Thay vì những lời hẹn ước trăm năm, cô dâu lại chọn giây phút thiên/g liên/g nhất của đám cưới để công chiếu đoạn VD bắ//t tại trận vị hôn phu phả//n bội. Cú “quay xe” chấ//n động ấy khiến bầu không khí lãng mạn lập tức đóng băng, cả hội trường như n///ổ tung trong sự ngỡ ngàng và phẫn nộ….

Thay vì những lời hẹn ước trăm năm, cô dâu lại chọn giây phút thiên/g liên/g nhất của đám cưới để công chiếu đoạn VD bắ//t tại trận vị hôn phu phả//n bội. Cú “quay xe” chấ//n động ấy khiến bầu không khí lãng mạn lập tức đóng băng, cả hội trường như n///ổ tung trong sự ngỡ ngàng và phẫn nộ….

Ngay trong ngày cưới, cô dâu tự tay phát đoạn video vạch trần chuyện n/g/o/ạ/i t/ì/nh trên màn hình lớn.

Lâm Trản khoác lên mình chiếc váy cưới trắng được may đo riêng, tay cầm chiếc điều khiển, mỉm cười đứng giữa sân khấu. Nụ cười ấy rạng rỡ như thể cô sắp bước vào một lễ trao giải, chứ không phải chuẩn bị hủy tan hôn lễ của chính mình.

Màn hình từ từ sáng lên.

Khách khứa đều cho rằng đó sẽ là đoạn phim ghi lại hành trình yêu đương của cô dâu chú rể, từ những năm tháng trưởng thành đến khi nên duyên. Nhưng ngay khi hình ảnh xuất hiện, cả hội trường chết lặng.

Đó là camera giám sát hành lang một khách sạn.

Góc phải màn hình hiển thị rõ thời gian.

Mười giờ hai mươi ba phút tối hôm qua.

Trong video, chú rể Lục Hoài Châu mặc áo choàng tắm, ôm một người phụ nữ cũng chỉ q/uấn khăn tắm bước chậm trên hành lang. Hai người dựa sát vào nhau đầy thân mật.

Người phụ nữ tựa đầu lên vai anh ta.

Lục Hoài Châu cúi xuống hôn lên tóc cô ta, rồi quẹt thẻ mở căn phòng nằm ngay sát phòng tân hôn của cô dâu.

Video không hề có âm thanh.

Nhưng tất cả mọi người đều có thể tưởng tượng được tiếng cánh cửa khép lại kia mờ ám đến nhường nào.

Ba giây.

Cả phòng tiệc im phăng phắc suốt ba giây.

Rồi cả hội trường lập tức b/ù/ng n/ổ.

“Cái… cái gì thế này?”

MC suýt đánh rơi cả micro.

Lục Hoài Châu bật dậy khỏi bàn chính, sắc mặt biến đổi trong nháy mắt. Anh ta lập tức nhìn về phía Lâm Trản.

Trên sân khấu, cô chỉ cúi đầu xem điện thoại như chẳng hề bất ngờ với những gì đang phát.

Thậm chí còn bình tĩnh trả lời một tin nhắn.

“Lâm Trản! Em điên rồi à?!”

Lục Hoài Châu lao thẳng lên sân khấu, đưa tay định giật lấy điều khiển.

Lâm Trản nhẹ nhàng nghiêng người tránh sang một bên. Chiếc váy cưới lướt qua mặt sàn mềm mại như một đám mây.

“Đừng vội.”

“Vẫn còn.”

Ngón tay cô bấm sang đoạn tiếp theo.

Màn hình đổi thành video quay màn hình điện thoại.

Đó là cuộc trò chuyện trên WeChat.

Người được lưu tên “Bảo bối” nhắn:

“Tối nay cô ta ở phòng tân hôn. Anh đặt phòng bên cạnh rồi. Ba giờ sáng em sang nhé?”

Bên kia trả lời bằng biểu tượng e thẹn.

Lâm Trản tiếp tục kéo lịch sử trò chuyện lên.

Suốt tám tháng.

Toàn bộ đều là những tin nhắn mập mờ, kèm định vị khách sạn và những cuộc hẹn bí mật.

Sắc mặt khách mời mỗi người một khác.

Mẹ Lâm tức đến run cả tay.

