Thấy con dâu mua nhà 3 tỷ và lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng đưa đoàn 10 người lên ăn chơi nguyên 1 tuần bắt con dâu phục vụ từ A đến Z, và cú quay xe không ai ngờ tới của cô dâu ca/m ch/ịu ở ngày thứ 10 khiến tất cả muối mặt thu dọn đồ về ngay lập tức…
Thấy con dâu mua nhà 3 tỷ và lương 50 triệu/tháng, mẹ chồng đưa đoàn 10 người lên ăn chơi nguyên 1 tuần bắt con dâu phục vụ từ A đến Z, và cú quay xe không ai ngờ tới của cô dâu ca/m ch/ịu ở ngày thứ 10 khiến tất cả muối mặt thu dọn đồ về ngay lập tức…
Cầm chiếc chìa khóa căn hộ chung cư tầng 22 trên tay, Mai thở phào nhẹ nhõm. Sau 7 năm cày ải quên ngày đêm với công việc kinh doanh mỹ phẩm, thu nhập chạm mốc 50 triệu mỗi tháng, cô mới dám tự tay mua cho mình một tổ ấm trị giá 3 tỷ đồng. Cái sự vất vả kh/ổ s/ở đấy nào ai thấu, người ta chỉ thấy nói vợ chồng cô mua được nhà thì đều hùa vào bảo làm gì mà lắm tiền thế, nào ai biết cô còn đang phải trả lãi ngân hàng è cổ.
Niềm vui ngắn chẳng tày gang khi tin tức này bay về tai bà Hòa – mẹ chồng cô. Trong mắt bà Hòa, 50 triệu là một con số khổng lồ, là “m/ỏ và/ng” mà bà có quyền khai thác. Và thế là, một kịch bản không tưởng bắt đầu.
Sáng thứ Hai, khi Mai còn chưa kịp tỉnh giấc sau một đêm làm việc muộn, tiếng chuông cửa reo vang dồn dập như gõ trống trận. Vừa mở cửa, Mai suýt ng/ất khi thấy bà Hòa đứng đầu, phía sau là một đoàn người tay xách nách mang: từ cô dì, chú bác đến tận… mấy đứa cháu họ xa b/ắ/n s/ún/g đại bác không tới. Tổng cộng đúng 10 người.
“Mai ơi! Mẹ dẫn mọi người lên mừng nhà mới đây. Tiện thể cho mấy đứa nhỏ đi xem thủ đô cho biết cái sự đời!” – Bà Hòa dõng dạc tuyên bố, chân thản nhiên xỏ đôi dép đi trong nhà mới tinh của Mai, mặc kệ vết bùn đất còn vương lại.
Chưa kịp để chủ nhà lên tiếng, đoàn người ập vào như một cơn l/ốc. Căn chung cư phong cách tối giản của Mai nhanh chóng biến thành một b/ãi ch/iến tr/ường. Ghế sofa da sang trọng là nơi lũ trẻ nhảy chồm chồm với đôi tay dính đầy bánh kẹo. Sàn gỗ quý trở thành nơi rải chiếu, bày biện mâm cơm nh/ậu nh/ẹt rư/ợu chè.
Suốt một tuần ròng rã, Mai số/ng trong đ/ịa ng/ục. Sáng sớm, cô bị đánh thức bởi tiếng c/ãi v/ã xem kênh tivi nào. Chiều về, căn nhà nồng nặc mùi m/ắm t/ôm, mùi thu/ốc l/á và mùi tất chân không giặt. Mỗi ngày, Mai phải chi ra không dưới 2 triệu đồng tiền chợ búa, hoa quả để phục vụ “đoàn đại biểu”. Khi Mai góp ý nhẹ nhàng với chồng, anh chỉ tặc lưỡi: “Mẹ lâu lâu mới lên, em kiếm được tiền thì chịu khó một chút.”
Nhưng bà Hòa thì không biết điểm dừng. Ngồi giữa đám họ hàng, bà vừa xỉa răng vừa oang oang: “Các bác cứ ở đây chơi cả tháng cho mát. Con dâu tôi nó giỏi lắm, một tháng kiếm 50 triệu cơ mà. Thuê giúp việc còn được chứ nuôi mấy người nhà mình thì đáng bao nhiêu? Cứ coi đây như khách sạn 5 sao đi!” Nghe đến đó, m/áu trong người Mai sôi lên. Cô nhận ra, sự chịu đựng của mình chỉ càng làm bà Hòa thêm lấn lướt và coi thường sức lao động của cô. Đỉnh điểm ngày hôm ấy…

…Đỉnh điểm ngày hôm ấy, Mai không cãi, không khóc, cũng không tỏ ra bực bội như mọi người vẫn nghĩ.
