Thấy con dâu mua nhà 3 tỷ và lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng đưa đoàn 10 người lên ăn chơi nguyên 1 tuần bắt con dâu phục vụ từ A đến Z, và cú quay xe không ai ngờ tới của cô dâu ca/m ch/ịu ở ngày thứ 10 khiến tất cả muối mặt thu dọn đồ về ngay lập tức…

Thấy con dâu mua nhà 3 tỷ và lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng đưa đoàn 10 người lên ăn chơi nguyên 1 tuần bắt con dâu phục vụ từ A đến Z, và cú quay xe không ai ngờ tới của cô dâu ca/m ch/ịu ở ngày thứ 10 khiến tất cả muối mặt thu dọn đồ về ngay lập tức…

Cầm chiếc chìa khóa căn hộ chung cư tầng 22 trên tay, Mai thở phào nhẹ nhõm. Sau 7 năm cày ải quên ngày đêm với công việc kinh doanh mỹ phẩm, thu nhập chạm mốc 50 triệu mỗi tháng, cô mới dám tự tay mua cho mình một tổ ấm trị giá 3 tỷ đồng. Cái sự vất vả kh/ổ s/ở đấy nào ai thấu, người ta chỉ thấy nói vợ chồng cô mua được nhà thì đều hùa vào bảo làm gì mà lắm tiền thế, nào ai biết cô còn đang phải trả lãi ngân hàng è cổ.

Niềm vui ngắn chẳng tày gang khi tin tức này bay về tai bà Hòa – mẹ chồng cô. Trong mắt bà Hòa, 50 triệu là một con số khổng lồ, là “m/ỏ và/ng” mà bà có quyền khai thác. Và thế là, một kịch bản không tưởng bắt đầu.

Sáng thứ Hai, khi Mai còn chưa kịp tỉnh giấc sau một đêm làm việc muộn, tiếng chuông cửa reo vang dồn dập như gõ trống trận. Vừa mở cửa, Mai suýt ng/ất khi thấy bà Hòa đứng đầu, phía sau là một đoàn người tay xách nách mang: từ cô dì, chú bác đến tận… mấy đứa cháu họ xa b/ắ/n s/ún/g đại bác không tới. Tổng cộng đúng 10 người.

“Mai ơi! Mẹ dẫn mọi người lên mừng nhà mới đây.

Tiện thể cho mấy đứa nhỏ đi xem thủ đô cho biết cái sự đời!” – Bà Hòa dõng dạc tuyên bố, chân thản nhiên xỏ đôi dép đi trong nhà mới tinh của Mai, mặc kệ vết bùn đất còn vương lại.

Chưa kịp để chủ nhà lên tiếng, đoàn người ập vào như một cơn l/ốc. Căn chung cư phong cách tối giản của Mai nhanh chóng biến thành một b/ãi ch/iến tr/ường. Ghế sofa da sang trọng là nơi lũ trẻ nhảy chồm chồm với đôi tay dính đầy bánh kẹo. Sàn gỗ quý trở thành nơi rải chiếu, bày biện mâm cơm nh/ậu nh/ẹt rư/ợu chè.
Suốt một tuần ròng rã, Mai số/ng trong đ/ịa ng/ục.

Sáng sớm, cô bị đánh thức bởi tiếng c/ãi v/ã xem kênh tivi nào. Chiều về, căn nhà nồng nặc mùi m/ắm t/ôm, mùi thu/ốc l/á và mùi tất chân không giặt. Mỗi ngày, Mai phải chi ra không dưới 2 triệu đồng tiền chợ búa, hoa quả để phục vụ “đoàn đại biểu”. Khi Mai góp ý nhẹ nhàng với chồng, anh chỉ tặc lưỡi: “Mẹ lâu lâu mới lên, em kiếm được tiền thì chịu khó một chút.”

Nhưng bà Hòa thì không biết điểm dừng. Ngồi giữa đám họ hàng, bà vừa xỉa răng vừa oang oang: “Các bác cứ ở đây chơi cả tháng cho mát. Con dâu tôi nó giỏi lắm, một tháng kiếm 50 triệu cơ mà. Thuê giúp việc còn được chứ nuôi mấy người nhà mình thì đáng bao nhiêu? Cứ coi đây như khách sạn 5 sao đi!” Nghe đến đó, m/áu trong người Mai sôi lên. Cô nhận ra, sự chịu đựng của mình chỉ càng làm bà Hòa thêm lấn lướt và coi thường sức lao động của cô. Đỉnh điểm ngày hôm ấy…

…Đỉnh điểm ngày hôm ấy là ngày thứ 10.