Bố Lâm chỉ lặng lẽ giữ lấy cánh tay vợ, gương mặt xanh mét.

Bên phía nhà họ Lục cũng chẳng khá hơn.

Mẹ Lục đứng bật dậy, quay sang hỏi người bên cạnh:

“Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Người phụ nữ đó là ai?”

Đáp án rất nhanh đã xuất hiện.

Lâm Trản phát đoạn video thứ ba.

Lần này, camera ghi lại cảnh một người phụ nữ q/uấn ga giường chạy vội khỏi phòng của Lục Hoài Châu rồi xông thẳng vào phòng tân hôn vốn dành cho cô dâu.

Chỉ là tối qua…

Lâm Trản chưa từng ở đó.

Cô đã chuyển sang tầng khác từ trước.

Camera tiếp tục ghi lại cảnh người phụ nữ ở trong phòng gần nửa tiếng rồi ung dung bước ra, tiện tay lấy luôn chiếc hộp quà đặt trên tủ giày trước cửa.

Lâm Trản cầm micro, giọng điềm tĩnh như đang đọc bản tin thời tiết.

“Hộp quà đó là sợi dây chuyền phỉ thúy bà nội để lại cho tôi.”

“Giá thị trường khoảng tám trăm nghìn tệ.”

Cả hội trường lập tức xôn xao.

Lúc này, sắc mặt Lục Hoài Châu đã hoàn toàn sụp đổ.

Giống như bị lột sạch mọi bí mật trước hàng trăm ánh mắt.

Anh ta cuống cuồng chạy đến máy chiếu định tắt thiết bị.

Nhưng vô ích.

Lâm Trản đã chuẩn bị từ trước.

Hệ thống bị khóa hoàn toàn.

Dù bấm thế nào cũng không có phản ứng.

“Đừng phí sức.”

“Tôi thuê đội kỹ thuật chuyên nghiệp rồi.”

Ngay bên hông sân khấu, một chàng trai mặc áo hoodie đen giơ tay làm dấu OK.

Trên thẻ nhân viên trước ngực ghi rõ ba chữ “Hỗ trợ kỹ thuật”.

Nếu không nhìn vẻ mặt hóng chuyện đầy phấn khích của cậu ta, ai cũng sẽ tưởng đó là nhân viên phục vụ hôn lễ.

“Rốt cuộc em muốn làm gì?”

Lục Hoài Châu cố nén giận.

Đáng tiếc micro thu âm quá rõ.

Cả hội trường đều nghe thấy.

Lâm Trản nghiêng đầu cười.

“Tôi muốn làm gì sao?”

“Tôi chỉ muốn để mọi người nhìn thật rõ.”

“Anh Lục Hoài Châu.”

“Ngay trước ngày cưới vẫn còn qua lại với chính phù dâu.”

Phù dâu.

Hai chữ ấy như một quả b/o/m ném thẳng xuống hội trường.

Người phụ nữ trong áo choàng tắm.

Người q/uấn ga giường bước vào phòng tân hôn.

Lúc này đang ngồi ở hàng ghế khách mời thứ hai.

Cô ta mặc váy phù dâu màu champagne, lớp trang điểm tinh xảo vẫn không che nổi gương mặt cứng đờ.

Đó là Tô Vãn Ý.

Bạn cùng phòng đại học.

Bạn thân tám năm của Lâm Trản.

Tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía cô ta.

Hai phù dâu ngồi cạnh lập tức lặng lẽ dịch ghế ra xa, như thể sợ bị liên lụy.

Môi Tô Vãn Ý khẽ run.

Đôi mắt nhanh chóng đỏ hoe.

Cô ta đứng dậy, mang theo vẻ mặt đầy oan ức.

“Trản Trản, cậu nghe tớ giải thích. Không phải như cậu nghĩ đâu.”

“Vậy là thế nào?”

Lâm Trản tựa vào bục MC, dáng vẻ vô cùng thư thái.

“Cậu định bảo cậu đi đưa gối cho anh ta?”

“Hay hai người ở chung phòng tám tiếng chỉ để bàn chuyện triết học?”

Có người phía dưới không nhịn được bật cười.

Nước mắt của Tô Vãn Ý rơi xuống đúng lúc, diễn xuất chẳng khác gì hồi còn ở câu lạc bộ kịch đại học.

