai ngờ 14 năm sau, đúng ngày tôi vừa có công việc ổn định, anh ấy mặc vest, ôm một bó hoa đến gõ cửa và mỉm cười hỏi: “Vậy… em còn muốn làm vợ anh nữa không?”
Năm tôi lên 8 tuổi, cả xóm đều có chung một câu chuyện để trêu mỗi lần gặp tôi.
Bởi ngày ấy, giữa buổi chiều cả xóm đang ngồi uống trà trước sân, tôi bất ngờ chống hai tay vào hông, nhìn thẳng về phía anh Hùng rồi dõng dạc tuyên bố:
“Con lớn lên nhất định sẽ cưới anh Hùng làm chồng!”
Cả sân cười nghiêng ngả.
Mẹ tôi suýt đánh rơi cốc nước, còn mấy bác hàng xóm thì vừa cười vừa bảo:
“Con bé này mới tí tuổi đã biết chọn chồng rồi.”
Anh Hùng lúc ấy mới ngoài mười bảy, là chàng trai cao ráo, hiền lành nhất xóm. Nhà ai hỏng điện, hỏng quạt hay mái tôn bị tốc, chỉ cần gọi một tiếng là anh có mặt giúp ngay.
Bị mọi người trêu, anh đỏ bừng mặt, xoa đầu tôi rồi cười:
“Con nít biết gì chuyện cưới với hỏi.”
Tôi bĩu môi, ôm chặt lấy cánh tay anh.
“Con biết chứ! Con thích anh Hùng nhất.”
Từ hôm đó, cứ mỗi lần anh đi ngang qua cổng, tôi lại chạy theo ríu rít:
“Chồng ơi! Chờ em với!”
Tiếng gọi ấy khiến cả xóm cười không biết bao nhiêu lần.
Anh Hùng chỉ bất lực lắc đầu.
“Mai mốt lớn lên, em sẽ quên anh thôi.”
Nhưng tôi lại lắc đầu thật mạnh.
“Không bao giờ!”
…
Rồi thời gian lặng lẽ trôi.
Tôi lớn lên, rời quê lên thành phố học đại học.
Những năm tháng ấy bận rộn với bài vở, thi cử và những áp lực của tuổi trưởng thành khiến lời hứa trẻ con năm nào dần trở thành một ký ức đẹp.
Anh Hùng cũng không còn là chàng trai sửa điện quanh xóm.
Sau nhiều năm bươn chải, anh mở được công ty xây dựng của riêng mình. Mỗi dịp lễ Tết về quê, anh đều lái chiếc ô tô quen thuộc ghé thăm bà con trong xóm. Ai cũng khen anh thành đạt nhưng vẫn hiền lành như ngày trước.
Còn tôi, sau bốn năm đại học, cuối cùng cũng tốt nghiệp.
Ngày cầm trên tay quyết định nhận việc chính thức, tôi thấy mình như vừa bước sang một chặng đường mới.
Hôm ấy tôi về quê mang theo vài thùng đồ để chuẩn bị lên thành phố ở hẳn.
Đang loay hoay sắp xếp ngoài sân thì nghe tiếng ô tô dừng trước cổng.
Tôi vô thức quay lại.
Trái tim bỗng khựng một nhịp.
Anh Hùng bước xuống xe.
Không còn là chàng trai mặc áo bảo hộ ngày nào.
Hôm ấy anh mặc bộ vest màu xanh đậm, gương mặt chững chạc hơn rất nhiều.
Điều khiến tôi bất ngờ nhất là trên tay anh còn ôm một bó hoa hồng rất đẹp.
Anh chậm rãi bước đến trước mặt tôi.
Mỉm cười.
Ánh mắt vẫn dịu dàng như mười mấy năm trước.
Rồi anh đưa bó hoa về phía tôi và khẽ hỏi:
“Ngày xưa có một cô bé cứ nhất quyết đòi cưới anh…”
“Không biết bây giờ cô bé ấy lớn rồi…”
“…còn muốn làm vợ anh nữa không?”
Tôi đứng lặng giữa sân.
Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những ký ức tuổi thơ như ùa về nguyên vẹn.
Nhưng điều tôi không ngờ nhất là… phía sau câu hỏi ấy, anh còn cất giữ một bí mật suốt 14 năm mà chưa từng nói với bất kỳ ai.
PHẦN KẾT: BÍ MẬT 14 NĂM
Tôi đứng trân trối, hai tay buông thõng, nhìn bó hoa hồng đỏ thắm rồi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh. Tim tôi đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Sự ngỡ ngàng khiến cổ họng tôi nghẹn lại, phải mất vài giây mới tìm thấy giọng nói của mình:
– Anh Hùng… Anh… anh đang trêu em đúng không? Chuyện hồi nhỏ em con nít dại dột, sao anh lại…
Anh Hùng không trả lời ngay. Anh khẽ cười, đặt bó hoa vào tay tôi, rồi từ tốn rút từ trong túi áo vest ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đỏ đã cũ, hơi sờn góc. Anh mở chiếc hộp ra. Bên trong không phải là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh của một đại gia thành đạt, mà là một chiếc nhẫn được uốn khéo léo bằng sợi dây đồng nhỏ, xỏ qua một chiếc cúc áo màu hồng xinh xắn.