Cô im lặng.
Ngày thứ 8, thứ 9 trôi qua trong sự bình thản đến lạ. Mai vẫn dậy sớm nấu ăn, vẫn dọn dẹp, vẫn cúi đầu “dạ, vâng” trước từng mệnh lệnh. Chính sự ngoan ngoãn ấy khiến bà Hòa càng đắc ý. Bà bắt đầu gọi Mai bằng giọng sai bảo quen miệng:
– Mai ơi, đi mua thêm ít hải sản, bọn trẻ muốn ăn cua.
– Mai, giặt lại chăn cho cô, đêm qua nóng mồ hôi.
– Mai, đưa thẻ đây mẹ ra siêu thị mua ít đồ.
Chồng Mai thấy vợ không than phiền thì cũng mặc nhiên coi đó là điều hiển nhiên.
Sáng ngày thứ 10, Mai xin nghỉ làm. Cô mặc một bộ đồ chỉnh tề, tóc buộc gọn, gương mặt trang điểm nhẹ – khác hẳn vẻ phờ phạc suốt tuần qua.
Đúng 9 giờ, khi cả đoàn họ hàng đang ngồi ăn sáng ồn ào, Mai bật tivi, kết nối laptop với màn hình lớn giữa phòng khách.
– Con xin phép… nói chuyện một chút – Mai nhẹ giọng.
Bà Hòa nhăn mặt:
– Có chuyện gì nói nhanh đi, để còn ăn.
Trên màn hình hiện lên một bảng Excel chi tiết.
Mai bắt đầu đọc, giọng đều, không cao không thấp:
– Trong 10 ngày qua, con đã chi tổng cộng 21 triệu 600 nghìn cho tiền ăn uống.
– Tiền điện nước tăng thêm: 3 triệu 200 nghìn.
– Đồ đạc hư hỏng, vệ sinh, thay sofa bị bẩn: 12 triệu.
Căn phòng lặng như tờ.
Mai lật sang trang tiếp theo.
– Đây là hợp đồng vay ngân hàng căn hộ này. Mỗi tháng con trả 28 triệu tiền gốc và lãi.
– Thu nhập 50 triệu, trừ chi phí, con còn dư… chưa tới 10 triệu.
Bà Hòa há miệng định nói gì đó thì Mai không cho ngắt lời.
– Và đây – Mai chiếu tiếp một file khác – là quyền sở hữu căn hộ.
Tên trên sổ hồng là một mình con. Không phải của chồng con. Cũng không phải của gia đình mình.
Chồng Mai bật dậy:
– Em… em làm thế là có ý gì?
Mai quay sang anh, ánh mắt bình thản đến lạnh người:
– Ý là từ hôm nay, em không còn nghĩa vụ phải nuôi cả đại gia đình anh.
Cô đứng dậy, mở sẵn một xấp giấy đặt lên bàn.
– Đây là hóa đơn chi tiêu 10 ngày. Con xin phép… nhờ mọi người chia lại cho công bằng.
– Còn nếu coi đây là “khách sạn 5 sao” như mẹ nói… thì con xin phép tính giá theo ngày.
Một người cô lắp bắp:
– Ủa… khách sạn… phải trả tiền hả?
Mai mỉm cười:
– Dạ. Khách sạn nào cũng vậy.
Bà Hòa đỏ bừng mặt, đập bàn:
– Cô láo! Cô dám tính toán với người nhà à?!
Mai cúi đầu, giọng vẫn nhỏ nhẹ:
– Con đã không tính toán suốt 9 ngày qua.
– Nhưng con nhận ra… hiền không có nghĩa là ngu.
Rồi cô bước ra cửa, mở toang.
– Con xin phép. Từ trưa nay, căn hộ này chỉ đón chủ nhà và khách được mời.
Không ai nói thêm được câu nào.
Chưa đầy 30 phút sau, cả đoàn 10 người lục tục kéo vali, gương mặt ai nấy đỏ như gấc chín. Không một lời chào, không một câu tạm biệt.
Bà Hòa đi sau cùng, ngoái lại nhìn Mai, ánh mắt vừa xấu hổ vừa tức tối.
Cánh cửa đóng lại.
Mai tựa lưng vào đó, lần đầu tiên sau nhiều năm… cô thấy căn nhà của mình thật sự là nhà.
Có những cú “quay xe” không cần ồn ào.
Chỉ cần đủ tỉnh táo, và đủ dứt khoát.