“Là Hoài Châu uống say.”

“Tớ chỉ đến chăm sóc anh ấy.”

“Bọn tớ thật sự không có gì.”

“Không có gì?”

Lâm Trản nhướng mày.

“Không có gì mà cả hai đều mặc áo choàng tắm?”

“Camera ghi rõ ba giờ sáng cậu mới rời khỏi phòng.”

“Cậu chăm sóc anh ta suốt tám tiếng.”

“Hay là chăm sóc tám lần?”

Có người hít mạnh một hơi.

Có người đã lén giơ điện thoại quay video.

Cũng có người bình tĩnh bóc luôn kẹo cưới trên bàn.

Gặp quả dưa lớn thế này, không ăn chút đồ ngọt đúng là khó bình tĩnh nổi.

Lục Hoài Châu hít sâu, cố ép bản thân lấy lại bình tĩnh.

Anh ta chỉnh cà vạt, bước đến trước mặt Lâm Trản.

“Trản Trản.”

“Anh sai.”

“Nhưng hôn lễ không thể hủy.”

“Hai nhà sẽ mất hết thể diện.”

“Chúng ta cứ tổ chức xong đã.”

“Sau đó em muốn thế nào anh cũng chấp nhận.”

Lâm Trản nhìn anh ta như nhìn một người xa lạ.

“Anh nghĩ tôi đang thương lượng với anh?”

“Em muốn nhà, xe hay tiền đều được…”

“Xin lỗi.”

Lâm Trản ngắt lời.

“Những thứ anh vừa kể.”

“Tôi đều không thiếu.”

Đó là sự thật.

Bố cô, Lâm Kiến Quốc, là nhà cung ứng vật liệu xây dựng tư nhân lớn nhất tỉnh.

Khối tài sản của gia đình vượt quá chục tỷ.

Nhà họ Lục làm xuất nhập khẩu, tuy giàu có nhưng vẫn thấp hơn nhà họ Lâm một bậc.

Đó cũng chính là lý do họ luôn sốt sắng thúc ép hôn lễ.

“Vậy em rốt cuộc muốn gì?”

Lục Hoài Châu không nhịn nổi nữa.

Trong giọng nói đã lộ rõ sự tức giận.

Lâm Trản bật cười.

Cô lấy từ chiếc túi bí mật trong váy cưới ra một tờ giấy.

Mở nó ra.

Rồi đọc rõ từng chữ vào micro.

“Lục Hoài Châu.”

“Điều bảy trong bản thỏa thuận yêu đương trước hôn nhân mà hai chúng ta cùng ký quy định rất rõ.”

“Nếu một trong hai có hành vi n/g/o/ạ/i t/ì/nh trong thời gian yêu đương.”

“Phải bồi thường cho bên còn lại năm triệu tệ tiền tổn thất tinh thần.”

Hội trường lần thứ hai b/ù/ng n/ổ.

“Năm triệu?”

“Thỏa thuận yêu đương?”

Mẹ Lục trừng mắt nhìn chồng.

“Thỏa thuận gì cơ?”…

Mẹ Lục trừng mắt nhìn chồng: “Thỏa thuận gì cơ? Thằng Châu, mày ký cái thứ quỷ quái gì thế này?”

Lục Hoài Châu nghe đến hai chữ “thỏa thuận” thì toàn thân cứng đờ, hai mắt trợn trừng như vừa nhìn thấy quỷ. Bản thỏa thuận đó anh ta ký từ hai năm trước, lúc mới yêu Lâm Trản. Khi ấy anh ta chỉ nghĩ đó là trò đùa làm nũng của tiểu thư nhà giàu, ký đại để lấy lòng cô, nào ngờ Lâm Trản lại cẩn thận đem đi công chứng và biến nó thành một cái bẫy hoàn hảo chờ ngày sập xuống.

Màn “chốt hạ” của cô dâu

Lâm Trản không để mẹ Lục kịp định thần, cô giơ cao bản thỏa thuận có chữ ký và dấu vân tay đỏ chót của Lục Hoài Châu lên trước ống kính máy chiếu. Cậu thiếu niên hỗ trợ kỹ thuật ở hông sân khấu rất biết ý, lập tức zoom cận cảnh hợp đồng lên màn hình lớn.