Tôi thảng thốt che miệng, nước mắt bỗng dưng chực trào.
Chiếc nhẫn này… chính là “vật đính ước” mà năm 8 tuổi tôi đã tự tay bứt chiếc cúc áo đẹp nhất trên chiếc váy của mình, xỏ vào sợi dây đồng anh Hùng vừa cắt ra từ lõi dây điện bị hỏng, rồi ép anh phải đeo vào tay.
– Anh vẫn giữ nó sao? – Tôi nghẹn ngào.
Anh Hùng nhìn chiếc nhẫn cúc áo, ánh mắt đầy hoài niệm và tràn ngập sự si tình:
– Anh không những giữ nó, mà mười bốn năm qua, chưa một ngày nào anh quên lời tuyên bố của cô bé đứng giữa sân năm ấy. Vy này, em có biết vì sao mười bốn năm qua, một người đàn ông mải miết bươn chải như anh lại chưa từng mở lòng với bất kỳ một cô gái nào khác không?
Anh tiến lại gần hơn một bước, thanh âm trầm ấm vang lên giữa buổi chiều quê yên ả:
– Năm em 8 tuổi, anh 17 tuổi. Lời em nói lúc đó là sự ngây ngô của trẻ con, nhưng đối với một chàng trai nghèo, mồ côi cha mẹ, suốt ngày chỉ biết lầm lũi đi sửa điện dạo như anh lúc ấy, lời nói đó lại là nguồn sáng duy nhất. Em gọi anh một tiếng ‘Chồng ơi’, chạy theo anh khắp đường làng, vô tình gieo vào lòng anh một khát vọng lớn lao: Anh phải trở thành một người đàn ông thành đạt, một chỗ dựa vững chắc, để mười mấy năm sau khi em trưởng thành, anh có đủ tư cách đứng trước mặt em mà cầu hôn một cách đàng hoàng nhất.
Tôi khóc không thành tiếng. Hóa ra, suốt những năm tháng tôi bận rộn học hành, bận rộn lớn lên trên thành phố, thì ở quê nhà, có một người đàn ông vẫn luôn lặng lẽ dõi theo từng bước đi của tôi. Anh cật lực làm việc, thành lập công ty xây dựng, mua xe, mua nhà… tất cả những nỗ lực phi thường đó của anh, động lực ban đầu lại chính là vì một lời hứa trẻ con của tôi.

– Mỗi lần em về quê ăn Tết, anh đều cố tình chạy xe qua nhà em, chỉ để nhìn thấy em một chút. Thấy em lớn lên xinh đẹp, học hành giỏi giang, anh vừa mừng lại vừa sợ. Anh sợ một ngày nào đó em sẽ yêu một chàng trai thành phố, sợ lời hứa năm xưa chỉ có mình anh khắc cốt ghi tâm. Cho đến hôm qua, khi nghe mẹ em khoe em đã tìm được công việc ổn định, anh biết… thời điểm của anh đến rồi.
Anh Hùng đột ngột quỳ một chân xuống nền gạch sân nhà quen thuộc. Anh cất chiếc nhẫn cúc áo vào túi, và lấy ra một chiếc hộp nhung thứ hai. Lần này, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương tinh xảo, tỏa sáng dưới ánh nắng chiều:
– Vy à, mười bốn năm qua anh đã chuẩn bị mọi thứ để cưới em. Công việc của em ổn định rồi, giờ đến lượt anh lo cho cuộc đời của em. Em có đồng ý để anh thực hiện lời tuyên bố năm 8 tuổi của em không? Làm vợ anh nhé?
Lúc này, từ trong nhà, mẹ tôi và mấy bác hàng xóm không biết đã đứng xem từ lúc nào, đồng loạt ùa ra sân, vừa vỗ tay vừa cười nói rộn ràng:
– Cưới đi Vy ơi! Cả xóm làm chứng cho thằng Hùng mười mấy năm nay rồi! – Đúng là ‘ghét của nào trời trao của nấy’, ngày xưa ai bảo con nít biết gì chuyện cưới hỏi hả Hùng?
Tôi vừa khóc vừa cười, nhìn người đàn ông tuyệt vời trước mặt. Mười bốn năm trước, tôi gọi anh là chồng bằng sự hồn nhiên của một đứa trẻ. Còn mười bốn năm sau, tôi biết, cái gật đầu này chính là quyết định sáng suốt nhất của cuộc đời mình.
Tôi đưa bàn tay run rẩy về phía anh, mỉm cười qua hàng nước mắt hạnh phúc:
– Em đồng ý! Chồng ơi… Em bắt đền anh vì đã bắt em đợi tận 14 năm đấy!
Anh Hùng đứng bật dậy, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay tôi rồi ôm chầm lấy tôi, xoay một vòng ngay giữa sân nhà. Tiếng cười của cả xóm lại vang lên rộn rã, y hệt như buổi chiều mười bốn năm về trước. Chỉ khác là lần này, câu chuyện đùa năm ấy đã chính thức dệt nên một câu chuyện tình yêu viên mãn.