Sáng sớm, Mai vừa bước ra khỏi phòng ngủ thì thấy cảnh tượng khiến cô đứng sững. Bà Hòa ngồi chễm chệ trên sofa, trước mặt là đám họ hàng đang bàn bạc rôm rả.

“Mai này,” bà cất giọng như ra lệnh, “trưa nay con làm cho mọi người bữa hải sản nhé. Mấy đứa nhỏ đòi ăn tôm hùm. À, tiện thì đặt thêm mấy thùng bia, tối các bác ngồi lai rai.”

Mai nhìn quanh căn nhà của mình. Sàn gỗ trầy xước, sofa loang lổ vết bẩn, nhà vệ sinh bốc mùi vì mười con người dùng chung. Trong đầu cô thoáng qua con số tiền lãi ngân hàng cuối tháng phải trả.

Cô im lặng.

Sự im lặng ấy khiến bà Hòa nhíu mày:
“Con dâu gì mà đứng trơ ra thế? Đi chợ đi chứ!”

Mai chậm rãi quay vào phòng ngủ. Đám họ hàng cười cười, tưởng cô ngoan ngoãn đi làm theo.

Mười lăm phút sau, Mai bước ra… trên tay là một tập giấy dày và một chiếc túi hồ sơ.

Cô đặt tập giấy xuống bàn, giọng bình tĩnh đến lạnh người:

“Con xin phép thông báo với cả nhà một việc. Đây là hợp đồng vay ngân hàng mua căn hộ này, mỗi tháng con trả gốc và lãi gần 30 triệu. Đây là sao kê chi tiêu 10 ngày qua, tổng cộng hơn 20 triệu tiền ăn uống, điện nước, sinh hoạt cho mọi người.”

Cả phòng bỗng im phăng phắc.

Mai tiếp tục, mắt nhìn thẳng bà Hòa:
“Con mua nhà bằng tiền của con, không phải tiền từ trên trời rơi xuống. Con đi làm để trả nợ, không phải để mở khách sạn miễn phí.”

Một người cô lắp bắp:
“Ơ… tưởng con bé giàu lắm…”

Mai mỉm cười, nụ cười nhạt đến cay đắng:
“Giàu hay nghèo không quan trọng. Quan trọng là con không có nghĩa vụ nuôi cả họ chỉ vì con kiếm được tiền.”

Bà Hòa đập tay xuống bàn:
“Cô nói cái kiểu gì đấy? Tôi là mẹ chồng cô!”

Mai gật đầu:
“Vâng, mẹ là mẹ chồng con. Nhưng đây là nhà của con. Và con xin phép nói rõ:
– Hôm nay là ngày cuối cùng mọi người ở đây.
– Tối nay con đặt xe cho mọi người về quê.
– Từ mai, con sẽ thuê thợ đến sửa lại nhà. Con không tiếp khách thêm.”

Chồng Mai tái mặt:
“Em làm vậy có quá không? Mất mặt mẹ anh lắm!”

Mai quay sang anh, lần đầu tiên nói một câu dứt khoát:
“Anh chọn. Hoặc là gia đình nhỏ của mình, hoặc là để em tiếp tục bị coi như cái máy ATM.”

Không ai ngờ được.

Chỉ trong vòng hai tiếng, đoàn người lúc sáng còn cười nói om sòm giờ lặng lẽ thu dọn hành lý. Không còn tiếng đòi ăn, không còn lời khoe khoang “con dâu tôi kiếm 50 triệu”.

Bà Hòa trước khi đi còn buông một câu cay cú:
“Đúng là có tiền thì coi thường họ hàng.”

Mai nhẹ nhàng đáp:
“Không mẹ ạ. Có tiền nên con mới học được cách tôn trọng bản thân.”

Cánh cửa thang máy khép lại. Căn hộ tầng 22 trở lại yên tĩnh.

Mai ngồi xuống sofa, nhìn quanh tổ ấm vừa được “giải phóng”. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô thấy nhẹ người đến lạ.

Cô hiểu ra một điều rất rõ:

Chịu đựng không khiến người ta biết ơn.
Ranh giới mới khiến người ta biết điều.

Từ hôm đó, không còn ai dám coi căn nhà 3 tỷ của Mai là khách sạn 5 sao.
Và cũng từ hôm đó, Mai học được cách sống mà không phải cúi đầu trước sự tham lam đội lốt tình thân.