“Bên cạnh năm triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng,” Lâm Trản thong thả lật sang trang thứ hai, “Tôi cũng đã nộp đơn tố cáo lên cơ quan công an vào lúc tám giờ sáng nay. Đối tượng bị tố cáo là cô Tô Vãn Ý về hành vi Trộm cắp tài sản có giá trị cao. Sợi dây chuyền phỉ thúy tám trăm nghìn tệ kia, camera đã ghi lại bằng chứng rành rạnh.”

Tô Vãn Ý nghe đến đây thì mặt cắt không còn một giọt máu, hai chân nhũn ra ngã bệt xuống sàn, chiếc váy phù dâu màu champagne lộng lẫy giờ trông xộc xệch như một trò hề. Cô ta khóc không thành tiếng, chỉ biết lắc đầu lia lịa.

Sự phản đòn từ nhà họ Lâm

Có thể là hình ảnh về một hoặc nhiều người và đám cưới

Lục Hoài Châu cuống cuồng, định lao lên nắm lấy vai Lâm Trản: “Trản Trản, em không thể tuyệt tình như thế! Anh sẽ chuyển tiền, anh sẽ bảo Vãn Ý trả lại dây chuyền! Xin em, hãy nghĩ đến thể diện của hai nhà…”

“Bộp!”

Một tiếng động khô khốc vang lên. Bố Lâm – ông Lâm Kiến Quốc – từ lúc nào đã bước lên sân khấu, thẳng tay giáng cho Lục Hoài Châu một cái tát nảy lửa. Gương mặt ông đầy sát khí, giọng nói hào sảng thường ngày nay lạnh như tiền:

“Thể diện của nhà họ Lâm tôi không cần loại súc sinh như cậu giữ giùm! Từ ngày hôm nay, toàn bộ các hợp đồng cung ứng vật liệu xây dựng của tập đoàn Lâm Thị với nhà họ Lục chính thức chấm dứt. Cứ chuẩn bị tiền mà đền bù thiệt hại đơn phương hủy hợp đồng đi!”

Mẹ Lục nghe xong câu nói đó thì đóng băng tại chỗ, rồi lên cơn đau tim ngất xỉu ngay trên ghế. Bố Lục thì mặt mày xám ngoét, biết rõ nhà họ Lục phen này không chỉ mất mặt, mà còn đứng trước nguy cơ phá sản.

Kết thúc rực rỡ và tự do

Lâm Trản quay sang nhìn MC đang đứng như phỗng đá bên cạnh, nhẹ nhàng lấy chiếc micro từ tay anh ta. Cô nhìn xuống toàn thể hội trường, nở một nụ cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo vang vọng:

“Rất cảm ơn các vị khách quý đã đến tham dự ngày hôm nay. Dù hôn lễ không thể tiếp tục, nhưng tiệc rượu đã chuẩn bị sẵn, tiền cũng đã thanh toán xong. Mọi người cứ thoải mái dùng bữa, xem như là ăn mừng ngày tôi chính thức trở lại cuộc sống độc thân hoàng kim!”

Nói xong, Lâm Trản dứt khoát giật phắt chiếc khăn voan đội đầu ném thẳng vào mặt Lục Hoài Châu. Cô quay lưng, hai tay nâng nhẹ tà váy cưới kiêu sa, bước đi những bước thẳng tắp và đầy tự tin dọc theo thảm đỏ của lễ đường.

Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát vang lên dồn dập ngay ngoài cửa khách sạn. Mấy anh công an bước vào, thẳng hướng Tô Vãn Ý đang ngồi bệt dưới đất để áp giải đi vì tội trộm cắp. Hội trường náo loạn, tiếng la hét của nhà họ Lục, tiếng khóc lóc của phù dâu hòa lẫn vào nhau tạo nên một bản nhạc nền không thể tuyệt vời hơn cho sự tự do của Lâm Trản.

Dưới ánh đèn lộng lẫy của khách sạn 5 sao, Lâm Trản bước ra ngoài cửa lớn. Gió lộng thổi tung mái tóc cô, tự do và kiêu hãnh. Cuộc đời cô chỉ vừa mới bắt đầu, và chắc chắn, nó sẽ rực rỡ hơn vạn lần cái đám cưới giả tạo này.